Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Trang 8 trong tổng số 14 trang Previous  1 ... 5 ... 7, 8, 9 ... 14  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Fri Nov 05, 2010 12:45 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi lăm (tt)
Lãnh Hương tiểu trúc



Trăng đã xế về tây, những vì sao cũng bắt đầu rời rạt. Mé trời đông mây đã giắt ngang… đêm có dài nhưng vẫn không làm sao tối mãi. Mùa thu đã tạn, sắp cạn mùa đông, hoa mai đã bắt đầu lai rai hé cánh. Lý Tầm Hoan chợt nghe một mùi hương thoang thoảng ngẩng đầu lên, rừng mai đã thấy dạng dần. Sâu vào trong rừng mai một chút, lờ mờ một góc lầu. Đối diện với rừng mai, đôi mắt của Lý Tầm Hoan hình như dại hẳn. Giữa thung lũng núi, cành mai chong những búp hào nhọn như rừng kích, một cành thiên nhiên tuyệt diệu, nó không giống như những rừng mai trong vườn trần tục tầm thường. Nhưng trên đời đâu có rừng mai nào lại có thể hơn được rừng mai của chính nhà mình? Với Lý Tầm Hoan cũng thế, cho dầu hắn có khách quan cánh mấy nhưng chắc chắn cũng không có rừng mai nào sánh bằng rừng mai ở Lãnh Hương tiểu trúc, nơi đã ghi nhận những kỳ niệm vui buồn trong đời hắn. Bên cạnh rừng mai bây giờ là đầu ngọn suối, nước trong ngắt bắt nguồn từ đó.
Một dòng nước bắn thẳng vào ngọn sát trong vách núi đổ xuống đầu suối, nước tia ra cả một vùng rộng lớn sát với rừng mai trông thành một bức họa lung linh. Trong bức họa thiên nhiên ấy có một người. Lý Tầm Hoan cũng không thấy rõ mặt, hắn chỉ thấy vóc người thanh tú, mặc bộ đồ xanh thật sạch, thật mới, đầu chải gọn gàng, óng mượt. Người ấy tay xách một thùng nước quyền qua rừng mai đi thẳng vào nhà. Vóc dáng người ấy tuy không khác Tiểu Phi mấy nhưng Lý Tầm Hoan biết chắc không phải là Tiểu Phi. Con người của Tiểu Phi có bao giờ bị ràng buộc bởi một bộ đồ gọn ghẽ mới mẻ như thế ấy? Đầu tóc hắn luôn bồng bềnh chứ không thể có chuyện chải gỡ láng bóng như công tử bột vậy đâu. Thế thì người ấy là ai? Lý Tầm Hoan thật không thể đoán ra người nào như thế mà ở chung với Tiểu Phi. Hắn lập tức bước theo. Ngôi nhà đã mở cửa, trong nhà tuy không có đáng gọi là hoa lệ nhưng tất cả những gì trang trí cũng đều sạch sẽ, sạch đến mức có thể đưa tay rờ khắp chỗ không bao giờ vướng bụi. Bên cạnh chiếc bàn dài có một cái bàn: “bát tiên,” người thiếu niên áo xanh lấy từ trong thùng nước ra một núi vài cẩn thận lau từng chỗ một.
Hắn lau bàn còn chậm hơn cả lão Tôn Gù, chậm hơn nhiều, làm như thể nếu trên bàn còn những hạt bụi nhỏ là hắn không sống được vậy. Lý Tầm Hoan đứng phía sau hắn nhìn chăm chú. Con người này giống tạc Tiểu Phi, giống ở khổ người nhưng dáng cách thì hoàn toàn trái ngược. Tiểu Phi không thể là con người “chải chuốt,” Tiểu Phi không thể làm cái công việc lau bàn mà lại lau tỉ mỉ như thế. Nhưng không cần biết hắn là ai, ở đây thì tự nhiên hắn phải biết về Tiểu Phi. Lý Tầm Hoan cất tiếng ho nhè nhẹ, hắn hy vọng người ấy quay lại. Phản ứng của con người ấy không nhanh nhưng cuối cùng rồi hắn
cũng quay lại. Lý Tầm Hoan sửng sốt đứng trơ trơ như pho tượng gỗ. Thật hắn không sao ngờ được, con người mà hắn không thể tưởng tượng là Tiểu Phi thì lại đúng là Tiểu Phi.
Dung mạo củaTiểu Phi không có gì thay đổi, vẫn đôi mắt to đen với chiếc mũi thật thẳng, chẳng những hắn không giảm phần tuấn tú mà lại có vẻ tuấn tú hơn hẳn lên. Nhưng về thần thái thì trái lại có nhiều biến đổi, biến đổi hơn trước rất nhiều.
Ánh mắt tuy vẫn to đen nhưng đã mất hẳn cái “ma lực” của hồi nào. Gương mặt cương nghị đầy vẻ cô độc ngạo mạn năm xưa bây giờ trở thành nhu hòa nhi một nhà tu, nhu hòa đến mức gần như đần độn. Nhìn chung, Tiểu Phi bây giờ “dễ coi” hơn lúc trước, sạch sẽ hơn lúc trước nhưng phong thái làm cho người hơi rợn lạnh mỗi khi nhìn vào mắt hắn bây giờ cũng tiêu mất hẳn. Người ấy thật là Tiểu Phi đây sao? Có phải con người thui thui cô độc bước những bước đi chắc nịch giữa vùng băng tuyết dạo nào đó ư? Có phải là người thiếu niên thà chết chứ không bằng lòng tiếp nhận bất cứ ân huệ của một ai, có phải người thiếu niên tuốt kiếm nhanh như gió, con người đã làm cho quần hùng khiếp đảm đó chăng? Lý Tầm Hoan thật không muốn tin như thế. Hắn không muốn tin người thiếu niên đứng trước mặt hắn bây giờ là Tiểu Phi.
Hắn không làm sao tưởng tượng người thiếu niên mặc bộ đồ thật mới thật sạch, lằn xếp thẳng băng đang cầm cái nùi vải thận trọng lau bàn trước mặt hắn bây giờ là Tiểu Phi. Cái tên Tiểu Phi quen biết từ trước đến giờ. Nhưng sự thật là như thế, sự thật là Tiểu Phi đang đứng trước mặt hắn đây.
Tiểu Phi cũng đã thấy Lý Tầm Hoan.
Ban đầu hình như hắn cảm thấy chuyện bất ngờ, chuyện ngoài ý muốn, hắn hơi khựng tay nhưng sau cùng hắn cũng lần lần cũng điểm được cái mỉm cười – thật là một chuyện giúp cho Lý Tầm Hoan có phần nhẹ bớt. Nét cười của hắn vẫn còn nguyên vẹn. Lý Tầm Hoan cũng cười theo. Ngoài miệng tuy cười nhưng trong lòng họ Lý cũng vô cùng ảo não. Hai người nhìn thẳng vào nhau, đối diện mà cười. Không ai nhích chân cũng không ai lên tiếng. Nhưng cả hai lần lần cảm nghe cay cay lỗ mũi và mắt họ cùng một tiếng ửng lên. Không biết như thế bao lâu, Tiểu Phi nói trong hơi thở:
- Lý huynh đấy à.
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Tôi đây.
Tiểu Phi nói giọng trầm trầm:
- Cuối cùng rồi anh cũng đến.
Lý Tầm Hoan gật gù nói rập theo:
- Cuối cùng rồi tôi vẫn phải đến.
Tiểu Phi nói:
- Tôi biết anh nhất định sẽ đến.
Lý Tầm Hoan lại gật gù:
- Tôi nhất định phải đến.
Họ nói chuyện với nhau chầm chậm vì hình như giọng nói của họ nghẹn ngào và chỉ nói bấy nhiêu thôi rồi họ lặng thinh như không còn gì nói nữa. Nhưng cũng ngay trong lúc đó, Tiểu Phi từ trong nhà vùng chạy ra, Lý Tầm Hoan cũng từ ngoài chạy ập vào, hai người gần như đấm sầm vào nhau, bốn tay đều ôm chặt. Hơi thở của cả hai gần như không còn nghe nữa. Qua một lúc lâu, Lý Tầm Hoan thở một hơi dài như cố dằn cơn xúc động:
- Trong hai năm nay anh có khoẻ không?
Tiểu Phi chậm chậm gật đầu:
- Tôi… tôi rất khỏe, còn anh?
Lý Tầm Hoan nhếch mép môi heo hắt:
- Tôi đấy à? Tôi thì đã già rồi.
Hắn đưa bình rượu đang cầm nơi tay lên nói tiếp:
- Anh xem, tôi vẫn còn uống rượu như năm nào, trong hai năm nay cái chứng ho ác nghiệt hình như đã sợ rượu mà dông đi mất.
Câu nói chưa dứt là hắn lại gập mình ho sặc sựa. Tiểu Phi im lặng nhìn Lý Tầm Hoan, mắt hắn ướt lần. Thình lình từ trong có tiếng kêu lên:
- Coi kìa, Lý đại ca đã đến sao anh cứ trơ trơ như thế? Sao không mời Lý đại ca vào nhà? Mừng quá nên quên cả đi?
Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên. Bây giờ thì không còn lầm nữa, Lâm Tiên Nhi đã ra mặt với hắn thật
rồi. Lâm Tiên Nhi không thay đổi chút nào. Nàng vẫn trẻ như năm nào, vẫn đẹp như năm nào, tiếng cười của nàng vẫn trong, giọng nói của nàng như anh hót, nhất là tia mắt, tia sáng như lân tinh sánh như vì sao màn đêm tối. Nếu có người quả quyết rằng nàng có thay đổi thì sự thay đổi có nghĩa là nàng đẹp hơn hẳn lên, một nét đẹp quyến rũ hơn cả dạo nào. Nàng nhìn Lý Tầm Hoan bằng một tia mắt dịu dàng và giọng nàng cũng hết sức dịu dàng:
- Hai năm qua thật mau nhưng nó cũng thật là trầm trầm vì Lý đại ca không đến thăm chúng tôi, chắc Lý đại ca đã quên chúng tôi rồi phải không?
Bất cứ một ai nghe câu nói của nàng cũng tưởng rằng từ lâu rồi Lý Tầm Hoan vốn biết chỗ ở của họ nhưng không đến đây thăm họ. Lý Tầm Hoan nhìn thẳng vào mặt nàng và cười nói một cách thản
nhiên:
- Tại vì cô không đưa kiệu đến rước tôi, bảo làm sao tôi đến được?
Lâm Tiên Nhi cười thật tươi và thản nhiên không kém gì Lý Tầm Hoan:
- Nói tới kiệu thì thật là thèm, tôi vẫn muốn đi thử một bận xem sao nhưng vẫn chưa bao giờ đi được.
Lý Tầm Hoan chớp mắt:
- Cô chưa từng ngồi kiệu lần nào à?
Lâm Tiên Nhi nói bằng một giọng buồn buồn:
- Con người như tôi thì làm gì có phúc ngồi được trên kiệu?
Lý Tầm Hoan cười lên ánh mắt:
- Nhưng hồi tối hôm qua trên thị trấn tôi thấy có người ngồi kiệu y hệt như cô.
Hắn nói mà đôi mắt cứ dán chặt vào mặt nàng. Đã không có một chút gì kinh ngạc mà trái lại nàng còn cười thật đẹp:
- Chắc có lẽ tôi từ trong mộng đi ra. Anh nói có phải không nào?
Câu hỏi sau cùng tự nhiên nàng hất hàm về Tiểu Phi.
Tiểu Phi nói ngay:
- Mỗi tối nàng ngủ rất sớm, từ trước đến nay không hề đi đâu cả.
Trong bụng của Lý Tầm Hoan làm một bài toán thật nhanh, Tiểu Phi nhất định không bao giờ nói láo, nhất là đối với hắn nhưng nếu quả thật Lâm Tiên Nhi mỗi tối đều ngủ rất sớm và từ trước đến nay không đi đâu thì cô gái hồi tối là ai? Lâm Tiên Nhi đứng sát bên Tiểu Phi, nàng đưa tay vuốt lại nếp áo hắn, mặc dù hẳn đã rất thẳng rồi, thái độ và giọng nói của nàng thật rất ôn nhu:
- Đêm rồi anh ngủ ngon đấy chứ?
Tiểu Phi khẽ gật đầu.
Nàng khe khẽ hỏi tiếp:
- Vậy anh hãy ra ngoài chơi cho mát, tôi vào trong làm mấy món nhắm cho Lý đại ca tẩy trần nhé.
Và nàng liếc nhẹ về phía Lý Tầm Hoan:
- Bên ngoài hoa mai đã sắp nở rồi, tôi biết Lý đại ca rất thích hoa mai có phải thế không?
Dáng đi của Tiểu Phi đã có nhiều thay đổi. Về trước hắn đi tuy vẫn thẳng thân hình và mỗi bước đi đều có một cự ly nhất định nhưng những thớ thịt, đường gân của hắn hoàn toàn phóng túng, người khác đi là mệt nhọc nhưng với hắn, lúc đi chính là lúc nghỉ ngơi. Bây giờ thì đã khác rồi. Bây giờ thân người hắn cũng vẫn như xưa, thẳng nhưng cứng ngắt, tinh thần hắn lại có vẻ hết sức khẩn trương, khi khẩn trương nhưng có khi lại lờ đờ. Bước chân của hắn vẫn giữ cự ly nhưng cái giữ của hắn bây giờ thật đúng là giữ nghĩa là hắn như bị một cái gì ràng buộc chứ không còn phóng túng.
Hai người cứ làm thinh bước đi, không ai nói một lời. Lý Tầm Hoan không nói là vì hắn không biết phải nói gì. Hắn vẫn muốn hỏi Tiểu Phi coi tại sao lại phải trốn biệt nơi đây? Lâm Tiên Nhi có tự nhận những tội lỗi từ trước của nàng không? Những tài vật nàng đã cướp của người ta dưới ác dạng Mai Hoa Đạo đã có giao hoàn toàn hết cho khổ chủ? Thế nhưng hắn lại không hỏi một câu nào. Hắn không muốn động đến chỗ đau kín của Tiểu Phi không muốn làm cho Tiểu Phi bị ray rứt bởi vết thương lòng. Đi thêm một khoảng khá dài, đang trầm ngâm, Tiểu Phi vụt thở ra:
- Tôi có lỗi với anh nhiều quá.
Lý Tầm Hoan cũng thở ra:
- Anh đã vì cứu tôi mà phải tự nhận là Mai Hoa Đạo, luôn đến tính mạng anh cũng không cần, nếu cần nói đến lỗi thì chính tôi có lỗi với anh chứ đâu phải anh có lỗi! Và nếu quả như thế là anh có lỗi thì tôi mong trong thiên hạ mỗi người đều có lỗi với tôi. Như không nghe câu nói của Lý Tầm Hoan, Tiểu Phi nói tiếp theo chầm chậm:
- Đáng lý lúc ra đi tôi phải nói qua với anh một tiếng.
Lý Tầm Hoan nhìn hắn bằng tia mắt dịu dàng:
- Tôi biết anh có cái khó xử trong lòng, tôi không trách anh gì cả.
Tiểu Phi buồn buồn:
- Tôi biết không nên làm như thế nhưng thật tình bất luận ra sao tôi cũng không thể hạ thủ đối với nàng, thật tình tôi bây giờ không làm sao xa nàng được nữa.
Lý Tầm Hoan cười:
- Một người đan ông khi đã yêu một người đàn bà, đó là chuyện tình nghĩa cao dày, nhất định không có một chút sai lầm nào cả. Tại sao anh cứ trách mình như thế? Tiểu Phi ngập ngừng:
- Nhưng… nhưng…
Tinh thần của hắn chừng như bị kích động hắn vùng lớn tiếng:
- Nhưng tôi vẫn có lỗi với anh và cũng có lỗi với nạn nhân của Mai Hoa Đạo.
Lý Tầm Hoan trầm ngâm một chút và buông một câu hỏi giống:
- Nhưng nàng cũng đã cải quả rồi mà, có phải thế không?
Tiểu Phi nói:
- Trước giờ ra đi, nàng đã đem tất cả những gì cướp giật trước kia trao trả lại cho mọi người.
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Đã thế thì anh còn gì đâu nữa mà khó chịu? “Buông cây đao giết chóc tức là đã thành Phật rồi,” câu nói đó anh cũng không biết nữa sao?
Và như để cho Tiểu Phi không thể suy nghĩ nhiều hơn, Lý Tầm Hoan vụt ngẩng mặt cười:
- Anh xem, cây mai này hoa đã bắt đầu nở rồi đấy nhé.
Tiểu Phi gật đầu không nói.
Lý Tầm Hoan hỏi tiếp:
- Tôi đố anh cây mai đã nở mấy hoa rồi.
Tiểu Phi đáp mà vẫn không ngẩng mặt lên:
- Mười bảy đóa.
Lòng Lý Tầm Hoan vùng nặng trĩu. Bời vì hắn cũng đã đếm những đóa hoa mai và quả đúng y như thế. Hắn rất thông cảm với những người đếm hoa mai, trong khi họ đếm là giờ phút u buồn lặng lẽ nhất. Tiểu Phi ngẩng đầu lên và nói thì thầm:
- Xem chừng có một đóa nữa sắp nở rồi. Không hiểu tại sao chúng lại nở sớm ra như thế nhỉ? Đóa hoa nở sớm rồi cũng sẽ tàn rất sớm!

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Fri Nov 05, 2010 12:47 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi sáu
Thư hẹn gặp



Ngôi nhà gồm có năm gian. Một gian là phòng khách, một gian làm kho chứa vật. Gian sau cùng là nhà bếp, còn lại hai gian đều có lót giường nằm. Gian lót giường nằm có hơi lớn và có bàn trang điểm. Tiểu Phi chỉ vào đó nói với Lý Tầm Hoan:
- Đây là phòng ngủ của nàng.
Hắn chỉ gian phòng kế bên nói luôn:
- Còn đây là phòng ngủ của tôi.
Cả hai gian dọn dẹp thật sạch sẽ, có thể nói không làm sao tìm ra được một hạt bụi nào cả. Lý Tầm Hoan lặng lẽ làm thinh. Bây giờ hắn mới biết Tiểu Phi và Lâm Tiên Nhi vẫn còn hãy ngủ riêng. Hai người cùng ở chung một nhà suốt hai năm nay, trong khi Tiểu Phi là một con người khí huyết phương cương, một người con trai đang sung sức. Lý Tầm Hoan chợt cảm thấy hơi lạ lùng và hơi thán phục. Tiểu Phi chợt mỉm cười:
- Nếu anh biết suốt hai năm nay, tối nào tôi cũng ngủ rất sớm thì chắc anh lấy làm lạ.
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Sao?
Tiểu Phi nói:
- Trời vừa chợp tối thì tôi đã ngủ rồi và ngủ thẳng bon một giấc chứ không bao giờ thức dậy giữa chừng, đêm nào cũng như đêm nào.
Trầm ngâm một giây, Lý Tầm Hoan khẽ mỉm cười:
- Sinh hoạt có điều độ, ăn được ngủ được là tốt chứ sao.
Tiểu Phi nói:
- Suốt hai năm nay, ngày tháng của tôi thật hết sức là bình tịnh, có thể nói trong đời tôi chưa bao giờ có một giây an nhiên bình lặng như thế, nàng… nàng đối với tôi quả thật là tốt.
Lý Tầm Hoan cười:
- Chỉ nghe anh nói không thôi, tôi cũng thấy cao hứng, phải nói là rất cao hứng thì mới đúng.
Tự nhiên Lý Tầm Hoan muốn cho Tiểu Phi thấy vẻ miền cưỡng của mình và đột nhiên hắn hỏi:
- Kiếm của anh đâu?
Tiểu Phi nói:
- Tôi đã không còn dùng kiếm nữa.
Bây giờ Lý Tầm Hoa mới thật sự là kinh ngạc, hắn hỏi gần như lạc giọng:
- Anh không dùng kiếm nữa? Tại sao thế?
Tiểu Phi nói:
- Kiếm là hung khí, vả lại sờ tới nó bắt tôi phải nhớ lại những chuyện đã qua.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Nàng khuyên anh như thế phải không?
Tiểu Phi nói:
- Nàng cũng đã buông bỏ tất cả, chúng tôi đều muốn quên hết tất cả mọi việc để bắt đầu làm lại.
Lý Tầm Hoan gật đầu nói thật chậm:
- Tốt, như thế là tốt, rất tốt.
Hình như còn nói thêm gì nữa nhưng từ trong nhà tiếng của Lâm Tiên Nhi đã vang lên:
- Thức nhắm đã dọn lên bàn, xin mời các ngài vào đi chứ.
Thức ăn không nhiều nhưng thật ngon. Lâm Tiên Nhi làm thức ăn ngon như thế, thật là một chuyện không ai ngờ tới. Ngoài thức ăn ra, trên bàn có chén đựng rượu nhưng trong chén ấy lại là trà.
Lâm Tiên Nhi cười:
- Đây là vùng sơn cư mạc mộc, thêm vào đó lại vì quá thình lình không có rượu nên đành phải thay trà.
Lý Tầm Hoan cười:
- Cũng may là tôi có mang theo bình rượu.
Với lấy bình rượu để trên góc bàn khi nãy, Lý Tầm Hoan nốc cạn chén trà và nói với Tiểu Phi:
- Làm đi, cạn chén trà này đi, tôi sẽ rót rượu cho anh.
Tiểu Phi làm thinh. Lâm Tiên Nhi mỉm cười, vẫn với nụ cười khả ái.
- Tôi đã bỏ rượu rồi.
Một lần nữa Lý Tầm Hoan kêu lên kinh ngạc:
- Bỏ rượu? Tại sao?
Tiểu Phi làm thinh, mặt hắn không lộ một vẻ gì.
Lâm Tiên Nhi mỉm cười:
- Uống rượu nhiều không lợi cho sức khỏe, Lý đại ca có thấy thế không nhỉ?
Làm thinh một lúc rồi, Lý đại ca mới mỉm cười:
- Đúng, uống rượu nhiều rồi sẽ giống như tôi, nếu tôi có thể sụt lại số tuổi khoảng mười mấy hai mươi năm, nhất định tôi cũng sẽ bỏ rượu.
Tiểu Phi cúi mặt và ăn cơm. Hình như hắn có gì bứt rứt nên làm cho lơ đãng, có lẽ vì thế cho nên hắn gắp miếng thịt gà lại rơi xuống bàn. Lâm Tiên Nhi háy yêu:
- Xem anh kìa, y như là một em nhỏ không cẩn thận chút nào cả.
Tiểu Phi lặng thinh quay đũa gắp miếng thịt ở trên bàn. Lâm Tiên Nhi lại háy yêu một lần nữa và dịu giọng:
- Xem anh kìa, thịt rơi dưới bàn sao lại gắp ăn?
Bằng một cử chỉ trìu mến, nàng gắp một miếng thịt khác đút vào tận miệng cho Tiểu Phi. Thức ăn tối lại còn ngon hơn thức ăn trưa. Bên ngoài trời đã nhá nhem. Lý Tầm Hoan ngủ trong phòng của Tiểu Phi còn Tiểu Phi thì ngủ tạm ngoài phòng khách. Lâm Tiên Nhi tự tay thay nệm trải giường mà còn mang một bộ y phục sạch sẽ thẳng thớm giắt trên đều giường cho Tiểu Phi. Nàng nói với Tiểu Phi mà nói với Lý Tầm Hoan:
- Tôi rất thích anh mỗi ngày đều thay áo sạch.
Trước giờ ngủ, nàng mang vào một chậu nước cho Tiểu Phi rửa mặt rửa tay, chờ cho hắn rửa xong, nàng lại dùng khăn mịn lau mặt và chà xát hai bên vành tai của hắn. Nàng nói:
- Anh hư lắm, hư như em bé vậy, rửa mặt không khi nào chịu rửa vành tai.
Tiểu Phi nằm xuống ngủ, nàng lại tự tay đắp mềm cho hắn cẩn thận. Nàng chăm sóc cho Tiểu Phi cực kỳ chu đáo, y như một bà mẹ kỹ lưỡng săn sóc cho một đứa con, còn hơn nữa là khác. Như thế Tiểu Phi cũng đáng gọi là hạnh phúc rồi. Nhưng không hiểu tại sao, Lý Tầm Hoan bỗng cảm thấy nghĩ không ra, hắn không hiểu trong cái sinh hoạt như thế, Tiểu Phi có quá hạnh phúc hay thống khổ? Tiếng “anh” trìu mến từ cửa miệng của Lâm Tiên Nhi làm cho Lý Tầm Hoan nghe ớn lạnh, hắn nghĩ trong đời nếu có bao nhiêu đàn ông có lẽ nàng cũng có thể dùng cái tiếng trìu mến như thế cả. Mới hồi hôm nay, chính hắn đã nhìn tận mắt cái “trìu mến” ấy của nàng đối với Thượng Quan Phi, bây giờ lại thấy thái độ ấy của nàng đối với Tiểu Phi làm cho Lý Tầm Hoan bắt buồn nôn. Thật bây giờ Lý Tầm Hoan không biết nên cười hay nên căm hận. Bên ngoài hơi thở trầm trầm, Tiểu Phi quả nhiên vùi đầu ngủ say như chết.
Lý Tầm Hoan thì không có được cái phước lớn như thế từ bắt đầu quá tuổi lên ba, hắn không bao giờ lên giường nằm sớm được, có giết hắn cũng chịu chứ không tài nào ngủ sớm. Trong phòng Lâm Tiên Nhi vắng lặng như tời, hình như nàng cũng đã ngủ rồi. Lý Tầm Hoan khoác áo ngoài ra ngoài, hắn muốn nói chuyện với Tiểu Phi trong khi chưa ngủ được. Tiểu Phi ngủ say quá nên xô lắc cách nào cũng trơ như khúc gỗ. Nhìn hắn nằm ngủ có cảm tưởng như một con heo mà con heo còn có cảm giác nhạy hơn Tiểu Phi lúc bấy giờ. Lý Tầm Hoan đứng lặng trên đầu giường Tiểu Phi, hắn trầm ngâm và đột nhiên sự giận dữ tràn lên sắc mặt.
“Tối đến là tôi ngủ một giấc thẳng bon tới sáng chứ không có đêm nào tỉnh dậy nửa chừng.”
Lý Tầm Hoan nhớ lại câu nói của Tiểu Phi và hắn cũng nhớ lại bữa cơm tối vừa rồi. Trước khi ăn cơm, Lâm Tiên Nhi mang ra cho Tiểu Phi và Lý Tầm Hoan mỗi người một chén canh, canh nầu xương heo với măng non thật ngon, thật mềm. Tiểu Phi uống nước canh thật nhiều và Lâm Tiên Nhi cũng ép Lý Tầm Hoan uống nước canh, nàng tự khen rằng canh ngọt lắm. Tuy không ghét canh nhưng Lý Tầm Hoan vốn không ưa canh măng, hắn vẫn bưng chén canh trên tay, hắn không bao giờ muốn từ chối
lòng tốt của người. Không muốn từ chối nhưng chờ cho Lâm Tiên Nhi bận xuống bếp lấy cơm, Lý Tầm Hoan trút hết chén canh của mình vào chén canh của Tiểu Phi và Tiểu Phi húp một cách ngon lành. Hắn còn nhớ khi Lâm Tiên Nhi trở lên thấy chén canh của hắn đã cạn thì nàng cười càng thật ngọt. Đứng sững trên đầu gường của Tiểu Phi, mặt Lý Tầm Hoan rắn lại một cách dễ sợ. Nàng đã bỏ chất thuốc gì vào chén canh đó? Mọi tối đều có một chén canh ngon, thảo nào Tiểu Phi không đánh một giấc thẳng bon tới sáng không hề tỉnh giấc giữa chừng?
Và Tiểu Phi ngủ như thế thì nàng sẽ làm bất cứ chuyện gì kinh thiên động địa nào, hắn làm sao biết được? Nhưng tại làm sao nàng không bỏ độc dược mà lại chỉ bỏ thuốc mê? Tuy nhiên nàng không phải với mục đích giết người, Tiểu Phi hãy còn giá trị cho nàng lợi dụng. Mặt của Lý Tầm Hoan bắn ra những tia giận dữ và hắn vụt quay mình và đập mạnh vào cửa phòng của Lâm Tiên Nhi. Cửa phòng đóng kín không một tiếng trả lời. Trong đời của Lý Tầm Hoan chưa bao hề đập cửa một ai mà hắn tuyệt
nhiên không bao giờ có ý làm thế. Nhưng bây giờ thì khác. Trong phòng quả nhiên không có Lâm Tiên Nhi, không biết nàng đã đi đâu trong khi cửa sổ và cửa chính gài then bên trong. Ánh đèn trước ngôi lầu vẫn hắt ra những cửa sổ dội ửng màu hồng. Lần trước, từ ngôi nhà này đến nhà Tiểu Phi, Lý Tầm Hoan đi thật lâu, gần hết trọn nửa đêm nhưng lần này từ nhà Tiểu Phi đến ngôi lầu hắn đi nhanh như chớp. Lần này hắn đoán đúng là Lâm Tiên Nhi đang có mặt nơi lầu đó. Còn đang suy nghĩ có nên hay không nên không nên xông vào thì cửa lầu vụt mở ra. Lý Tầm Hoan thấy một người lách mình ra y như Thượng Quan Phi hồi tối hôm qua, nghĩa là trong tinh thần khoan khoái thỏa mãn nhưng dáng sắc vẫn có chiều mệt nhọc. Và cũng y như tối hôm qua, một bàn tay từ trong dó ló ra để tiễn người đi với động tác có nhiều lưu luyến. Lý Tầm Hoan là một con người rất ít hay kinh ngạc nhưng bây giờ thì mắt hắn phải tròn xoe, ánh sáng từ trong hắt ra làm cho hắn nhận rõ người đàn ông ấy là Quách Tung Dương. Từng bước một Quách Tung Dương chầm chậm xuống lầu, khác hơn Thượng Quan Phi, hắn đi luôn chứ khong quay đầu nhìn lại.
Cửa lầu khép lại thật mau.
Tình hình không khác đêm qua là mấy. Lý Tầm Hoan chợt thở dài. Ngoài Thượng Quan Phi và Quách Tung Dương ra, còn bao nhiêu người đàn ông nữa đã có mặt nơi ngôi lầu ấy? Ngôi lầu nhỏ này đáng gọi là Thiên Đàng hay Địa Ngục? Chẳng những đau buồn mà Lý Tầm Hoan còn phẫn nộ, hắn đau buồn
cho Tiểu Phi mà cũng phẫn nộ thay cho Tiểu Phi. Một sự phẫn nộ mà trong đời của Lý Tầm Hoan chưa từng có bao giờ. Vừa rồi thiếu chút nữa hắn đã xông lên vạch trần mặt nạ của Lâm Tiên Nhi nhưng hắn kịp dằn. Dù gì Quách Tung Dương với hắn cũng bằng hữu, nhất là hắn cũng đường đường một gã đàn ông. Hắn không muốn Quách Tung Dương khó chịu. Quách Tung Dương ngửa mặt nhìn trời hít một hơi dài và bước chân hắn mau dần nhưng chỉ không hơn hai bước, hắn vụt quay phắt lại quát lên:
- Ai?
Tung Dương Thiết Kiếm quả không thẹn là đương kim tuyệt đỉnh cao thủ chẳng những cảnh giác cao mà phản ứng cũng thật nhanh. Thượng Quan Phi không thể so với hắn. Bất luận từ nơi đâu đi ra, đầu óc hắn vẫn tỉnh táo lạ thường nhưng hắn thật không ngờ người mà hắn vừa phát giác lại là Lý Tầm Hoan. Từ ngôi lầu nhỏ ấy đến Quán Rượu Chiều không xa là mấy, hai người dọc đường nói chuyện không nhiều và cũng không nói những điều chính đáng nằm trong họ. Nhưng những điều ấy không sớm thì muộn cuối cùng cũng phải nói ra. Tửu điếm đã đóng cửa rồi nhưng trên đời này không có cửa nào có thể ngăn được họ, họ đã để lại một đĩnh bạc trên quày tiền và rinh ché rượu lên nóc nhà ngồi uống. Lý Tầm Hoan đã uống rượu thật nhiều, từ giữa sảnh đường với mâm cao cỗ đầy thịnh soạn đến hóc bếp tối tăm với chén rượu khan nhưng hắn chưa thật ngồi trên nóc nhà uống rượu bao giờ. Và hắn chợt nhận ra nơi này uống rượu thật là hấp dẫn. Bây giờ thì ché rượu đã vơi non nửa.
Quách Tung Dương đã uống vào không ít. Có một người bạn rượu ngồi gần như Lý Tầm Hoan, có trăng trong sao sáng bất luận người nào cũng có thể uống hơn mức bình thường gấp bội. Huống chi, bình thường tửu lượng của Quách Tung Dương cũng đã hơn người. Có nhiều chuyện cũng cần rượu vào hơi nhiều rồi mới tiện nói ra. Và Quách Tung Dương nói trước:
- Anh… tự nhiên anh biết tôi đến ngôi lầu đó làm gì rồi chứ?
Lý Tầm Hoan cười:
- Tôi biết anh là một người đàn ông cũng như tôi.
Quách Tung Dương nói:
- Và tự nhiên anh cũng biết người trên ngôi lầu đó là ai rồi chứ?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Tự nhiên.
Quách Tung Dương vụt nói nhanh:
- Tôi… tôi cũng ít hay đến đó lắm.
Lý Tầm Hoan nhấp nháp rượu:
- Sao?
Quách Tung Dương nói:
- Chỉ những lúc nào tâm tình không được thoải mái lắm thì tôi mới đến tìm nàng.
Lý Tầm Hoan làm thinh gật đầu. Hắn rất thông cảm với tâm tình của Quách Tung Dương, hắn cũng biết tâm tình của một người bị bại. Quách Tung Dương nói:
- Tôi cũng biết khá nhiều phụ nữ nhưng chỉ có nàng làm cho tôi thỏa mãn.
Lý Tầm Hoan trầm ngâm và hơi chầm chậm:
- Anh có biết nàng là một người đàn bà như thế nào không?
Uống xong một hớp rượu, Quách Tung Dương mới trả lời:
- Tôi biết nàng cũng đã khá lâu, cũng như những hạng sang khác, chỉ có đắt hơn nhiều và đặc biệt hơn nhiều.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Nàng đối với anh ra sao?
Quách Tung Dương cười:
- Nàng đối với tôi à? Cái hạng đàn bà như thế đối với bất cứ một người dàn ông nào cũng y một kiểu giá trị ở chỗ là xem người đàn ông có bị nàng lợi dụng được hay không thôi.
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Anh cũng biết nàng đang lợi dụng anh nữa sao?
Quách Tung Dương lại cười:
- Tự nhiên là biết chứ sao không? Thế nhưng tôi không bao giờ lưu ý đến chuyện đó bởi vì tôi cũng lợi dụng nàng, chỉ cần nàng đem lại cho tôi những gì lúc tôi cần thiết thì trả lại chút công lao tôi cũng chẳng màng.
Lý Tầm Hoan chầm chậm gật đầu và chận nói:
- Đó là chuyện công bằng giữa anh và nàng nếu có hại cho người khác thì anh cũng không lưu ý đến nữa hay sao?
Quách Tung Dương đặt nhanh chén xuống:
- Có hại đến ai?
Lý Tầm Hoan nói:
- Tự nhiên là người đã quá yêu nàng.
Quách Tung Dương thở ra:
- Nhiều lúc tôi thật không hiểu đàn bà tại sao họ làm những chuyện thương hại đến người yêu của họ.
Lý Tầm Hoan cười:
- Có thể chỉ làm thương hại đến người yêu của họ không thôi, chứ nếu không yêu họ thì họ làm sao thương hại được? Bởi vì người không yêu họ thì dầu họ có làm gì cũng chẳng ai phải bận tâm.
Quách Tung Dương mỉm cười:
- Hình như anh hiểu đàn bà quá nhỉ?
Lý Tầm Hoan nói:
- Trên đời này không có một người nào dám bảo rằng mình hiểu đàn bà, nếu có ai bạo miệng nhận như thế thì nhất định người đó khổ hơn những người khác.
Trầm ngâm một lúc, Quách Tung Dương vụt hỏi:
- Tiểu Phi có quả thật đã quá yêu nàng không nhỉ?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Thật quả như thế.
Quách Tung Dương nói:
- Tôi biết nàng là bằng hữu của Tiểu Phi và Tiểu Phi là bằng hữu của anh.
Lý Tầm Hoan khoát tay:
- Anh không cần phải thanh minh, tôi không trách anh một chút nào cả.
Lại trầm ngâm một chút nữa, Quách Tung Dương hỏi:
- Hiện tại Tiểu Phi vẫn còn ở chung với Lâm Tiên Nhi chứ?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Vẫn ở chung.
Hắn thở dài và nói tiếp:
- Hắn yêu nàng tự nhiên là phải hơn anh nhưng mối quan hệ giữa nam nữ giữa nàng và hắn thì lại không bằng anh đối với nàng.
Quách Tung Dương ngạc nhiên:
- Chẳng lẽ nàng đã không cùng hắn.
Lý Tầm Hoan gượng cười:
- Bất luận với ai cũng được nhưng đối với hắn thì không.
Quách Tung Dương càng ngạc nhiên hơn nữa:
- Tại sao thế?
Lý Tầm Hoan nói:
- Bởi vì hắn rất tôn kính nàng, hắn không muốn làm chuyện gượng gạo, dưới con mắt hắn, nàng là “thánh nữ” và nàng tự nhiên muốn hắn giữ nguyên thần tượng của nàng như thế.
Họ Lý cười chua chát và tiếp lời:
- Thật ra thì đàn bà sinh ra vốn để được yêu chứ không phải để cho người tôn kính, người đàn ông nếu đi tôn kính một người đàn bà không đáng tôn kính thì người đàn ông ấy đã chuốc khổ cho mình.
Quách Tung Dương cau mặt:
- Thế tại sao anh không cho hắn biết?
Lý Tầm Hoan thở ra:
- Dù tôi có nói hắn cũng không tin. Người đàn ông một khi đã quá yêu người đàn bà nào rồi cho dầu mắt còn sáng cũng kể như mù, tai còn thính cũng kể như điếc, con người có thông minh cách mấy cũng kể như ngu dại.
Trầm ngâm một lúc,Quách Tung Dương lại hỏi:
- Anh muốn tôi nói cho hắn biết?
Lý Tầm Hoan lộ vẻ buồn buồn:
- Hắn là một thanh niên có tiền đồ rực rỡ mà lại là người bạn thân thiết của tôi. Tôi không đành thấy cuộc đời của hắn bị hủy diệt bởi một người đàn bà dâm loạn.
Quách Tung Dương im lặng:
- Bình sinh tôi chưa hề nhờ vả một ai nhưng bây giờ.
Quách Tung Dương ngắt lời:
- Nhưng… biết tôi nói hắn có tin không?
Lý Tầm Hoan nói:
- Ít nhất cái quan hệ giữa anh và nàng cũng làm cho nàng không sao phủ nhận.
Quách Tung Dương đứng phắt lên:
- Vâng tôi đi với anh.
Lý Tầm Hoan nắm chặt tay Quách Tung Dương với tất cả chân thành cảm kích:
- Rõ ràng tôi đã không nhìn lầm anh chút nào cả. Tôi tin rằng anh và Tiểu Phi cũng sẽ là đôi bạn tốt mà đó là chuyện mà tôi hằng mong ước.
Quách Tung Dương mím miệng thở dài:
- Được một người xứng đáng là bạn chẳng hạn như Tiểu Phi có một người bạn như anh cũng đủ để thỏa mãn một đời rồi.
Gian nhà không một bóng người. Chiếc giường của Tiểu Phi vẫn còn y chăn nệm, nhà bếp vẫn còn những thức ăn hồi tối nhưng cái nồi nấu canh thì không còn một chút cặn nào, chiếc nồi được rửa thật là sạch sẽ như không muốn lưu lại vết tích. Phòng ngủ của Lâm Tiên Nhi đồ đạc hãy còn nguyên vẹn trước màn, hãy còn lưu lạc theo gió chứng tỏ không có một sự thu dọn nào cả. Phòng của Tiểu Phi không một vật gì di động, những vật dụng của hắn vẫn nằm y chỗ cũ, luôn cả bộ quần áo dành để thay buổi sáng cũng hãy còn mắc ở đầu giường.
Nhưng người thì đã không còn, không còn có một ai. Chứng tỏ họ ra đi rất gấp, đi mà không kịp thu dọn một lúc nào. Ra đi không một lời từ giã, Lý Tầm Hoan không tin Tiểu Phi lại làm như thế và hắn vụt khom mình ho sặc sụa. Quách Tung Dương chấp tay sau đít đứng nhìn hắn làm thinh. Chờ cho Lý Tầm Hoan hết cơn ho, Quách Tung Dương mới nói:
- Anh bảo Tiểu Phi là người bạn thân nhất của anh?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Đúng.
Quách Tung Dương mím miệng:
- Thế mà hắn đi anh lại chẳng hề hay.
Lặng im một lúc, Lý Tầm Hoan gượng mỉm cười:
- Có lẽ… hắn đã gặp chuyện ngoài ý muốn, cũng có lẽ.
Quách Tung Dương nói nhanh:
- Cũng có lẽ hắn nghe lời người đàn bà ấy nhiều hơn.
Không để Lý Tầm Hoan nói, Quách Tung Dương hỏi luôn:
- Không biết họ đã ở đây bao lâu rồi nhỉ?
Lý Tầm Hoan nói:
- Có lẽ đã hai năm.
Quách Tung Dương nói:
- Hai năm về trước, nàng hẹn với tôi đến cái tiểu lâu ấy rồi, nơi này có thể là sào huyệt của cô ta đã lâu lắm rồi cũng nên.
Lý Tầm Hoan cười:
- Một con thỏ không ngoan luôn có ba hang ngách, sào huyệt của nàng không chỉ riêng một nơi này.
Quách Tung Dương thở dài:
- Chỉ tiếc là tôi chỉ biết có ở đây thôi.
Lý Tầm Hoan không nói, hắn chầm chậm bước vào phòng của Lâm Tiên Nhi. Trong phòng chỉ có một cái giường, một cái tủ và một cái bàn. Màn bằng một thứ vải xanh lợt, chiếc nệm nhăm nhúm nhiều nơi như là đêm rồi quả thật có người nằm, tự nhiên nàng cố tạo ra như thế cốt để cho Tiểu Phi thấy và tin như thế. Trong tủ, quần áo không nhiều và những cái có nới đây đều rất đơn bạc, trên bàn không có phấn sáp, tự nhiên tiểu lâu mới đúng là chỗ trang điểm của nàng và cũng chính nơi ấy mới chứa rất nhiều xiêm y lộng lẫy. Tất cả những vật dụng trong phòng đều được Lý Tầm Hoan xem xét cẩn thận nhưng đó chỉ là những vật dụng tầm thường không có gì để cho hắn tìm ra. Quách Tung Dương nói:
- Lúc tôi ra đi, nàng hãy còn ở nơi tiểu lâu, bây giờ thì nàng đã về đây lâu rồi mà lại mang cả Tiểu Phi đi, thế mà trên đường mình lại không phát hiện được tung tích của nàng.
Lý Tầm Hoan trầm ngâm:
- Đó là tại vì nàng đi bằng một con đường khác.
Quách Tung Dương nhướng mắt:
- Đi bằng con đường khác? Phía tây là cả một giải núi hiểm trở, chẳng lẽ còn có một con đường.
Lý Tầm Hoan nói:
- Không phải đi vòng bên sườn núi mà có lẽ trong lòng núi.
Hắn vụt hất tung chiếc giường, quả nhiên ở dưới giường có một cái hang, không phải là hang mà cửa miệng địa đạo. Địa đạo xuyên trong lòng núi. Bước xuống địa đạo, Lý Tầm Hoan biết ngay nó sẽ trở về ngôi tiểu lâu. Quách Tung Dương nói:
- Lý huynh biết địa đạo này sẽ trổ ra đâu không?
Lý Tầm Hoan nói:
- Dưới chiếc giường ở ngôi tiểu lâu.
Quách Tung Dương khẽ gật đầu:
- Tôi cũng nghĩ như thế.
Hắn cười nhạt và nói tiếp:
- Xuống một cái giường rồi lại lên một cái giường, nàng làm việc rất ít lãng phí thời gian.
Lý Tầm Hoan nói:
- Ước hẹn của nàng quá bận rộn thành ra phải có phương pháp để tiết kiệm thời gian chứ.
Quách Tung Dương hơi đỏ mặt, tuy hắn thừa biết chuyện như thế nào rồi nhưng khi có người nói thẳng ra như thế khiến hắn hơi khó chịu. Đàn ông thường hay chê đàn bà hẹp hòi, kỳ thật thì dàn ông có khi
còn hẹp hòi hơi và chuyện tự tư tự lợi còn nhiều hơn nữa. Cho dầu họ có một vạn đàn bà nhưng họ vẫn mong một vạn người đàn bà ấy chỉ biết có mỗi một mình họ mà thôi và cho dầu họ không thích một người đàn bà nào đó, họ cũng muốn người đàn bà đó chỉ thuộc về mình. Đại đạo tự nhiên không dài lắm. Chỗ trổ của địa đạo tự nhiên quả đúng là dưới giường ngủ nơi tiểu lâu. Cái giường này so với cái giường ở nhà Tiểu Phi đẹp đẽ hơn nhiều, màn trướng thêu hình sặc sỡ. Nệm trải giường nhìn lên nhưng đống mây, thật dày thật mướt. Bất cứ ai vừa nằm lên là có ngay cảm tưởng như mình lúc xuống lần
lần. Lâm Tiên Nhi tự nhiên không có ở nơi đây, trong ngôi lầu chỉ có cô gái áo hồng. Nàng ngồi nơi bàn trang điểm chăm chỉ thêu hoa, không nàng đang thêu một cặp “Oan Ương Hí Thủy,” ngà thêu trên chiếc áo gối.
Hình thêu thật phù hợp với không khí ở đây. Quách Tung Dương và Lý Tầm Hoan bước vào, họ ra cửa sổ rồi vòng ngã trước, cô gái áo hồng không có vẻ gì kinh ngạc. Y như nàng thừa biết họ sẽ đến đây. Nàng chỉ chăm chú nhìn bằng đôi mắt và nói thật duyên:
- Như vậy thì các hạ đã từng quen biết với nhau?
Quách Tung Dương trầm giọng:
- Nơi đây chỉ còn lại mỗi mình cô phải không?
Cô gái áo hồng nhếch nhếch môi:
- Làm gì mà dáng điệu hung hãn đến thế? Mỗi lần ông đến đây, tôi lo giăng màn trải nệm, tất cả những gì cũng dều do tay tôi phục dịch, chẳng lẽ ông lại sớm quên đến thế à?
Quách Tung Dương làm thinh. Tia mắt của cô gái áo hồng liếc về phía Lý Tầm Hoan:
- Ông có phải là Lý thám hoa không?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Phải.
Cô gái áo hồng gặn lại:
- Ông là Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan?
Lý Tầm Hoan cười nhẹ:
- Cô không tin à?
Cô gái áo hồng thở ra:
- Không phải tôi không tin, chỉ có điều tôi không thật ngờ?
Lý Tầm Hoan hỏi lại:
- Không ngờ chuyện chi?
Cô gái nói thật chậm rãi:
- Thiên hạ đều nói Lý Tầm Hoan chẳng những võ công cao, con người lại thông minh tài trí nhưng tôi không ngờ kẻ nổi danh như thế mà lại vẫn bị người lừa, cũng vẫn mắc bẫy thiên hạ như thường.
Nàng háy háy mắt và nói tiếp:
- Lần trước tôi đã lừa ông, thật tình tôi cũng thấy hết sức là không phải.
Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Không có chi. Thì tình cờ bị một cô gái đánh lừa đúng là chuyện vô cùng thích thú, sau khi bị cô lừa tôi cảm thấy mình trẻ lại khá nhiều.
Cô gái áo hồng nhìn chăm chăm vào Lý Tầm Hoan, hình như cô ta lần lần cảm thấy người này có nhiều điểm ngộ ngộ, có nhiều nét duyên dáng dễ gần, con người như thế quả là con người ít có, hay đúng hơn
là con người mà cô ta chưa từng thấy. Và nàng nở nụ cười thật đẹp:
- Tôi xem ông cho dù không bị tôi lừa thì cũng vẫn trẻ rất nhiều, nếu bị tôi lừa thêm vài lần nữa thì e rằng cũng sẽ trở thành cậu bé cũng nên.
Lý Tầm Hoan nói một cách tỉnh khô:
- Lần sau thì tôi cẩn thận hơn chứ một cậu bé bốn mươi thì sợ người ra sẽ gọi là yêu quái.
Cô gái áo hồng sặc cười:
- Nhưng ông cứ yên lòng, lần trước tôi lừa ông vì ông là người lạ, mẹ tôi đã nói với tôi từ nhỏ là muôn ngàn lần cũng đừng nói thật với một người lạ nào, nếu không thì lập tức bị họ xỏ mũi dẫn đi.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Thế còn bây giờ thì sao?
Cô gái áo hồng nghiêng mặt:
- Bây giờ thì chúng ta đã biết nhau, tự nhiên tôi sẽ chẳng bao giờ lừa ông nữa.
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Thế thì xin hỏi cô, cô có thấy ai đã mới từ đây đi ra không?
Cô gái lắc đầu:
- Không.
Nàng lại háy háy mắt:
- Nhưng tôi lại thấy có người từ ngoài đi vào.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Ai?
Cô gái áo hồng đáp:
- Là một người đàn ông mà tôi không hề quen biết.
Nàng cười cười và nói luôn:
- Trừ ông ra tôi ít quen với đàn ông lắm.
Lý Tầm Hoan như không để ý đến chiều sâu của câu nói ấy, hắn chỉ hỏi:
- Người đó đến đây làm gì:
Cô gái áo hồng nói:
- Người ấy hung hãn lắm, hắn có râu, mặt có một sẹo dài, vừa bước vào là hỏi tôi ngay: “Cô biết Lý Tầm Hoan không? Lý Tầm Hoan có đến đây không?”
Lý Tầm Hoan cười vì cái dáng nháy giọng hung hãn của cô gái và hắn hỏi cô ta:
- Rồi cô trả lời như thế nào?
Cô gái áo hồng nói:
- Bởi vì tôi chưa biết ông nên tôi kiếm chuyện lừa hắn, tôi nói: “Biết chứ sao không, Lý Tầm Hoan sẽ đến bây giờ.”
Lý Tầm Hoan bật cười vì cách nói lừa mà thành ra thật của cô gái và hắn hỏi cô ta:
- Người ấy nói sao?
Cô gái áo hồng chớp mắt:
- Hắn giao cho tôi một phong thơ, bảo tôi phải chuyển lại cho ông, hắn còn dặn phải trao tận tay ông.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Rồi cô nhận?
Cô gái áo hồng nói:
- Tự nhiên nhận chứ sao. Nếu tôi không nhận thì cái nói láo hồi nãy lòi chành còn gì. Con người ấy hung hãn lắm, một khi hắn biết tôi nói láo thì hắn sẽ đập bể đầu tôi ngay.
Nàng lại cười cười và nói tiếp:
- Con gái đánh lừa mà bị đánh vỡ đầu thì nhất định là đau lắm, ông nghĩ có phải thế không?
Lý Tầm Hoan cười:
- Đàn ông mà nếu đầu vỡ cũng đau lắm chứ.
Cô gái áo hồng có một lối nói chuyện thật hay.
Bất cứ câu nào cũng y như là sự thật nếu lầm người khác nhất định sẽ hỏi:
- Người trao thơ đi đâu rồi? Tại làm sao gởi thơ cho tôi mà lại gởi ở đây? Tạo làm sao hắn biết tôi ở đây mà hỏi?
Nhưng Lý Tầm Hoan thì không hỏi hết. Hắn cũng có một lối thật hay. Bất luận người ta nói như thế nào, hắn cũng tỏ ra rất tin là thật, vì thế có nhiều người tưởng như là mình đã lừa được hắn rất nhiều. Bây giờ thì cô gái quả nhiên trao bức thơ ra. Ngoài bao thơ quả nhiên để gởi Lý Tầm Hoan. Thư phong kín, cô gái áo hồng không có lén xem. Trong thơ viết: “Lý Tầm Hoan Tiên sinh túc hạ, đã ngưỡng mộ anh danh từ lâu rất mong có ngày gặp mặt, ngày mồng một tháng mười này tại sơn cốc, dưới lòng phi tuyền xin hẹn gặp nhau. Là bậc quân tử mong túc hạ không làm cho tôi thất vọng.” Cuối thư ký: Thượng Quan Kim Hồng.
Phong thư viết rất đơn giản và thật là lễ độ đến gần toàn sáo ngữ. Nhưng bất cứ ai tiếp nhận phong thư ấy nhất định sẽ lo sắp đặt hậu sự, nếu không thì ắt cũng hồn phi phách tán. Thượng Quan Kim Hồng một khi đã khiêu chiến người nào, người ấy nhất định không sống được lâu hơn nữa. Lý Tầm Hoan chầm chậm xếp lá thư cho vào lưng áo. Miệng hắn vẫn nở tròn nụ cười. Cô gái áo hồng luôn luôn nhìn vào mặt như để theo dõi nội dung của lá thư và bây giờ nàng buộc lòng phải hỏi:
- Trong thư viết gì thế ông?
Lý Tầm Hoan đáp:
- Không có gì.
Cô gái áo hồng hỏi gióng:
- Có phải thư hẹn gặp của nàng không?
Lý Tầm Hoan lại cười:
- Đoán khá đấy.
Cô gái áo hồng chớp chớp mắt:
- Nếu thư ấy của đàn bà thì biết thế tôi không bao giờ trao lại cho ông đâu.
Lý Tầm Hoan cười:
- Nếu cô không giao cho tôi thì nhất định nàng sẽ rất đau lòng.
Cô gái áo hồng trừng mắt:
- Nàng là con người như thế nào? Đẹp lắm phải không?
Lý Tầm Hoan cười:
- Tự nhiên là đẹp nếu không thì tôi đã quăng bỏ phong thư này rồi, người đàn bà mà xấu thì còn tệ hơn người đàn ông ngu nữa.
Cô gái cắn môi:
- Nàng độ bao nhiêu tuổi?
Lý Tầm Hoan chậm rãi:
- Cũng không lớn là bao?
Cô gái cười nhạt:
- Ít nhất cũng là lớn hơn tôi.
Lý Tầm Hoan nói:
- Cũng may là nàng lớn hơn cô, chứ nếu không thì chắc tôi phải nhận nàng làm con nuôi rồi.
Cô gái áo hồng châm mạnh cây kim xuống bàn thuê và hất mặt lên:
- Đã có người đẹp hẹn thì tại sao ông không mau mau lên đến với người ta còn láng cháng ở đây làm gì?
Lý Tầm Hoan cười:
- Chủ nhân sao lại có lối đuổi khách sỗ sàng như thế?
Cô gái áo hồng lanh lảnh:
- Tôi không đuổi ông thì ông cũng phải đi gấp mà.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Nhưng nếu tôi không muốn đi thì sao?
Cô gái sáng mắt:
- Nếu không đi thì… thì là chủ tôi, tôi sẽ nghĩ cách khoản đãi ông trọng hậu.
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Thật chứ?
Cô gái áo hồng cười duyên dáng:
- Tự nhiên là thật chứ, tôi tuy không phải là người rộng rãi nhưng cũng không phải hạng hẹp hòi, nếu ông cứ ở đây luôn đến mười ngày, tôi cũng sẽ khoản đãi mười ngày, nếu ông ở đây đến suốt đời tôi cũng chẳng đuổi đi.
Nàng chưa nói hết thì mặt đã ửng hồng. Và một cô gái đã biết đỏ mặt thì cô gái ấy không còn nhỏ nữa. Lý Tầm Hoan gật đầu và nói thản nhiên:
- Được rồi, như vậy tôi thì tôi sẽ ở lại đây.
Hắn chưa nói dứt câu thì cô gái gần như nhảy dựng lên:
- Ông nói thật đấy chứ?
Lý Tầm Hoan cười:
- Thật chứ sao lại giả? Gặp được chủ nhân quá tốt như thế này thì có ngu lắm mới bỏ đi.
Mặt cô gái thật là rạng rỡ:
- Tôi biết ông rất thích uống rượu, tôi sẽ sửa soạn ngay bây giờ, ở đây cái gì thiếu chứ rượu thì rất nhiều, nhiều đến có thể ngâm ngập ông luôn.
Lý Tầm Hoan nói:
- Ngoài rượu ra tôi còn cần những khúc cây ngắn, cây càng ngắn càng tốt.
Cô gái trố mắt:
- Cây? Cây để làm gì? Chẳng lẽ dùng cây để lằm thức nhắm? Bộ răng cứng lắm à?
Nàng cười hăng hắc, cười và nhìn chầm chậm vào mặt Lý Tầm Hoan:
- Ông đã cần cây gì thì tôi sẽ tìm cây cho ông, bất cứ ông cần thứ gì, cho dù cần mặt trăng ở trên trời tôi cũng sẽ vì ông mà đóng một chiếc thang.
Theo dõi Lý Tầm Hoan từ lâu, bây giờ Quách Tung Dương mới lên tiếng:
- Tôi không cần cây, tôi chỉ cần trứng, trứng gà, trứng vịt, trứng chim, trứng lạt, trứng mặn gì cũng được, chỉ cần có trứng càng nhiều càng tốt.
Cô gái áo hồng hất mặt lên nhìn Quách Tung Dương từ đầu đến chân:
- Ông cũng ở lại đây à?
Quách Tung Dương điềm đạm:
- Khó gặp được một chủ nhân tốt như cô nương thì làm sao bỏ đi cho được.
Cô gái áo hồng nhếch nhếch môi bỏ đi ra mà trong miệng cô cứ lầm thầm:
- Trên đời này có quá nhiều người không biết điều chút nào cả, bao nhiêu chuyện không làm, cứ luôn luôn đi làm cái chuyện khuấy rối người ta không?

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Fri Nov 05, 2010 12:47 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi sáu (tt)
Thư hẹn gặp



Gian nhà thật rộng, thật khoảng khoát. Giường nệm đều thật mới, thật trắng. Bình trà chưa đóng váng trong lòng, chén trà cũng chưa thấy dạng răn ở lớp men. Nhưng không khí trong gian nhà hơi lạnh dường như có thiếu một cái gì.
Lâm Tiên Nhi ngồi ở đầu giường, nàng đang khâu khuy áo. Hình như nàng dùng kim không được thuần túy như dùng kiếm, luôn luôn cứ bị chăm lẫn vào tay. Tiểu Phi đứng tỳ tay lên thành cửa nhìn ra màn đêm đen kịt, hắn đứng trầm lặng không biết hắn đang suy nghĩ chuyện gì. Khâu xong khuy áo, Lâm Tiên Nhi lấy tay đấm nhẹ vào lưng và khẽ lắc đầu:
- Tôi thật không thích ở khách điếm, cho dầu khách điếm có khoáng đãng, có sạch sẽ như khách điếm này chẳng hạn. Ở khách điếm một mình luôn có cảm tưởng như đang ở trong một cái lồng, vừa bước vào là đã chán ngấy rồi.
Tiểu Phi không nói, hắn chỉ ư ư trong miệng. Lâm Tiên Nhi nói tiếp:
- Tôi thường nghe người ta nói rằng dầu cho nhà vàng cửa ngọc cũng vẫn không bằng cái cái nhà tranh của chính mình. Bất luận đến nơi nào cũng không bao giờ thấy thư thái như ở nhà mình, anh thấy có
phải thế không?
Tiểu Phi vẫn cứ làm thinh, miệng hắn ậm ừ, hình như hắn đang không được vui nhưng hắn muốn lặng im, hắn có lẽ rất sợ phật lòng nàng. Lâm Tiên Nhi chớp chớp mắt:
- Tôi đưa anh từ nhà đến đây chắc anh không vui, có phải thế không?
Tiểu Phi đáp thật nhỏ:
- Không.
Lâm Tiên Nhi thở ra:
- Tôi biết Lý Tầm Hoan vốn là bạn thân thiết của anh cũng không phải là không muốn anh gần gũi hắn nhưng chúng ta quyết định bôi xóa dĩ vãng, quyết định làm lại cuộc đời thì không thể không xa hắn bởi vì con người của hắn bất luận đi đến đâu cũng dễ kéo theo những chuyện phiền hà.
Nàng nói tiếp bằng một giọng thật dịu:
- Chúng ta đã thề rằng sẽ không để gây ra những chuyện phiền phức, có phải thế không?
Tiểu Phi lại ậm ừ trong miệng. Lâm Tiên Nhi nói luôn:
- Huống chi con người của hắn tuy có nhiều nghĩa khí chỉ hiềm một điều là hắn uống rượu quá nhiều. Một con người mà uống rượu hơi nhiều thì không làm sao tránh được những cái tật không hay, chính lúc mang cái tật không tốt ấy hay phạm vào cái không tốt, họ cũng không hay biết.
Nàng khẽ liếc Tiểu Phi và chầm chậm nói tiếp:
- Cũng chính vì thế hắn mới tung cửa phòng tôi định.
Tiểu Phi vùng quay phắt lại:
- Đừng có nói chuyện ấy nữa có được không?
Hắn nói gằn từng tiếng, hình như hắn đang bực lắm. Lâm Tiên Nhi nhếch môi, nàng cười thật dịu dàng:
- Thật ra thì tôi đã tha thứ, tôi không trách phiền gì cả bởi vì hắn là bằng hữu của anh.
Ánh mắt Tiểu Phi lộ nhiều thống khổ, hắn cúi đầu nói thật nhỏ:
- Tôi không có bằng hữu, tôi chỉ có một mình nàng.
Lâm Tiên Nhi đưa tay kéo Tiểu Phi lại sát bên nàng, nàng xoa xoa má hắn và nói thật êm:
- Tôi cũng chỉ có một mình anh.
Nàng nhón chân cho má nàng kề vào mặt hắn, nàng nói thì thào:
- Chỉ cần có anh là đời tôi quá đủ lắm rồi, tất cả những gì trên đời này tôi cũng không cần thiết.
Tiểu Phi dang hai tay ôm chặt lấy Lâm Tiên Nhi, toàn thân nàng thu nhỏ trong vòng tay rắn chắc. Hai người ôm siết vào nhau một lúct hật lâu, nàng vụt hơi rung rẩy và giọng nói cũng rung:
- Anh… anh đã… muốn…
Tiểu Phi nhắm nghiền đôi mắt gật đầu. Lâm Tiên Nhi cắn môi như cố dằn xuống những gì đang rạo rực trong lòng nhưng giọng nàng vẫn rung rung:
- Thật ra thì tôi cũng., tôi cũng muốn trao tất cả… những gì quý nhất trong đời con gái cho anh nhưng… nhưng chúng ta bây giờ vẫn chưa nên làm như thế.
Tiểu Phi cau mặt:
- Tại sao thế?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Bởi vì… vì bây giờ tôi còn chưa chính là vợ của anh.
Tiểu Phi không còn dằn môi nổi nữa, hắn nói trong hơi thở dồn dập:
- Tôi… tôi…
Lâm Tiên Nhi nói:
- Thế tại sao anh không chính thức tuyên bố với mọi người rằng tôi là vợ của anh? Tại sao anh không dám? Tất cả những gì lầm lỗi trước kia anh không thể tha thứ cho tôi ư? Anh không thật tâm yêu tôi ư?
Cứ mỗi bận Tiểu Phi đòi gần gũi nàng thì nàng nại cớ chưa chính thức nhưng nếu Tiểu Phi quyết định làm theo ý nàng thì nàng lại có một cách khác để kéo dài mà hắn không làm sao nói được. Nàng nói mà hai tay cứ ôm siết lấy hắn, tự nhiên với tất cả nghệ thuật yêu đương, nàng làm cho hắn thêm oằn oại. Nàng càng kê sát miệng vào má hắn, giọng nàng như dẻo lại:
- Bất luận anh đối với tôi như thế nào, tôi cũng vẫn yêu anh… trong lòng tôi bây giờ có mỗi một hình bóng của anh.
Nàng càng gắn sát thân hình nàng vào lòng hắn, nàng cọ sát nàng oằn oại, tất cả những kin nghiệm làm cho đàn ông điên đảo nàng mang ra dùng một lúc. Tiểu Phi rên lên những tiếng nho nhỏ và cả hai vùng ngã xuống giường.
Lâm Tiên Nhi run rẩy:
- Khoan… anh… anh muốn tôi sẽ… có cách để cho anh thỏa mãn mà… chúng mình dành cho ngày cưới.
Lâm Tiên Nhi đứng lên soi vào gương để chải đầu, mặt nàng ửng hồng, nàng nhẹ cắn môi, mắt nàng long lanh như nước, khuôn mặt của nàng bây giờ mới đúng cơn thịnh nhất của xuân thì. “Tất cả ai cũng đều được cả chỉ trừ một mình hắn mà thôi.” Lâm Tiên Nhi khẽ nhếch môi cười, nụ cười của nàng thật dịu dàng nhưng cũng thật là tàn khốc. Nàng thích hành hạ đàn ông, nàng cảm thấy đó là cách hưởng thụ đầy đủ nhất trên đời. Ngay trong lúc đó bỗng có tiếng động cửa và có tiếng nói dập dồn:
- Mở cửa, mở cửa. Ta biết nàng ở đây rồi, ta đã thấy nàng rồi..
Tiểu Phi nhảy xuống giường quát lớn:
- Ai?
Câu nói của hắn chưa dứt thì cánh cửa đã bung ra. Một gã thiếu niên xồng xộc lao vào. Tuổi hắn còn khá nhỏ, con người của hắn cũng đĩnh ngộ dễ nhìn nhưng hắn mang vào cả hơi rượu xông lên hừng hực, hình như toàn thân hắn đều là rượu. Hai mắt đỏ ngầu của hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Tiên Nhi, hắn không còn thấy một người thứ hai nào trong phòng này cả. Hắn chỉ chỉ Lâm Tiên Nhi và cười khà khà:
- Tuy nàng làm bộ không nhìn thấy ta nhưng ta thì đã thấy nàng. Nàng có muốn trốn cũng không làm sao trốn được.
Vẻ mặt Lâm Tiên Nhi hết sức thản nhiên:
- Ngươi là ai mà ta không biết?
Gã thanh niên càng cười lớn:
- Nàng không nhận được ta à? Thật nàng không nhận được ta à? Hà hà… nàng quên thật rồi sao? Mới hôm kia đây mà đã quên thật thế à? Hừ, ta đã vì nàng mà gửi đi bao nhiêu phong thơ thế mà nàng… bây giờ nàng lại bảo không biết ta là ai?
Hắn vụt nhảy vào lại hai tay dang ra ôm chặt lấy Lâm Tiên Nhi, miệng hắn nói như la:
- Nhưng ta thì ta vẫn nhớ nàng, đến chết ta vẫn nhớ nàng.
Tuy nhiên Lâm Tiên Nhi đâu có để cho hắn ôm được, nàng nhích mình thật lẹ và kêu lên kinh ngạc:
- Tên này say rồi, hắn đã điên rồi.
Gã thiếu niên hét lên:
- Ta không có say, ta không có điên, ta tỉnh, ta vẫn còn nhớ kỹ lờn nói của nàng, nàng bảo trao dùm nàng những phong thơ rồi…rồi nàng sẽ cùng ta…
Hắn vừa nói vừa càn tới nhưng Tiểu Phi đã chặn ngang trước mặt:
- Hãy cút đi thật mau.
Ga thanh niên khựng lại nhướng mắt:
- Ừ, ngươi là ai? Ngươi lấy tư cách gì bảo ta cút chứ? Cho ngươi biết nghe, nàng quên ngươi bất cứ lúc nào, y như nàng quên ta vậy.
Hắn ngửa mặt cười sằng sặc:
- Bất cứ ai mà nghĩ rằng nàng chung tình với mình thì cũng là đồ ngốc, đồ ngu. Ít nhất nàng cũng đã ngủ chung với một trăm thằng rồi đấy nhé.
Câu nói của hắn chưa dứt thì cánh tay của Tiểu Phi đã tung ra.
Bình!
Một tiếng dội nghe như rung rinh mặt đất, gã thanh niên bị bắn thẳng ra ngoài cửa, té ngửa, chỏng cẳng lên trời. Tiểu Phi xạm mặt đứng nhìn hắn một lúc lâu, thây hắn không động đậy mới quay lại nhìn vào mặt Lâm Tiên Nhi. Nàng vụt ôm mặt khóc rống và nói trong nức nở:
- Tôi đã làm gì chứ? Tôi đã làm sai quấy chuyện gì? Tại sao họ cứ bu theo làm nhục tôi như thế này nè trời..
Tiểu Phi thở dài, hắn nhẹ ôm nàng vào lòng dịu giọng:
- Tôi còn sống đây, trước mặt tôi không ai dám đụng đến nàng.
Thật lâu, Lâm Tiên Nhi nép sát mặt vào ngực hắn nhưng nàng vẫn còn tức tưởi:
- May mà tôi còn có anh bên cạnh, chỉ cần anh hiểu rõ lòng tôi còn ngoài ra ai muốn hiểu sao cũng được.
Tiểu Phi nghiến răng:
- Từ đây về sau nếu có kẻ nào dám làm nhục nàng ta sẽ không dung mạng họ.
Lâm Tiên Nhi chớp mắt:
- Bất luận là ai cũng thế chứ?
Tiểu Phi chiếu ánh mắt dữ dằn:
- Bất luận người nào cũng thế.
Lâm Tiên Nhi áp sát vào ngực hắn, hai tay nàng y như hai con rắn quấn vào cổ hắn thật chắc. Nhưng ánh mắt nàng vẫn nhìn về phía gã thiếu niên, chẳng những tia mắt không lộ một chút buồn mà lại còn rạng rỡ hơn bao giờ hết, nàng nhìn hắn như gợi ý, như hẹn hò. Phía ngoài còn một kẻ đang nhìn nàng, kẻ ấy đang đứng gần chỗ gã thanh niên còn đang ngất lịm. Kẻ ấy có một thân hình khá cao lớn nhưng lại rất ốm, hắn bận bộ áo màu vàng chí gối ngang lưng hắn xốc thanh trường kiếm. Bên ngoài hành lang tuy không có bóng đèn nhưng nhờ ánh sáng từ sân lộ thiên rọi hắc vào nên ẩn ưóc thấy trên mặt kẻ ấy có ba vết sẹo, trong ba vết sẹo có một vết thật sâu, thật dài từ trán kéo xuống tận cằm làm cho nét mặt hắn như luôn có nụ cười tàn khốc, bất cứ ai nhìn vào cũng nổi da gà.
Nhưng đáng sợ hơn hết là đôi mắt hắn.
Tròng mắt hắn không trắng không đỏ mà lại xam xám màu tro, không thấy một cảm tình, đôi mắt hắn là đôi mắt cá chết. Hắn nhìn Lâm Tiên Nhi một cách lạnh lùng, thật lâu, hắn nhẹ gật đầu và chầm chậm bước về phía gian phòng ở phía tây khách điếm. Từ lúc có mặt hắn cho đến lúc hắn đi, Tiểu Phi không hề hay biết, hắn bận dang thụ hưởng trong cái áp mặt, trong cái uốn mình đê mê của người đẹp, hắn không thấy rằng sau lưng mình đang có cuộc hẹn hò. Lại qua một lúc khá lâu, có người tới mang gã thanh niên đi, hai người này cũng vận áo vàng và thân pháp cực kỳ nhanh nhẹn. Trong tiếng khóc của Lâm Tiên Nhi nhẹ lần rồi dứt hẳn thì mọi việc bên ngoài đã êm xuôi.
Đêm đã về khuya.
Trong phòng, tiếng ngáy của Tiểu Phi đã nghe đều đều mà lại có phần nặng nhọc, sau bữa cơm tối với chén canh thật ngon của nàng là hắn ngủ một giấc đến sáng. Khách điếm thật vắng thật im. Chỉ nghe tiếng lá xào xạt lá ngô đồng ngoài ra không một tiếng động nào khác nữa.
Một lúc sau, cánh cửa mở hé ra.
Cánh cửa chỉ mở thật hẹp và một người lẻ khách ra ngoài. Bóng người bước ra thật nhẹ và cũng thật nhẹ khép trái cánh cửa lại. Bóng người nhỏ thó đi thật im, gần như rón rén nhưng khi cách phòng một khoảng bóng ấy lại bước thật nhanh về phía gian phòng phía tây khách điếm.
Gian phòng phía tây nơi cửa sổ còn hắc ánh đèn.
Bóng đèn hắt ra chiếu thẳng vào mặt bóng người khi nãy, chiếu lên đôi mắt đen láy của nàng, dôi mắt mê người. Lâm Tiên Nhi. Nàng đưa ngón tay gõ nhẹ lên cánh cửa. Chỉ cần gõ nhẹ một tiếng thôi thì bên trong đã phát ra giọng trầm trầm:
- Cửa không có đóng.
Lâm Tiên Nhi đẩy nhẹ, cánh cửa hé ra, nàng vộ lách mình vào. Người mặt sẹo đứng gần bên gã thanh niên hồi nãy đang ngồi trên ghế im lìm. Hắn ngồi y như một pho tượng đá và khi bước đến gần, Lâm Tiên Nhi mới trông rõ mặt. Mặt hắn hình như không phân biệt được tròng đen tròng trắng, đôi mắt
chỉ có màu xanh ngệt. Chỉ có ba vết sẹo trên mặt hắn là thấy được rõ ràng, có lẽ nhờ vào ánh chiếu ngời ngời đến phát ghê. Chính Lâm Tiên Nhi cũng thấy rùng rợn trong xương sống nhưng ngoài miệng nàng vẫn nở nụ cười thật ngọt. Càng gặp một con người đáng sợ chừng nào, nụ cười của nàng càng tươi tắn, càng khả ái chừng ấy, nàng biết đó là thứ võ khí duy nhất hiệu nghiệm đối với bất cứ hạng đàn ông nào và nàng đã đem nó ra xài không biết bao nhiêu bận, gần như không có bận nào mà nàng không thu kết quả mỹ mãn chỉ trừ có một lần với một người, người đó là Lý Tầm Hoan.
Nàng nhích thêm một bước và càng làm cho nụ cười thật tươi hơn:
- Chắc tiện thiếp đã được diện kiến Kinh tiên sinh?
Kinh Vô Mạng nhìn Lâm Tiên Nhi bằng đôi mắt lạnh lùng, hắn chỉ nhẹ gật đầu chứ không mở miệng.
Lâm Tiên Nhi lại tặng thêm cho dậm nét tươi cười:
- Đại danh của Tiên sinh, tiện thiếp được nghe đã lâu rồi.
Tia mắt của Kinh Vô Mạng vẫn lạnh như băng, hắn nhìn vị “đệ nhất mỹ nhân” như nhìn một con quái vật. Không, đúng hơn hắn nhìn đồ bỏ trong đời. Vẫn không tỏ vẻ thất vọng, Lâm Tiên Nhi cứ giữ nét cười mê hoặc:
- Chẳng hay Kinh tiên sinh đến đây bao giờ? Hồi nãy.
Kinh Vô Mạng vụt ngắt lời:
- Trước mặt ta khi nói chuyện cô nên nhớ một điều.
Lâm Tiên Nhi nói bằng một giọng dịu hơn bao giờ hết:
- Chỉ cần Kinh tiên sinh nói ra lời nào tiện thiếp cũng nghi nhớ mãi.
Kinh Vô Mạng nói:
- Ta chỉ hỏi, cô chỉ trả lời chứ không có quyền hỏi lại, hiểu thế hay không?
Lâm Tiên Nhi cúi đầu:
- Vâng, tiện thiếp đã hiểu rồi ạ.
Kinh Vô Mạng nói:
- Và khi ta hỏi một câu, câu đó phải được trả lời cho được rõ ràng, cho đơn giản mà đầy đủ, ta không thích nghe chuyện lòng vòng vô ích, hiểu thế hay không?
Lâm Tiên Nhi vẫn giữ nụ cười duyên:
- Tiện thiếp đã hiểu rồi ạ!
Nàng cúi đầu, giọng nói của nàng thật dịu, thật bùi tai. Đây là võ khí thứ hai nàng dùng để đối phó với đàn ông, nàng biết đàn ông hay thích những người đàn bà biết nghe lời, nàng cũng biết rằng khi một người đàn ông thích người đàn bà thì trong cái bất tri bất giác nghĩa là họ không hề hay biết mà tự nhiên họ tuân theo người đàn bà râm rấp.
Và Kinh Vô Mạng bắt đầu hỏi:
- Cô là Lâm Tiên Nhi?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Vâng ạ!
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Cô là người hẹn gặp chúng tôi ở đây?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Vâng ạ!
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Cô đã thay mặt chúng tôi để ước hẹn với Lý Tầm Hoan?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Vâng ạ!
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Tại sao cô lại làm thế?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Tôi biết Thượng Quan bang chủ đang tìm Lý Tầm Hoan vì Lý Tầm Hoan luôn cứ hay cản đường thiên hạ.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Cô muốn giúp chúng tôi?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Vâng ạ!
Tròng mắt của Kinh Vô Mạng chợt như nhỏ lại, hắn nhìn xói vào mặt của Lâm Tiên Nhi và giọng nói rít xé qua hai hàm răng:
- Tại sao cô lại muốn giúp chúng tôi?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Tại vì tiện thiếp căm hận Lý Tầm Hoan, tiện thiếp muốn hắn phải chết.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Tại sao cô nương không tự làm lấy?
Lâm Tiên Nhi thở ra:
- Tiện thiếp giết hắn không được, trước mặt hắn, tiện thiếp không dám nghĩ chứ đừng nói đến hành động bởi vì hắn có con mắt nhìn suốt lòng người và hắn có ngọn đao mà chỉ thoáng thấy là mạng người đã mất.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Hắn thật lợi hại như thế sao?
Lâm Tiên Nhi lại thở ra:
- Con người thật của hắn còn đáng sợ hơn là lời tiện thiếp nói, những người muốn giết chết hắn đều đã chết về ngọn đao của hắn trừ Thượng Quan bang chủ và Kinh tiên sinh ra, trên đời này tuyệt đối không một ai giết hắn được.
Nàng ngẩng đầu nhìn Kinh Vô Mạng bằng ánh mắt dịu dàng mà giọng nói của nàng cũng thật dịu dàng:
- Kiếm pháp của Kinh tiên sinh mặc dầu tiện thiếp chưa từng thấy nhưng tiện thiếp có thể tưởng tượng ra được.
Kinh Vô Mạng ngắt lời:
- Bằng vào cái gì mà cô tưởng tượng được?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Bằng vào cái trầm tĩnh không thể tưởng tượng được của Kinh tiên sinh, bằng vào vẻ lạnh lùng như sắt đá ấy, tuy triện thiếp không biết dùng kiếm nhưng vẫn biết nguyên tắc của các cao thủ trong khi giao đấu, sự biến hóa và mau chậm của kiếm pháp không quan trọng bằng sự trấn tĩnh tinh thần, người càng trầm tĩnh lạnh lùng bao nhiêu thì sự thắng càng nắm chắc.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Tại sao làm thế?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Bởi vì sự biến hóa của kiếm pháp hay chiêu thức căn bản không có gì khác biệt là bao, xuất thủ mau chậm cũng không xê xích bấy nhiêu trong những trường hợp mà những thứ ấy tương đồng thì vấn đề thắng bại chỉ còn là vấn đề trầm tĩnh, càng trầm tĩnh càng dễ dàng nhận ra sơ hở của đối phương, ai làm được việc đó là người ấy thắng.
Nàng nhìn Kinh Vô Mạng bằng con mắt cực kỳ ngưỡng mộ và tiếp lời:
- Những kiếm pháp danh gia hiện tại, tôi đã thấy nhiều nhưng nếu tranh luận về trầm tĩnh thì không một ai có thể hơn được Kinh tiên sinh.
Chuyện tâng bốc một con người không phải là khó, chỉ khó ở chỗ làm sao chuyện tâng bốc ấy đừng thấp quá mà cũng đừng cao quá đối với những người mình tâng bốc, điều quan trọng hơn hết là phải đánh đúng chỗ ngứa của đối phương. Bản lĩnh tâng bốc của Lâm Tiên Nhi quả đã đạt đến chỗ tuyệt vời. Và đó cũng chính là món vũ khí thứ ba mà nàng đem áp dụng với hạng đàn ông khó tính.
Nàng rất hiểu đàn ông khoái được người ta tâng bốc, nhất là người tâng bốc lại là người đẹp – muốn tâng bốc một con người, đàn bà là hạng có khả năng hơn hết. Kinh Vô Mạng trên mặt cũng không lộ một vẻ gì, giọng hắn vẫn lạnh băng băng:
- Ngày hẹn của cô có phải là ngày mùng một tháng mười?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Vâng, bởi vì tiện thiếp định Thượng Quan bang chủ và Kinh tiên sinh ngày ấy nhất định sẽ tới.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Nhưng tại sao cô biết ngày ấy Lý Tầm Hoan cũng tới?
Lâm Tiên Nhi đáp:
- Tiện thiếp tin rằng hắn sẽ nhận được thơ mà chỉ cần nhận được là nhất định hắn sẽ tới ngay.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Làm sao cô lại tin chắc như thế?
Lâm Tiên Nhi cười:
- Hắn là một con người vốn không sợ chết bởi vì hắn có lẽ cũng biết hắn không thể sống lâu.
Nét cười trên mặt vụt tiêu ngang nhưng giọng nói của nàng càng dịu lại:
- Chính vì hắn không thể sống lâu nên lại càng đáng sợ, võ công của Kinh tiên sinh tuy cao hơn hắn nhưng khi giao đấu cũng nên cẩn thận, hắn là con người mà khi động thủ không bao giờ nghĩ đến sinh mạng của mình.
Ánh mắt của nàng nhộm đầy vẻ lo âu vì những chuyện sắp tới cho Kinh Vô Mạng, đó là món vũ khí thứ tư, nó cũn cực kỳ lợi hại vì một khi đã cảm thấy có người lo lắng cho mình tự nhiên sẽ vừa cảm kích lại vừa hân hoan, đàn ông nào cũng thế, nhất là thấy người lo lắng cho mình là người đẹp. Một người đàn bà đẹp nếu có thể vận dụng bốn món vũ khí ấy cho thật thích hợp với tình huống thì trong một trăm người đàn ông ít nhất cũng có đến chín mươi chín người không làm sao thoát khỏi phải phục
xuóng cúi đầu vâng theo ý chỉ. Chỉ tiếc là lần này Lâm Tiên Nhi gặp phải một đối phương ngoại lệ, nàng chẳng những gặp không phải là người đàn ông mà lại còn không phải là một con người.
Cũng may, vũ khí của nàng chưa hết, nàng vẫn còn món vũ khí thứ năm – món vũ khí sau cùng. Món vũ khí sau cùng, món vũ khí hữu hiệu nhất mà cũng là món vũ khí “nguyên thủy” nhất của người phụ nữ. Người đàn bà có lúc rất dễ chinh phục đàn ông bởi vì họ có món vũ khí độc đáo này. Nhưng món vũ khí này có hiệu quả đối với Kinh Vô Mạng hay không?
Lâm Tiên Nhi hơi do dự.
Nếu không có gì để nắm chắc trong tay rằng sẽ thắng thì nhất định nàng không bao giờ dám dùng một cách phiêu lưu. Ánh mắt của Kinh Vô Mạng như dãn ra, lần lần hình như đôi tròng sát khí chợt lờ mờ, hình như đối với mọi vật trên đời này, đôi mắt đó không có một chút gì hứng thú. Lâm Tiên Nhi nhè nhẹ thở ra nhưng nàng vẫn không dám cho cái hơi thở ấy xì hơi. Đối với người đàn ông như thế này thật sự thì nàng không có gì để gọi là nắm chắc.
Kinh Vô Mạng nói chầm chậm:
- Những gì cô muốn nói chắc đã nói hết rồi phải không?
Lâm Tiên Nhi khép nép:
- Vâng.
Kinh Vô Mạng chầm chậm đứng lên, hắn đi bên bàn quay lưng về phía Lâm Tiên Nhi, hắn rót một chén trà cũng bằng dáng cách chậm rãi, hắn không ngó tới nàng. Lâm Tiên Nhi chỉ biết ngượng cười:
- Kinh tiên sinh nếu không có điều chi dạy bảo thì tiện thiếp xin cáo từ.
Kinh Vô Mạng không ngó ngàng gì tới nàng, hắn chầm chậm móc ra một hoàn thuốc bỏ vào miệng uống. Vì quay mặt lại mà dù cho đối diện Lâm Tiên Nhi cũng không biết hắn định làm gì. Đợi một lúc khá lâu, Kinh Vô Mạng cũng vẫn không quay trở lại, nàng không có cách gì hơn nữa chỉ có nước tháo lui. Nhưng nàng chưa bước ra tới cửa thì Kinh Vô Mạng vụt nói:
- Nghe nói cô thích “câu” đàn ông lắm phải không?
Lâm Tiên Nhi sửng sốt.
Kinh Vô Mạng nói tiếp bằng một giọng lạnh lùng:
- Trong khi mới bước vào phòng này thì cô đã chuẩn bị “câu” tôi, có phải thế không?
Lâm Tiên Nhi chớp chớp mắt và cúi thật thấp:
- Tôi rất thích người đàn ông giữ được bình tĩnh cao độ.
Kinh Vô Mạng vùng quay phắt lại:
- Thì tại làm sao tới bây giờ mà cô còn chưa chịu mở màn?
Lâm Tiên Nhi ngẩng mặt, gò má chợt ửng hồng vì hai mắt của Kinh Vô Mạng thu hẹp lại, thu nhỏ lại, đôi mắt hắn xoáy vào thân thể nàng. Cái nhìn kỳ dị của Kinh Vô Mạng làm cho Lâm Tiên Nhi cảm tưởng như thân thể nàng bị trần truồng. Nàng cúi đầu và giọng nàng thật thấp:
- Thiếp không dám vì thiếp thấy Kinh tiên sinh lòng như sắt đá.
Kinh Vô Mạng nói:
- Nhưng con người của ta không phải là sắt đá.
Lâm Tiên Nhi lại ngẩng mặt lên, nàng nhìn sững vào Kinh Vô Mạng, mắt nàng từ từ sáng hẳn lên. Kinh Vô Mạng nói:
- Cô muốn “câu” tôi thì chỉ có một cách, một cách trực tiếp nhất.
Lâm Tiên Nhi lại ửng hồng da mặt:
- Thế sao anh không dạy tôi đi?
Kinh Vô Mạng chầm chậm bước lại phía nàng, hắn nói cũng thật chậm:
- Phương pháp đó cô còn phải cần đến tôi dạy nữa à?
Hắn nói thật chậm nhưng xuất thủ thật nhanh, câu nói chưa dứt thì Lâm Tiên Nhi đã bị một cái tát văng bổng lên giường. Nàng nắm rên nho nhỏ, má nàng hình như đau lắm nhưng mắt nàng lại sáng lên một cách long lanh, cái long lanh của người đàn bà trong cơn đòi hỏi. Kinh Vô Mạng chầm chậm bước lại bên giường, đôi mắt hắn gần như đứng tròng và đôi mắt của Lâm Tiên Nhi cũng như tóe lửa. Lâm Tiên Nhi ra khỏi phòng thì trời sắp sáng rồi. Đầu tóc Lâm Tiên Nhi có vẻ bù xù, dáng điệu nàng có hơi mệt mỏi, hình như chân nàng khó nhấc lên cao nhưng ánh mắt nàng lại vô cùng thỏa mãn. Ánh sương đã lợt dần, Lâm Tiên Nhi nhìn về phía trời đông, miệng nàng thì thầm:
- Hôm nay là ngày hai mươi lăm tháng mười mười một rồi, chỉ còn năm hôm nữa, năm hôm nữa thôi.
Môi nàng điểm nhẹ một nụ cười:
- Lý Tầm Hoan, ngươi còn nhiều nhất là sống thêm năm ngày nữa.
Lý Tầm Hoan đang cắm cúi cầm dao khắc trên khúc gỗ. Cô gái áo hồng cứ ngồi một bên nhìn hắn và bỗng nhiên nàng hỏi:
- Thám hoa khắc cái chi vậy?
Mới hôm qua nàng gọi hắn bằng “ông” nhưng hôm nay thì nàng gọi bằng “Thám hoa” nhưng nhiều lúc nàng lại không muốn có sự cách biệt quá xa giữa nàng và hắn, nàng muốn biết một tiếng khác hơn nữa nhưng nàng chưa kiếm được hay là chưa dám cũng nên. Vì thế, có nhiều lúc nói chuyện với hắn, nàng không gọi bằng gì cả, nàng chỉ nói trống không. Phần hắn, hình như hắn không để ý đến vấn đề ấy, hắn không thấy sự thay đổi trong xưng hô của cô gái áo hồng, tự nhiên hắn không làm sao thấy được sự thay đổi bên trong. Hắn nhìn cô gái và mỉm cười:
- Cô không thấy sao mà hỏi?
Nàng nói thật nhỏ:
- Tôi thấy hình như đang khắc một hình người nhưng không hiểu tại sao cứ gần xong rồi lại không tiếp tục mà lại lo khắc qua khúc cây khác? Tại làm sao không cho tôi xem được mặt mày coi có đẹp kinh khủng lắm không?
Lý Tầm Hoan không cười nữa, hắn cúi gập mình ho sặc sụa. Hắn vì không bằng lòng cho bất cứ ai trông thấy mặt “nàng” nên mỗi bận gần xong một hình thì hắn ngừng lại, hắn ngưng ở hình đó và lại bắt đầu sang khắc khúc cây khác nữa. Công chuyện của hắn vì thế không bao giờ hoàn thành và cũng không bao giờ ngưng lại. Hắn vẫn có thể khắc hình một người khác vì hắn coi nghề điêu khắc đã chuyên nghiệp lắm rồi nhưng hắn không chịu, hay nói đúng hơn là tay hắn không chịu khắc bất cứ một người nào mà nó chỉ khắc một mình “nàng.”
Có một điều chắc chắn rằng cho dù hắn khắc một người nào khác thì hình dáng cũng chỉ giống “nàng” mà thôi. Bởi vì hắn không làm sao quên được nàng, cho dù hắn có phút nào đó không lưu tâm nhưng trong tiềm thức của hắn, hình bóng của nàng cũng vẫn hoàn toàn đậm nét. Bên ngoài cửa sổ bóng chiều đã xậm màu. Cô gái áo hồng đứng dậy đốt đèn và nàng bỗng bật cười:
- Ngày hôm nay cho đến bây giờ vẫn chưa uống được một hớp rượu nào.
Lý Tầm Hoan nhếch môi không nói.
Cô gái áo hồng hỏi:
- Có cần uống bây giờ không?
Lý Tầm Hoan điềm đạm mỉm cười:
- Ngẫu nhiên mà tỉnh táo một ngày cũng chẳng hại gì?
Cô gái áo hồng háy háy mắt cười:
- Tôi thấy Thám hoa nên uống chút ít rượu thì tốt hơn, một ngày không uống rượu, tôi thấy tay của Thám hoa hơi rung rung.
Lý Tầm Hoan ánh mắt chừng như hơi tối lại, hắn chầm chậm đưa tay lên dưới ánh đèn, sắc thép ở ngọn đao lóng lánh. “Chẳng lẽ tay mình đã rung thật rồi sao.” Tâm tình của Lý Tầm Hoan bỗng như chìm xuống. Hắn sợ ngày hôm ấy nếu không uống rượu thì tay hắn sẽ rung mà mộtkhi tay hắn sẽ rung thì chẳng những không giết được Kinh Vô Mạng mà lại còn phải chết vào tay hắn. Hắn chỉ nghĩ đến Kinh Vô Mạng chứ chưa nghĩ đến Thượng Quan Kim Hồng vì muốn nghĩ đến chủ thì phải làm xong với tớ. Một khi tay đã rung thì phi đao không còn chính xác. Phi đao khác hơn những món binh khí khác, nó không thể dùng đến người thứ hai, nhất là con người ấy chỉ cần hắn hở một cái nháy mắt thôi. Hắn nắm cứng cán đao, mũi đao vẫn chớp nhoáng dưới ánh đèn. Lý Tầm Hoan chợt cảm nghe thấy như tay mình nặng, quá nặng đến mức gần như không giơ nổi lên nữa. Hắn chầm chậm buông thỏng tay nói trống không:
- Không biết bữa nay là đã mấy rồi?
Cô gái áo hồng đáp:
- Ba mươi tháng mười một rồi, ngày mai là mùng một.
Lý Tầm Hoan chầm chậm nhắm mắt, thật lâu hắn mới mở ra:
- Quách tiên sinh ở đâu rồi?
Cô gái áo hồng đáp:
- Ông ta nói ra ngoài thị trấn có việc chi đó không biết.
Nàng cười thật tươi và nói tiếp:
- Nếu Thám hoa muốn uống rượu thì chuyện gì phải chờ ông ấy? Chẳng lẽ tôi không thể là người bồi rượu được sao?
Lý Tầm Hoan gượng cười:
- Bây giờ cô bắt đầu uống rượu thì sợ rằng quá sớm đi chăng?
Cô gái áo hồng cười:
- Đã sớm muộn gì cũng phải uống thì uống sớm sớm một chút có phải hơn không?
Nàng cười hăng hắc như tiếng ngọc khua và quả tình nàng đã đi lấy rượu. Lý Tầm Hoan cúi đầu nhìn ngọn phi đao của mình rồi thình lình hắn khắc thật nhanh. Pho tượng ấy đã sắp hoàn thành, bây giờ lại hoàn thành tức khắc, pho tượng dáng sắc hãy còn trong tuổi thanh xuân. Nhưng người thì sao? Người đã già hơn nhiều lắm rồi!

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Tue Nov 09, 2010 8:25 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi bảy
Vạn bất đắc dĩ



Một con người sống trong sầu muộn, người ấy già một cách cấp kỷ. Lý Tầm Hoan trăn trối nhìn pho tượng, tròng mắt hắn đứng y một chỗ. Hắn nghĩ rằng từ đây trở đi hắn không còn gặp nàng. Chợt có tiếng bên sau:
- Người thật đẹp, ai thế? Tình nhân ấy à?
Cô gái áo hồng đã trở lại, nàng bưng một cái mâm, nàng đứng sau lưng Lý Tầm Hoan và chăm chú nhìn pho tượng.
Lý Tầm Hoan cố dấu pho tượng vào trong ống tay áo:
- Tôi cũng không biết nàng là ai, cũng có thể là tiên nữ trên trời cũng nên.
Cô gái áo hồng háy háy mắt lắc đầu:
- Lừa tôi rồi đấy. Tiên nữ ở trên trời sống rất vui tươi nhưng nàng này thì lại rất u sầu.
Lý Tầm Hoan nói:
- Dưới mắt đất cũng có nhiều người vui sống thì ở trên trời lại không có Tiên nữ u sầu?
Cô gái áo hồng nói:
- Nhưng tôi biết Thám hoa sở dĩ không yêu sống là tại vì yêu nàng mà không đi đến được tình yêu, tôi đoán thế có phải không?
Lý Tầm Hoan biến sắc, tim hắn như trầm hẳn xuống. Cô gái áo hồng cười:
- Thám hoa đừng có dấu tôi, nhìn vào sắc mặt của Thám hoa tôi biết ngay là sự phỏng đoán của tôi không sai một chút nào.
Lý Tầm Hoan cười gượng:
- Đó là chuyện cũ đã lâu rồi.
Cô gái áo hồng gặng hỏi:
- Chyện đã lâu rồi thế tại sao đến nay mà cũng vẫn không quên được hình bóng của nàng?
Lý Tầm Hoan trầm ngâm một lúc thật lâu:
- Chờ cho đến khi nào cô đến cái tuổi như tôi, tự nhiên cô sẽ hiểu tại sao, bây giờ tôi có giải thích cách nào cô cũng không làm sao hiểu được. Tôi chỉ có thể nói là cái con người mà cô muốn quên nhất thì lại cũng là con người mà cô không làm sao quên được.
Cô gái gật đầu chầm chậm như có phần nào thông cảm câu nói đầy mâu thuẫn ấy, nàng lầm thầm nhai đi nhai lại câu nói ấy như say thích thú đến nỗi nàng quên cả việc đặt chiếc mâm trên tay nàng xuống, qua một lúc thật lâu, nàng mới nhè nhẹ thở dài:
- Người ta nói Thám hoa là một con người lãnh đạm vô tình nhưng dưới con mắt của tôi thì hoàn toàn trái ngược.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Thế cô xem tôi là con người thế nào?
Cô gái nói:
- Tôi xem Thám hoa là một người đa cảm đa sầu, đúng là một kẻ đa tình, một kẻ có thể vì tình mà hy sinh tất cả. Người như Thám hoa một khi đã yêu ai thì người đó đã hoàn toàn rơi đúng vào vùng hạnh phúc.
Lý Tầm Hoan cười:
- Đó cũng có thể là lúc tôi chưa uống rượu, sau khi đã uống rồi, con người tôi trở thành chai đá.
Cô gái cũng cười:
- Như thế thì tôi lại càng mau uống rượu nữa vì chính tôi cũng muốn trở thành con người chai đá để tránh được sầu khổ trong lòng.
Tuổi càng trẻ chừng nào thì uống rượu lại càng nhanh, bởi vì uống rượu cũng cần nhiều dũng khí. Con người càng có nhiều dũng khí thì uống rượu càng mau say. Da mặt cô gái đã bắt đầu ửng đỏ, nàng vụt nhìn sững vào mặt Lý Tầm Hoan:
- Tôi biết Thám hoa tên là Lý Tầm Hoan nhưng Thám hoa có biết tôi tên gọi là gì không nhỉ?
Lý Tầm Hoan nói:
- Cô không nói thì làm sao tôi biết được.
Cô gái nói:
- Thám hoa không hỏi thì làm sao tôi nói.
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn và nói tiếp bằng một giọng chậm rãi:
- Chẳng những Thám hoa không hỏi tên tôi mà cũng không hỏi tôi là người thế nào trong cái nhà này? Tại sao tôi ở đây có một mình? Tại là sao Thám hoa không hỏi gì hết như thế? Có phải Thám hoa nhận
rằng Thám hoa là con người sắp chết nên không cần phải biết gì thêm?
Lý Tầm Hoan cười:
- Cô đã say rồi. Những cô gái nhỏ tuổi khi uống rượu thì tốt hơn hết là đi ngủ sớm.
Cô gái nói:
- Thám hoa không muốn nghe nữa phải không? Nhưng tôi thì thì tôi cứ phải nói, phải nói cho Thám hoa biết. Tôi là đứa con gái không cha cũng không có mẹ, vì thế nên tôi cũng không biết tên họ là gì. Năm năm về trước, tiểu thư mua tôi về đây, vì thế nên tôi cũng là họ Lâm, tiểu thư lại thích gọi tôi là “Linh Linh,” như vậy hiển nhiên tôi đã có tên là Lâm Linh Linh.
Nàng cười hăng hắc và nói tiếp:
- Lâm Linh Linh, Thám hoa nói cái tên ấy nghe có được không nào? Linh Linh là cái lục lạc để cho người ta lắc, khi người ta lắc thì tôi khua leng keng nhưng nếu người ta không lắc thì tự nhiên tôi im tiếng.
Lý Tầm Hoan thở ra. Trong tiếng nói như không của cô gái áo hồng, hắn nghe thấy nỗi niềm cay đắng. Cuộc đời của nàng cũng đã trải qua nhiều cay đắng. Mà với cái tuổi như thế, cái tuổi ngây thơ như thế nó cao gấp ngàn lần đối với kẻ đã thành niên. Trong lòng nàng chứa ẩn một chuỗi sầu chứ không phải như cái tươi vui cởi mở có tính cách khỏa lấp ở bên ngoài mà người ta đã thấy. Hắn chợt nghe tiếng than thở trong lòng hắn:
“Tại sao trong đời mình gặp toàn những kẻ bất hạnh như thế này?”
Nhưng tiếng nói vui cười của Linh Linh lại vang lên:
- Thám hoa có biết tại sao tôi cứ phải ở đây một mình như thế này không? Nói cho Thám hoa biết cũng chẳng có gì đáng gọi là can hệ, tiểu thư bảo tôi ở lại đây, ở lại để giữ Thám hoa đây. Tiểu thư còn căn dặn mỗi ngày còn phải tìm cách cho Thám hoa uống rượu cốt làm sao cho Thám hoa phải bị run, nàng nói chỉ cần khi Thám hoa bắt đầu run thì nhất định Thám hoa không làm sao sống được nữa.
Nàng chấm dứt câu nói bằng cách nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan, hình như nàng chờ hắn lộ cơn thịnh nộ giận dữ. Thế nhưng Lý Tầm Hoan vẫn điềm đạm mỉm cười:
- Mười năm trước đây cũng có người nói rằng tôi sắp chết thế nhưng tôi cũng vần còn sống đến bây giờ, cô có thấy như thế là lạ không?
Linh Linh tròn xoe đôi mắt:
- Tôi nói cho Thám hoa biết rồi, tôi hiện đang rắp tâm làm hại Thám hoa, cớ sao Thám hoa lại không mắng vào mặt tôi chứ?
Lý Tầm Hoan nói:
- Tại làm sao mắng cô? Cô bất quá chỉ là “lục lạc” nhỏ mà thôi.
Hắn thở dài và nói tiếp:
- Mỗi một con người sống trên đời này đều không khỏi ít nhất một lần làm cái lục lạc cho người khác. Cô là cái lục lạc của người khác, tôi lại lẽ nào không giống cô? Còn cái người nắm cái lục lạc mà rung biết đâu lại chẳng bị người khác giật dây?
Linh Linh cứ nhìn sững Lý Tầm Hoan, nhìn sững hắn như thế thật lâu rồi nàng chợt thở dài. Nàng nói bằng một giọng nữa buồn buồn nửa kinh ngạc:
- Tới bây giờ tôi mới thật nhận ra rằng Thám hoa là một con người đúng với cái nghĩa người, tôi không hiểu tại sao tiểu thư lại muốn hại Thám hoa.
Lý Tầm Hoan lại điềm đạm mỉm cười:
- Người luôn luôn muốn cho người ta phải chết, nhất định sớm muộn gì người ấy lại chết trước hơn ai hết.
Linh Linh nói:
- Nhưng có một số người chết đi thì mình cảm thấy rất là đáng tiếc, trái lại có những người chết đi mình lại không thể cầm được nước mắt!
Nàng cúi đầu thật thấp và nói tiếp bằng một giọng buồn buồn:
- Nếu Thám hoa chết đi không chừng tôi cũng phải rơi nước mắt.
Lý Tầm Hoan cười:
- Bởi vì chúng ta đã là bằng hữu, ít nhất chúng ta đã quen với nhau được mấy hôm rồi.
Linh Linh lắc đầu:
- Cũng không hẳn là như thế, tôi biết cái vị Quách tiên sinh tương đối lâu hơn biết Thám hoa, như thế nếu ông ấy chết đi thì chưa chắc tôi đã rơi nước mắt.
Nàng vụt cười và nói tiếp:
- Bởi vì nếu tôi có chết, ông ấy cũng không hề rơi nước mắt.
Lý Tầm Hoan nói:
- Cô cho rằng ông ấy là con người lòng dạ sắt đá lắm à?
Linh Linh nhếch môi:
- Có thể nói ông ấy là một con người không có lòng dạ mới đúng.
Lý Tầm Hoan thở ra:
- Nếu quả thật cô nghĩ như thế thì cô đã quá lầm. Có nhiều người ngoài mặt rất lạnh lùng, gần như không có một tí gì tình cảm nhưng trong lòng họ lại có rất nhiều nhiệt huyết, họ là những con người chuyên sống với nội tâm, họ không để ra ngoài mặt nhưng trong lòng họ chan chứa tình cảm, có thế nói còn sâu đậm hơn những người làm ra vẻ tha thiết bên ngoài, càng là người bằng hữu nhiều nghĩa khí, càng lại khó nhận được cảm tình bộc lộ của họ, mỗi khi cô nhận được một cách cụ thể thì sợ rằng đã quá muộn rồi.
Hình như trong lòng hắn có một cảm xúc bất bình thường cho nên hắn nói luôn một hơi khá nhiều, cái mà từ trước đến giờ hắn rất ít có và chính vì sự cảm xúc tột cùng đó mà hắn không hay rằng Quách Tung Dương đã đứng sau lưng hắn thật lâu. Quả đúng như nhận xét của Linh Linh, Lý Tầm Hoan là con người quá nhiều tình cảm, con người rất dễ xúc động tuy rằng ngoài mặt hắn có lúc như lạnh lùng nhưng đó chẳng qua là con người hắn quá trấn tĩnh chứ thật sự thì trong lòng hắn luôn sống với những diễn biến của sự thật xung quanh.
Chính Quách Tung Dương cũng thế, hắn cũng đúng là mẫu người mà Lý Tầm Hoan vừa nhận xét với Linh Linh, hắn không phải là con người sống với nội tâm, hắn không phải là cái hạng có vẻ nông nổi
bên ngoài. Ngày trong lúc này, ngay trong lúc hắn đứng ngoài cửa, sau lưng Lý Tầm Hoan chính là lúc hắn sống với nội tâm của hắn. Hắn đang vô cùng xúc động nhưng ngoài mặt hắn vẫn lạnh như băng. Mặt hắn không lộ một chút cảm tình.
Buổi sáng sớm. Ngày mùng một tháng mười.
Ánh nắng ban mai đã xuyên vào cửa sổ, ánh nắng thật rực rỡ. Lý Tầm Hoan dậy rất sớm, hình như suốt đêm hắn không hề nhắm mắt. Trời chư sáng hắn đã dùng nước lạnh để rửa mặt rồi, hắn rửa mặt và chải đầu suôn sẻ. Hắn thay bộ quần áo mới mua ở thị trấn ngày hôm trước. Hắn có một vóc hình vừa phải, không mập và cũng không ốm quá, cho nên tuy y phục mua ở chợ, tuy y phục may sẵn nhưng vẫn vừa vặn với vóc người.
Đứng đối diện với ánh dương quang ngoài cửa sổ, tinh thần hắn nghe sảng khoái hơn bao giờ hết. Một con người thân hình sạch sẽ, tinh thần sảng khoái, Lý Tầm Hoan nhất định làm cho mình thật sạch và tinh thần hết sức thong dong. Bởi vì bữa nay là một ngày đặc biệt. Đến chiều tối hôm nay không chừng hắn không còn sống trên cõi đời này nữa.
Nhưng khi sống, hắn vốn luôn sạch sẽ thì nếu có chết, hắn cũng phải chết cho sạch sẽ. Cuộc chiến hôm nay, phần thắng sẽ về hắn nhiều lắm, cơ hội sống đối với hắn thật là ít ỏi nhưng chỉ cần có một chút xíu hy vọng là nhất định không bao giờ buông bỏ. Lý Tầm Hoan từ trước đến giờ vốn không hề sợ chết, hắn chỉ sợ chết dưới một tay không sạch. Dương quang rực rỡ, cành lá cây phong như nhuộm cả màu hồng. Một con người có thể sống được quả không phải là chuyện vô ích hoàn toàn. Hắn dùng chiếc khăn còn mới buộc lấy tóc, hắn sửa soạn cạo mặt cạo râu.
Thình lình có tiếng:
- Đầu tóc của Thám hoa còn rối lắm, làm sao có thể để vậy mà đi hội diện với người đẹp? Để tôi chải cho nhé!
Không biết từ bao giờ, Linh Linh đứng sững nơi cửa, đôi mắt nàng mộng đỏ hình như nàng thức suốt đêm để khóc. Lý Tầm Hoan mỉm cười khẽ gật đầu, hắn ngồi trên chiếc ghế lót bên cửa sổ. Ánh dương quang chiếu hắt vào mặt hắn, hắn cảm thấy hơi chói, hắn nhắm nghiền đôi mắt. Và tiếp liền theo là hắn nhớ lại chuyện của hơn mười năm về trước. Năm đó, cũng có một ngày khí trời giông giống như thế này, khí trời cũng mát mẻ, cũng trong sáng như hôm nay, bên ngoài cửa sổ cũng có ánh dương quang rực rỡ, hắn cũng ngồi trên chiếc ghế dựa bên cửa sổ và cũng có người gỡ đầu dùm cho hắn. Cho đến bây giờ, hình như hắn vẫn còn cảm thấy đôi tay dìu dịu, ấm áp đặt lên đầu hắn, hình như mũi hắn cũng vẫn còn nghe hơi hương trong mình của “người ấy” tỏa ra.
Ngày hôm đó, chính hắn cũng chuẩn bị cho một chuyến đi xa, vì lẽ đó “nàng” chải đầu cho hắn và hình như tay nàng cố làm cho thật chậm. “Nàng” chải tóc thật chậm, hình như nàng muốn lưu hắn lại, hình như nàng cố kéo dài thì giờ bên hắn. Cho đến cái lược cuối cùng thì nước mắt của nàng rơi lả tả, rơi trên đầu hắn, rơi vào cổ, lên mặt hắn. Chính trong chuyến đi xa ấy trở về, hắn gặp phải cường địch phục
kích, cho đến lúc hắn hoàn toàn kiệt sức thì có cứu tinh, kẻ cứu hắn khỏi chết ấy là Long Tiêu Vân. Và cũng bắt đầu từ đó, Long Tiêu Vân trở thành người anh nuôi, người bạn tâm giao của hắn. Hắn nhớ rất rõ tình của Long Tiêu Vân, hắn nhớ rất rõ ân cứu tử của Long Tiêu Vân, hắn nhớ đến mức mà có lẽ khi chết đi hắn vẫn không quên.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Tue Nov 09, 2010 8:26 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi bảy (tt)
Vạn bất đắc dĩ



Có một điều thật lạ là hắn chỉ nhớ đến những điều tốt của người còn cái xấu thì gần như hắn không bao giờ nhớ đến nhưng hắn có chú ý đến việc ấy đâu mà nhớ? Hắn chỉ nhớ Long Tiêu Vân cứu hắn một lần, còn cái việc mà Long Tiêu Vân hủy cả cuộc đời của hắn thì không bao giờ nhớ được. Lý Tầm Hoan nhắm mắt, hình như hắn nghe từng chiếc lược đi qua. Và bỗng hắn mỉm cười:
- Ngày đó, sau khi tôi đi rồi vẫn còn trở lại, còn ngày nay sau khi đi rồi có còn ngày trở lại nữa không? Phải chi ngày hôm đó tôi đi đừng có sống trở về thì có lẽ hay hơn.
Hắn từ từ mở mắt, hắn không muốn cho tâm tư mình nhớ nghĩ và hắn bỗng giật mình. Hắn cũng cảm thấy bàn tay chải tóc hôm nay cũng hình như rất chậm, bàn tay này cũng dịu dàng ấm áp. Lý Tầm Hoan không dằn được, hắn quay mặt ngẩng lên, vừa bắt gặp hai giọt nước mắt long lanh như hai hạt ngọc từ khóe mắt của Linh Linh nhỏ xuống. Hai giọt nước mắt rơi xuống mặt Lý Tầm Hoan, hai giọt vừa rơi thì hai giọt kế tiếp, rồi như chuỗi dài liên tục. Hắn bất giác thở dài. Cũng những giọt nước mắt ấm áp, cũng với bàn tay mềm mại năm nào.
Lý Tầm Hoan như mơ hồ, như hoàn toàn sống lại khoảng mười mấy năm về trước, hắn đưa nhẹ nắm lấy bàn tay nàng và hỏi trong hơi thở:
- Cô lại khóc rồi à?
Linh Linh đỏ mặt cúi đầu, răng nàng cắn chặt vành môi:
- Tôi biết Thám hoa ước hẹn với người đúng vào ngày này, vì thế nên Thám hoa chuẩn bị y trang tinh khiết, có phải thế không?
Lý Tầm Hoan không nói. Nhất thời hắn sống trọn vẹn lại khung cảnh cảu mười mấy năm về trước nhưng rồi hắn nhận ra bàn tay này tuy cũng dịu dàng, nước mắt này cũng nóng hôi hổi nhưng người bây giờ không phải người xưa. Linh Linh nói tiếp bằng một giọng rầu rầu:
- Thám hoa cần đi gặp giai nhân của Thám hoa, tự nhiên lòng tôi bỗng nhiên khổ sở vô cùng.
Lý Tầm Hoan chầm chậm buông tay nàng ra, hắn cố gắng nở nụ cười khô héo:
- Cô hãy còn bé quá, cái khổ sở mà ý vị chân chính của nó chắc cô chưa nhận rõ lắm đâu.
Linh Linh nói:
- Về trước có lẽ tôi không nhận biết nhưng hôm nay thì đã biết rồi, tối hôm qua có thể là chưa biết nhưng hồi hôm nay thì đã biết một cách tận tường, biết đến mức mà chính tôi cũng không ngờ được.
Lý Tầm Hoan cười:
- Chỉ trong một đêm mà cô đã lớn nhanh như thế lận sao?
Linh Linh nói:
- Tự nhiên, có người chỉ qua một đêm đầu xanh bạc trắng, chuyện xưa ấy Thám hoa có nghe không nhỉ.
Lý Tầm Hoan nói:
- Người ấy vì vấn đế sống chết của chính mình nên đâm ra ưu lự, còn cô, cô thì bởi một lẽ gì?
Linh Linh cúi đầu thật thấp:
- Tôi thì… tôi vì… tôi chỉ vì Thám hoa, tôi không biết được cuộc hội ngộ ngày nay rồi Thám hoa có trở về không!
Trầm ngâm một lúc khá lâu, Lý Tầm Hoan lại thở dài:
- Cô có biết người mà tôi ước hẹn ngày hôm nay là ai thế?
Linh Linh chầm chậm buộc tóc lại cho Lý Tầm Hoan, nàng buộc xong rồi mới trả lời:
- Tôi biết một khi mà Thám hoa nhất định phải đi thì không một ai có thể lưu lại được.
Lý Tầm Hoan nhìn nàng dịu giọng:
- Sau này khi lớn lên cô sẽ biết, có nhiều việc mà cô có muốn không làm cũng không thể được, nghĩa là có những chuyện đưa đến và chính mình không có con đường thứ hai để chọn.
Linh Linh nói:
- Nếu tôi là người trong tượng mà Thám hoa đã khắc hồi tối hôm qua có thể vì tôi mà ở lại?
Lý Tầm Hoan lại lặng thinh. Thật lâu, vẻ mặt của hắn càng lọ đầy thống khổ:
- Tôi đã không vì “nàng” mà lưu lại… từ trước đến nay tôi không đã vì “nàng” mà làm một chuyện gì.
Hắn vụt đứng lên và đưa mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ:
- Thời gian đã sắp đến nơi rồi, tôi phải đi thôi.
Hắn nói chưa dứt câu thì Quách Tung Dương từ ngoài xồng xộc chạy vào kêu lớn:
- Tôi vừa mới về đến nơi thì huynh đã vội đi à?
Lý Tầm Hoan cười:
- Thì ra Quách huynh cả đêm đi vào thị trấn để cùng người đối ẩm, thế mà không bảo qua tôi một tiếng đấy nhé.
Quách Tung Dương cười lớn:
- Có lúc chỉ cần hai người đối ẩm mới tuyệt, còn nếu có thêm ngươì thứ ba thì.
Hắn cười hì hì, hai chân hắn bước có phần xiêu vẹo, tay cầm bầu rượu của hắn lắc lia, hắn bước lại vỗ vai Lý Tầm Hoan và giọng hắn thấp xuống:
- Khi tâm tình của tôi không được sảng khoái thì tôi cần đi làm cái chuyện gì, chắc Lý huynh đã biết rồi.
Lý Tầm Hoan cũng bật cười:
- À, thì ra.
Hắn chưa nói dứt câu thì bàn tay của Quách Tung Dương đã như cái máy điểm nhanh vào bảy đại huyệt trên mình hắn. Lý Tầm Hoan té xuống đất, toàn thân như không còn gân cốt. Linh Linh hoảng hốt, nàng lật đật chạy lại đỡ hắn và hớt hải kêu lên:
- Ông. ông làm gì thế?
Chỉ trong khoảng khắc, vẻ say rượu trên mặt Quách Tung Dương hoàn toàn biến mất, hắn trở lại y cái bộ mặt lạnh băng băng cố hữu:
- Ta biết hắn không bao giờ nhường cái chuyện đó lại cho ta và cũng không bao giờ chịu để ta cùng đi với hắn cũng như ta vừa mới nói, có khi chỉ cần hai người đối ẩm nếu thêm một người thứ ba thì cuộc
“rượu” trở thành vô hứng thú.
Sửng sốt hồi lâu, Linh Linh rơi nước mắt:
- Hắn nói thật đúng… thì ra ông là con người rất tốt.
Quách Tung Dương lạnh lùng:
- Bất luận ta sống hay chết cũng không muốn thấy ai vì ta mà rơi nước mắt, nhất là thấy nước mắt của đàn bà, ta đã đã buồn nôn, nước mắt của cô hãy dành để cho người khác.
Hắn quay mình bỏ đi một nước, hắn đi mà không hề quay đầu nhìn lại. Tuy không thể động đậy được, tuy không thể nói năng gì nhưng Lý Tầm Hoan vẫn hướng đôi mắt theo Quách Tung Dương. Trong khóe mắt hắn hình như nước mắt sắp trào ra. Và qua một lúc thật lâu, Linh Linh mới lau nước mắt thì thào:
- Trong khiếp đời nếu có được một người bạn xem nhẹ vấn đề sinh tử thì có lẽ hơn bất cứ có được một trân bảo nào dầu quí giá đến đâu.
Nàng cúi xuống nhìn vào mặt Lý Tầm Hoanột lúc thật lâu nữa là nói tiếp:
- Tự nhiên, Thám hoa cũng có hành động đẹp với hắn nên hắn mới đáp lại bằng cách đẹp như thế… có lẽ thế nên hắn mới vui lòng làm một chuyện mà không ai làm được.
Hai mắt Lý Tầm Hoan nhắm nghiền. Trong lòng hắn không biết bao nhiêu nỗi niềm mà cho dầu có nói thành lời cũng không sao hết được, bây giờ hắn mới hoàn toàn cảm nhận rằng tình cảm giữa con người với con người thật nhiều lúc không làm sao giải thích. Thật sự thì Lý Tầm Hoan cũng đã có vì người mà làm khá nhiều việc đáng làm, những kẻ ấy, có người đã bỏ hắn, có người đã quên hắn, thậm chí có người lại dùng hắn làm con vật hy sinh để tạo nên sự nghiệp cho mình. Nhưng hắn chưa làm gì cho Quách Tung Dương, hắn chưa vì họ Quách mà làm nên một chuyện vì lợi ích, thế mà Quách Tung Dương đã không tiếc vì hắn mà hy sinh. Đó mới là chân chính đáng gọi là “bằng hữu.” Một thứ bằng hữu mà tình cảm không thể mua được bằng tiền cũng không thể đem đổi chác vì trên đời này còn có thứ bằng hữu như thế nên sự quang huy của nhân mới trường tồn. Trong gian nhà không khí vụt như đọng lại thành một khối. Linh Linh đã gài cửa lại, nàng cũng gài luôn cửa sổ, im lặng ngồi sát bên Lý Tầm Hoan. Nàng nhìn hắn bằng tia mắt rất dịu dàng, cái nhìn của nàng thay trhế cho bất cứ một lời an ủi nào hay nhất trên gian.
Bây giờ đã mấy giờ rồi?
Quách Tung Dương có phải đã bắt đầu giao đấu với Thượng Quan Kim Hồng và Kinh Vô Mạng? Phải chăng họ bắt đầu đi vào con đường sinh tử? Phải chăng trận ác đấu đã diễn ea mà phần thắng không biết về ai? Hay là trận đấu vừa mở màn là đi vào kết quả? Sự sinh tử của họ trong hơi thở nhẹ. Lý Tầm Hoan im lặng cho tư tưởng hướng về các nơi đấu nhưng hắn không dám cho dòng suy nghĩ đi xa hơn nữa. Chuyện sống chết của Quách Tung Dương chỉ trong đường tơ kẽ tóc, thế mà hắn nằm yên một chỗ nơi đây, không thể làm bất cứ một chuyện gì. Tâm tình của Lý Tầm Hoan cơ hồ nức xé khi hắn nghĩ đến chuyện thê thảm có thể đưa tới Quách Tung Dương.
Cộc… cộc… cộc!
Ngay trong lúc tâm tư vằng vặc, chợt nghe từ dưới bậc thang có tiếng bước chân. Tiếng bước chân thật nhẹ, thật chậm nhưng nghe qua Lý Tầm Hoan nhận ngay ra là có hai người cũng lên một lượt. Cả hai người ấy võ công không phải tầm thường. Tiếp theo là tiếng gõ cửa.
Cộc… cộc… cộc…
Linh Linh nhổm người lên. Ai đến đây vào lúc bây giờ? Phải chăng Quách Tung Dương đã bị hại và hung thủ đang tìm đến Lý Tầm Hoan? Mặt Linh Linh rịn mồ hôi, nàng ngó quanh ngó quẩn và vtụ cúi xuống ôm Lý Tầm Hoan.
Cộc… cộc… cộc!
Tiếng gõ cửa lần này gấp hơn lần trước. Linh Linh cắn môi nhưng cuối cùng nàng vẫn phải lên tiếng:
- Có đây, làm gì gấp thế? Đợi một chút cho người ta mặc y phục tử tế đã chứ.
Một mặt nói, một mặt nàng dùng chân mở cánh cửa tủ để quần áo đặt Lý Tầm Hoan vào đó rồi lấy mớ quần áo phủ lên. Tuy từ trước đến nay không hề có chuyện trốn một cách thảm hại như thế nhưng bây giờ Lý Tầm Hoan có muốn tung ra cũng không được vì toàn thân huyệt đạo đã bị bế, hắn đành nhắm mắt để cho Linh Linh tự do sắp xếp. Đóng cửa tủ lại xong, Linh Linh soi kiếng sửa sang lại quần áo tóc
tay, nàng không quên lau khô những giọt mồ hôi tươm trên trán. Nàng chầm chậm đi ra và miệng cố tạo giọng nhừa nhựa như ngáy ngủ:
- Dễ dầu gì được một bữa rảnh rang, thế mà y như quỷ ám, cứ vừa chợp mắt đã có người réo lên. Hứ, thật kiếp trước tôi mắc nợ gì mà trả hoài không hét.
Lý Tầm Hoan nằm nghe nàng nói và lần lần thanh âm theo ra phía ngoài xa và cuối cùng là tiếng mở cửa. Kẻ đến kêu cửa không phải là Thượng Quan Kim Hồng và Kinh Vô Mạng. Chẵc chắn không phải họ vì không nghe tiếng động nào. Thật lâu mới nghe tiếng Linh Linh:
- Nhị vì tìm ai, chắc là nhị vị đã lầm nhà?
Vẫn không có tiếng trả lời.
Ầm!
Hình như Linh Linh bị họ xô bật vào khung cửa và sau đó là nghe tiếng bước chân. Tiếng bước chân của hai người mà Lý Tầm Hoan vừa nghe lên thang lầu lúc nãy.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Tue Nov 09, 2010 8:30 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi tám
Dở khóc dở cười



Trong tủ quần áo vừa tối vừa bực hơi, giá như toàn đồ không sạch thì có lẽ không tài nào chịu nổi nhưng nhờ đó là tủ áo đàn bà. Kể cũng hay, đàn bà cũng có chỗ hay, dù gì quần áo của họ cũng có phần dễ thở. Và giá mà người khác thì cho dầu có mùi thơm đó cũng không làm sao chịu nổi vì không khí trong tủ quá ít nhưng đối với Lý Tầm Hoan thì khác, hắn có thừa sức chịu đựng. Kẻ đến hình như có vẻ ngạc nhiên, họ nhất định không có ý lành bởi vì nếu là người tốt thì không khi nào họ có thái độ lỗ mãng như thế ấy. Bây giờ Lý Tầm Hoan cảm thấy bình tĩnh hơn bao giờ hết. Gặp phải chuyện mà không còn cách nào khác được thì luôn luôn họ có cách duy nhất là giữ cho mình thật hết sức bình tĩnh bởi vì kinh nghiệm cho hắn biết rằng cho dầu có hoảng hốt cho đến phát điên cũng không giả quyết được gì, ngược lại nếu có thể giữ được bình tĩnh thì vấn đề lại có khi đổi khác, có khi lại xoay được tình thế một cách bất ngờ.
Nhưng nói thì nghe dễ như thế, nếu không có chuyện xảy ra thì có thể ai cũng nói được cả nhưng đến khi đụng chuyện, đụng phải chuyện nguy hiểm đến tính mạng của chính mình thì trong một trăm người chưa chắc có được một làm cho tinh thần ổn định. Bây giờ thì Linh Linh lên tiếng, giọng nàng có vẻ cự nự:
- Các ngươi làm gì thế? Bộ muốn cướp của nhà này sao chứ?
Thiếu chút nữa Lý Tầm Hoan đã bật cười thành tiếng. Hắn nhớ hôm hắn mới đến, Linh Linh cũng với cái giọng đó, cũng bảo hắn là cường đạo, thật cô bé này bản lãnh thì không có mà chỉ chuyện học cái lối “làm bộ, giả đò” thì y hệt Lâm Tiên Nhi. Nhưng hai kẻ đến thì hình như không thèm nghe lời cô bé, họ đi vòng còng trong phòng và hình như họ cố tìm dấu vết và cuối cùng đi về phía Linh Linh. Linh Linh cũng bước về phía họ và nói lớn:
- Đây là khuê phòng của tiểu thư tôi, các người không phải muốn xục xạo tự do là được đâu nhé.
Tự nhiên đến bây giờ thì kẻ mới đến phải mở lời.
Chính Lý Tầm Hoan cũng ước mong như thế. Chỉ vì có tiếng họ thì hắn mới có thể đoán được người.
- Chính chúng ta đến tìm tiểu thư của ngươi đây.
À, tiếng của đàn bà. Giọng nói thật dịu, thật dễ nghe và hình như trong lúc nói người ấy có cười. Lý Tầm Hoan có vẻ như ngoài ý nghĩ của mình, hắn không ngờ những kẻ mới đến, những kẻ mà hắn định họ sẽ hành hung ấy lại là đàn bà. Thảo nào lúc mở cửa Linh Linh lặng thinh một lúc khá lâu, có lẽ nàng
cũng đã cảm thấy ngoài ý nghĩ. Linh Linh hỏi lại:
- Các ngươi đến tìm tiểu thư tôi à? Các ngươi có quen với tiểu thư tôi sao?
Người đàn bà nói:
- Tự nhiên là quen chứ sao không? Chẳng những quen mà còn là bằng hữu nữa kia.
Linh Linh cười:
- Như vậy mà nhị vị không chịu nói sớm, báo hại tôi tưởng đâu là ăn cướp.
Người đàn bà cũng cười:
- Bộ dáng bọn này giống ăn cướp lắm à?
Linh Linh nói:
- Như vậy thì nhị vị không biết rồi, ăn cướp bây giờ không phải như hồi xưa nữa đâu, hồi đó hễ nói đến cướp thì người ta hình dung ngay một tên đàn ông hung hãn, râu ria lồng ngực gân cốt đầy mình, còn bây giờ thì khác xa rồi, ăn cướp bây giờ có thể là thư sinh, có thể là con người ấy có tướng mạo phong lưu công tử, không ai thấy họ có dáng gì là ăn cướp cả, có thế mới lầm cho chứ. Đúng là cô bé tinh ranh, cô ta mắng người mà không ai bắt bẻ được. Người đàn bà nãy giờ chưa trả lời thì người đàn bà thứ hai lên tiếng:
- Tiểu thư của cô đi đâu, xin mời cho diện kiến.
Người này giọng nói rất thấp, giọng nói hình như hơi khan, nói rất khó nghe nhưng Lý Tầm Hoan chợt cảm nhận như là giọng nói có hơi quen, hắn tức mình không nghĩ được người đó là ai. Linh Linh lại cười:
- Nhị vị đến đây thật không may, tiểu thư tôi có việc đi khỏi mấy hôm nay, trong nhà này bây giờ chỉ có mỗi một mình tôi, vậy nhị vị có gì dặn bảo cho biết để về nói lại. Người đàn bà nói:
- Bao giờ tiểu thư cô mới về?
Linh Linh nói:
- Cái đó thì tôi không biết. Tiểu thư tôi không nói mà tôi cũng không dám hỏi.
Người đàn bà bật cười lanh lảnh:
- Chúng ta đến thì nàng lại đi, chúng ta không đến thì ngày nào cũng có ở nhà, chẳng lẽ nàng biết chúng ta đến nàng lánh mặt. Hay là đã trốn đâu đây?
Giọng nói tuy không hằn học nhưng không khách khí chút nào, tự nhiên bằng giọng nói đó đủ thấy họ đến đây cốt để mà gây sự. Chẳng lẽ họ đến đây để đánh ghen? Chẳng lẽ họ mất chồng và biết nơi đây có người đàn bà chuyên môn “câu khách”? Linh Linh vẫn cười:
- Nhị vị đã là bằng hữu của tiểu thư tôi, nếu tiểu thư tôi biết nhị vị đến đây thì có bận chuyện gì cũng sẽ ở nhà hầu tiếp mừng không hết cớ sao lại trốn?
Người đàn bà cũng cười:
- Có nhiều người không dám thấy nhiều việc, kể cả bằng hữu họ cũng không dám thấy, cô bé nghĩ có kỳ cục không?
Người đàn bà thứ hai giọng nói chợt có vẻ lạnh lùng:
- Cũng có thể vì đối bằng hữu đã có điều không phải, không phải quá nhiều.
Linh Linh cười:
- Hai vị thật hay quá đùa quá, ở đây nhà đất nhỏ hẹp, trốn đi đâu nữa cũng không biết phải trốn đâu.
Người đàn bà nói:
- Ừ, thật thế à? Nơi đây tuy lạ đối với ta nhưng nếu ta muốn trốn thì cũng chưa chắc ai đã tìm ra đâu nhé.
Linh Linh nói:
- Nếu thế thì trừ phi cô nương trốn trong tủ áo quần.
Nàng cười hăng hắc và nói tiếp:
- Nhưng một con người mà trốn trong tủ áo quần này thì nhất định sẽ bị ngộp thở mà chết, không ai có thể chịu nổi cả.
Người đàn bà cũng cười:
- Đúng lắm, tiểu thư nhà cô là kim chi ngọc diệp thì nhất định không khi nào chịu trốn trong cái tủ áo quần này đâu.
Cả hai người cũng nói cùng cười, rất là cởi mở, hình như họ cũng cảm thấy câu chyện thật đáng buồn cười. Và khi họ dứt tiếng cười, người đàn bà nói tiếp:
- Nhưng tuy tiểu thư của cô không có trốn trong tủ này, vậy thì trong chiếc tủ bây giờ có ai trốn trong ấy chứ?
Linh Linh hỏi:
- Ai? Trong tủ có người à? Ủa, thế sao mà tôi lại không hay biết?
Kể ra thì lối ứng đáp của cô ta cũng khá là bình tĩnh nhưng người đàn bà đã chặn ngang:
- Nếu trong tủ ấy không có người tại sao lại có phản ứng chàn ràn như sợ có người tới mở cửa ra như thế? Chẳng lẽ cô sợ bọn này cướp quần áo của tiểu thư cô sao?
Linh Linh nói:
- Đâu có chuyện như thế. Tôi làm gì lại có ý muốn đứng chận ngang đâu?
Người đàn bà nói bằng một giọng thật dịu dàng:
- Cô em bé, cô tuy khá thông minh, nói năng cũng khá vững chãi nhưng dầu gì tuổi cũng còn nhỏ quá, nếu muốn qua mặt hai kẻ rành đời này thì sợ hãy còn lâu.
Lý Tầm Hoan tuy không nhìn thấy gương mặt của Linh Linh nhưng hắn độ chừng vẻ mặt của cô ta bây giờ vô cùng thảm hại và đột nhiên hắn cũng thấy lòng mình khổ sở vô cùng. Một người đàn ông một khi bị người khác phát hiện đang trốn trong tủ áo, nhất là tủ áo đàn bà thì quả là một chuyện không sao nói được. Trên đời này, nếu cần phải nói đến hai tiếng “ê mặt” thì có lẽ đây là một chuyện ê mặt vượt bực hơn cả cái tiếng “ê” nào hết, có lẽ phải nói là cái mặt mà liệng cho chó ăn thì đúng hơn. Lý Tầm Hoan không biết hai người đàn bà này đến đây căn bản để làm gì?
Nhưng hắn không thể suy nghĩ nhiều hơn nữa, lòng hắn đang khổ sở, không phải khổ sở cho chính sự “ê mặt” của mình mà hắn đang khổ sở thế cho Linh Linh. Thật đúng như thế, một con người đang làm một chuyện “dấu đút” bỗng nhiên bị người khám phá với ý nói chuyện “dấu đút” ấy quá trẻ con thì không biết trong lòng khốn khổ đến mức nào. Người đàn bà bên ngoài cũng thật là lạ, giọng nói của nàng rất dịu dàng nhưng mỗi câu nàng nói ra hình như mang theo cả một núi gai nhọn, chứng tỏ nàng là một con người thâm hiểm vô cùng, nhất định nàng phải là một nhân vật cực kỳ lợi hại. Và tiếng người đàn bà vốn ít nói mà giọng hơi quen kia thì lại khó hiểu hơn. Mỗi câu nói của nàng gần như tỏ rõ tìm Lâm Tiên Nhi để mà thanh toán nhưng họ là ai?
Cứ theo tiếng bước chân mà đoán, võ công của họ không phải là tầm thường, nhất định không thấp hơn Lâm Tiên Nhi. Lý Tầm Hoan bỗng có một ý nghĩ lạ lùng, hắn muốn người trốn trong chiếc tủ này không phải là hắn mà là Lâm Tiên Nhi, hắn muốn xem tận mắt bàn lĩnh của nàng. Bản lĩnh của nàng đối với đàn ông tự nhiên là lợi hại như thế, muốn xem nàng đối phó làm sao. Chỉ hiềm vì trốn trong tủ bây giờ không phải là Lâm Tiên Nhi mà lại là hắn, hình như trời bắt luôn luôn phải thay Lâm Tiên Nhi mỗi khi có nguy hiểm đến cho nàng. Tiếng kêu thảng thốt của Linh Linh lại phát ra cũng một lúc cánh cửa tủ bị mở banh. Lý Tầm Hoan nhắm mắt, hắn mong hai người đàn bà ấy đều xa lạ, không người nào nhìn ra mặt hắn. Hình như hai người cũng không ngờ trong tủ không phải là Lâm Tiên Nhi mà là một người khác, một gã đàn ông, vì thế họ cũng đâm sửng sốt. Sửng sốt một hồi, người đàn bà vụt bật cười:
- Tiểu muội muội, người này là ai thế? Hắn đang ngủ đấy à?
Linh Linh ngập ngừng:
- Hắn… hắn là biểu ca của tôi.
Người đàn bà cười hăng hắc:
- Thú vị vô cùng, thật là thú vị vô cùng. Lúc hồi nhỏ, ta cũng thường mang tình nhân vô phòng hú hí, có một lần ta bị người bắt gặp, ta bảo hắn là “biểu ca” của ta, ha ha..
Nàng cười và nói tiếp:
- Không hiểu tại sao, tại làm sao những người con gái trên thế gian này cứ hay bảo tình nhân của mình là “biểu ca,” thết rồi ta cứ nghe nói “đó là biểu ca của tôi” thì hiểu ngay đó là “tình nhân” của người ấy.
Linh Linh ngập ngừng như xấu hổ:
- Tại vì… vì đây là lần thứ nhất… của tôi, nếu sau này bị bắt gặp như thế nữa thì… thì nhất định sẽ thay… danh từ khác.
Người đàn bà cười:
- Cô em bé này tuổi chừng quá nhỏ nhưng tình nhân thì lại lớn sớm hơn ai hết, có lẽ ta cũng khó mà theo kịp cô em trong việc ôm ấp biểu ca này, người ta bảo “hậu sinh khả úy” là trúng phóc, mà nè, sao hắn ngủ gà gật thế? Chắc cô em xài dữ lắm phải không?
Linh Linh đỏ mặt làm thinh. Cũng may, ngay lúc đó thì người đàn bà thứ hai vội nói:
- Thôi, không có Lâm Tiên Nhi thì mình đi vậy.
Người đàn bà kia nói:
- Gấp gì dữ vậy, đến thì ngồi chơi chút chứ.
Từ lúc tủ áo bị mở, Lý Tầm Hoan đã nghe mùi hương sực nức, bây giờ thì mùi hương đó càng như sát bên mũi hắn, chắc người đàn bà kia bước lại gần.
Qua một lúc nghe nàng cười nói:
- Tiểu muội muội, cô em tuổi mà chọn người hú hí thì quả là rành nghề.
Tự nhiên Linh Linh cũng phải cười:
- Vùng này đàn ông ít lắm, những kẻ dễ coi thì bị tiểu thư nhà tôi hớt cả rồi, tôi chỉ còn có cách là quơ đại thế thôi.
Người đàn bà lại hỏi:
- Người đàn ông như thế này mà cô còn chưa vừa ý hay sao? Cô thấy hắn không không “vừa” hả? Hừ, con người roi roi như thế là nhất hạng đấy nhé.
Linh Linh nói:
- Kể ra hắn cũng không đến nỗi tệ chỉ có một điều hắn ngủ quá nhiều, cứ hả nằm xuống mà cho đến ngồi cũng thế, có chỗ dựa là hắn ngủ say và mỗi lần ngủ thì trời gầm hắn cũng không nhúc nhích.
Người đàn bà cười hăng hắc:
- Không, người như thế thì không đời nào ham ngủ đâu, ta có kinh nghiệm hơn cô mà, cái thứ roi roi như vậy là không bao giờ biết mệt nhưng sở dĩ hắn lừ đừ như thế là tại cô em đấy, phải biết cách xài và xài vừa vừa thôi chứ, suốt ngày suốt đêm thì bảo hắn không sụm sớm.
Linh Linh cười bằng giọng thẹn “chín người”:
- Với lại tuổi của hắn cũng có hơi lớn quá.
Người đàn cười:
- Ừ, ừ, hắn cũng có lớn thật, đáng lý phải ta mới vừa.
Cô ta cười hăng hắc và nói tiếp:
- Tiểu muội muội, nếu cô em không được ưng ý lắm thì “để” hắn lại cho chị đi, chừng hai hôm nữa, chị sẽ kiếm cho em một gã thanh niên xứng đôi vừa lứa với em.
Cách nói của người đàn bà này có vẻ ôn nhu, khá “văn nhã” nhưng khi thấy đàn ông thì hình như cô ta không còn giữ được bình tĩnh nữa, nói xong là lập tức bước lại ôm xốc Lý Tầm Hoan. Cho đến bây giờ thì Lý Tầm Hoan phải mở mắt ra. Nhưng giá mà đừng mở mắt còn hơn vì khi mở mắt ra, khi nhìn thấy người đàn bà, tim hắn gần như đứng lại. Người đàn bà ôm Lý Tầm Hoan tuổi không lớn lắm, nhiều nhất cũng chỉ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi thôi nhưng vóc dáng của cô ta thì thật là quá sức tưởng tượng. Da mặt cô ta trắng như trứng gà bóc vỏ, hai con mắt đen láy, cái miệng nhỏ và vành môi trên hình cong trái tim, mỗi khi cười hai má lúm đồng tiền, trông vào khuôn mặt không thôi, cô quả là cô gái đẹp. Giá mà cắt cái mặt đó để riêng ra, cho dầu ai khó tính cũng không làm sao chê nổi, chỉ có điều ngoài gương mặt ra, cô ta còn có những thứ khác, chính những thứ ấy làm cho thiên hạ phải hết hồn hết vía. Thật không dè một con người có giọng dịu dàng như thế mà lại có một thân hình như thế, cái mập của cô ta là cái mập mà nhìn vào, bất cứ đàn ông nào cũng phát run.
Đã từng thấy rất nhiều loại đàn bà, mập ốm có nhưng Lý Tầm Hoan chưa bao giờ trông thấy một người đàn bà nào như thế, người đàn ông nào tốt phúc được cô ta “yêu” có lẽ nên đâm đầu nhào xuóng sông là hay hơn hết. Nhưng cái làm cho Lý Tầm Hoan kinh ngạc hơn nữa là cô gái thứ hai. Cô này thật đẹp, eo lưng của cô ta thắt lại như sợi chỉ buộc ngang. Cô ta tuy đứng yên không động đậy nhưng vì những đường nét quá rõ ràng cho nên dù không uốn éo vẫn thừa quyến rũ. Cô gái ấy chính là cô gái mà Lý Tầm Hoan đánh gãy một tay: Lam Yết Tử.
Lý Tầm Hoan thở hắt một hơi dài, hắn biết bữa nay quả là tới số rồi. Mặt nàng không lộ chút gì, thậm chí nàng cũng không liếc nhìn qua mặt hắn. Người đàn bà vẫn cứ cười, mỗi tiếng cười của cô ta là từng khối thịt rung theo, cứ mỗi bận nàng cười là Lý Tầm Hoan nghe chừng như động đất. Linh Linh thì đã phát hoảng lên rồi, nàng nói thật thấp:
- Ấy ấy, người ấy dơ dáy lắm, luôn cả tháng trời hắn không tắm rửa đấy. Cô nương đừng có đụng vào người hắn, trong mình hắn chẳng những đầy rận mà lại còn nhiều rệp nữa.
Người đàn bà mập cười:
- Dơ à? Ai bảo hắn dơ? Mà cho dầu hắn có rệp nhiều đi nữa thì cái mùi rệp ấy vẫn là cái mùi của đàn ông mà ta thì đang cần cái mùi của đàn ông lắm.
Cô ả cười cười nói tiếp:
- Chỉ cần thứ gì có mùi da thịt đàn ông thì ta đã thích rồi.
Linh Linh càng hoảng hơn lên:
- Nhưng… nhưng chẳng những hắn dơ mà… mà còn là con sâu rượu nữa.
Người đàn bà mập nói:
- Càng hay, người đàn ông nào càng uống rượu nhiều thì ngườiấy còn đầy đủ tính chất đàn ông hơn nữa.
Rồi chừng như quá thích thú, cô ả đưa tay xoa xoa mặt Lý Tầm Hoan, vừa xoa xoa mặt Lý Tầm Hoan, vừa xoa nàng vừa cười hăng hắc:
- Nếu chàng thích rượu thì thiếp sẽ cùng với chàng uống rượu, có những việc làm mà sau khi uống rượu vô rồi nó càng bền bỉ dẻo dai!
Linh Linh thật không cười được nữa, nàng nói trong sợ sệt:
- Có nhiều người đàn ông mà lúc bình thời tướng mạo rất ngang nhiên, rất đàng hoàng nhưng một khi gặp đàn bà thì hình như không còn nhớ đến tuổi của chính mình, người ta gọi hạng đàn ông ấy là con ma háo sắc nhưng không biết người đàn bà mang chứng bệnh như thế thì gọi bằng gì nhỉ?
Nàng sợ sệt nhưng hình như nàng đang tức tối trước thái độ dâm loạn trắng trợn của người đàn bà mập, tức tối đến làm cho nàng không còn thấy sợ.
Người đàn bà mập đã không giận mà còn cười hỉ hỉ:
- Không biết à? Hạng đàn bà như thế thì người ta gọi là háo sắc nhưng không “con ma” mà là “ma tinh,” biết không? “Tinh” cao hơn “Ma” một bậc.
Linh Linh cười nhạt:
- Cô nói cô đấy chứ? Nhưng không biết đàn ông họ thấy cô, họ có động lòng như cô thấy họ không nhỉ?
Người đàn bà mập háy háy mắt:
- Ta đấy à? Ta thì khỏi nói rồi.
Linh Linh vụt cười khan, nàng ôm bụng mà cười.
Người đàn bà mập trừng mắt:
- Ngươi cười cái gì đấy?
Linh Linh nói:
- Ta nghĩ ngươi quả thật là người đàn bà xứng đáng với cái danh “con quỷ dâm dục,” ngươi “háo” đến mức trước mặt mọi người mà dám dùng lời khêu gợi người đàn ông ấy.
Người đàn bà mập nói:
- Sao lại không dám?
Linh Linh hỏi:
- Ngươi có biết người ấy là ai không?
Người đàn bà mập gặng lại:
- Ngươi có biết ta là ai không?
Linh Linh bĩu môi:
- Ngươi là “con quỷ dâm dục” nhưng ngươi không làm gì được người ấy đâu.
Người đàn bà mập rùn vai:
- Hắn là Phật đấy à?
Linh Linh vẫn cố làm cứng:
- Chẳng lẽ ngươi không muốn biết hắn là ai à?
Chí Tôn Bửu lạnh lùng:
- Khi cần muốn biết hắn là đàn ông, đàn ông có đủ thứ của đàn ông là đủ rồi.
Cô ả Chí Tôn Bửu ngó Lam Yết Tử cười và nói tiếp:
- Nhờ cô một chút nhé, cô làm ơn tống con bé này ra ngoài và giữ chặt dùm nó một chút.
Toàn thân Lý Tầm Hoan tê như khúc củi, hắn muốn mửa cũng không mửa được mà muốn chết cũng không chết được, hắn mong Lam Yết Tử sớm cho hắn một đao. Nhưng khốn nỗi hình như Lam Yết Tử lại không nhìn ra hắn, cô ta cứ lặng thinh đến lạnh lùng, cô ta từ trước đến sau không hề liếc vào mặt hắn một cái nào. Nhưng bây giờ nàng thình lình vụt nói:
- Ta cũng cần người đàn ông ấy lắm.
Giọng nói từng tiếng một của Lam Yết Tử làm cho Chí Tôn Bửu giật mình, đôi mắt của cô ta bộc lộ hung quang:
- Cô dám phỏng tay trên tôi đấy à?
Lam Yết Tử cũng nhìn lại bằng đôi mắt lạnh băng băng:
- Tự nhiên.
Chí Tôn Bửu xạm mặt nhưng cô ta lại cười:
- Nếu quả thật cô cũng cần đến hắn thì chị em mình chia giờ với nhau cũng được mà.
Lam Yết Tử nói gằn gằn:
- Ta không cần con người của hắn, ta chỉ cần cái mạng của hắn thôi.
Chí Tôn Bửu vẫn cười:
- Như thế lại càng dễ với nhau hơn nữa, cứ đợi tôi “dùng” con người của hắn một chút rồi thì cô lấy mạng hắn chứ có sao?
Lam Yết Tử vẫn lạnh lùng:
- Không, hãy để tôi cần cái mạng của hắn rồi cô muốn gì nơi con người của hắn thì cứ tự do.
Lam Yết Tử nói:
- Nhưng bấy giờ thì hắn cũng như người chết chứ có khác gì đâu?
Chí Tôn Bửu cười:
- Đành vậy nhưng nếu cô chịu ra ngoài và dẫn dùm cô bé kia ra ngoài thì tôi sẽ có cách làm cho hắn động ngay tức khắc.
Lam Yết Tử lắc đầu:
- Nếu khi hắn động đậy được thì tới phiên cô sẽ không động đậy được đâu.
Linh Linh vụt cười vu vơ:
- Đúng, chờ đến lúc hắn động đậy được, chỉ cần hắn cọ nguậy ngón tay được thì các người sẽ thấy..
Chí Tôn Bửu nhướng mắt:
- Cô bảo hắn là ai?
Linh Linh nói:
- Hắn là Tiểu Lý Phi Đao.
Chí Tôn Bửu giật mình ngơ ngác nhưng rồi cô ta lại chầm chậm lắc đầu:
- Ta không tin, nếu hắn là Lý Tầm Hoan thì đâu có đi mê một cô bé miệng còn hơi sữa như thế ấy?
Linh Linh đỏ mặt:
- Hắn không có để ý đến đâu, chính tôi… để ý hắn đấy thôi, vì thế tôi mong các người hãy giết hắn thật nhanh.
Chí Tôn Bửu cau mặt:
- Tại sao lại như thế?
Linh Linh nói:
- Vì tiểu thư tôi thường nói với tôi rằng nếu thích một người đàn ông nào mà người ấy không thích mình thì ngươi hãy thu lấy mạng của người ấy đi, nhất quyết đừng để hắn lọt vào tay của người đàn bà
khác.
Chí Tôn Bửu thở ra:
- Thật không ngờ con bé chưa ráo máu đầu mà còn độc ác hơn ta quá mức.
Linh Linh hỏi:
- Thế chẳng lẽ cô lại cũng muốn lấy sinh mạng của hắn? Cô gan đến thế à?
Chí Tôn Bửu trầm ngâm:
- Được chết dưới cành hoa mẫu đơn thì thành quỷ cũng phong lưu tột độ, chính ta cũng thấy như thế, được chung gối với một người như Lý Tầm Hoan thì dù sáng ra có chết ta cũng vui lòng.
Cô ta lại cười với Lam Yết Tử:
- Nhưng cô không có gì phải gấp, sau khi ta đã “cần” con người của hắn rồi thì cô muốn lấy mạng hắn bao giờ cũng được mà.
Lam Yết Tử gầm mặt làm thinh. Chí Tôn Bửu cười:
- Cô đừng quên, tôi đến đây lần này là cốt để giúp tay, vậy thì cô cũng nên nể tình tôi một chút chứ.
Nín một hồi lâu, Lam Yết Tử vụt nói:
- Một người đàn ông khi đã bị chặt một cánh tay rồi thì cô còn thích hắn nữa không?
Chí Tôn Bửu cười:
- Tay bị chặt mất đâu có quan hệ, miễn là chỗ khác còn nguyên là được.
Lam Yết Tử nói:
- Vậy thì cô hãy để cho tôi chặt tay hắn một cánh tay rồi sau đó muốn làm gì với hắn thì làm.
Suy nghĩ một giây, Chí Tôn Bửu hỏi lại:
- Cần chặt tay phải hay tay trái?
Lam Yết Tử nghiến răng:
- Hắn đã chặt ta cánh tay mặt thì ta cũng sẽ chặt lại hắn cánh tay ấy.
Chí Tôn Bửu lại thở ra:
- Kể ra nếu mất cánh tay phải thì cũng hơi bất tiện nhưng nếu mình chủ động thì cũng chẳng sao chỉ cần là cô đừng làm máu me bê bết nó có phần mất hứng, tiện hơn hết là cô có thể dùng “chiếc đuôi bò cạp” chích cho hắn vào cánh tay là được chứ gì?
Lam Yết Tử gật đầu:
- Cũng được.
Nàng bước tới bằng bước chân thật chậm và mắt nàng chiếu sáng ngời ngời.
Linh Linh la lớn:
- Các ngươi dám đối xử với hắn như thế à?
Chí Tôn Bửu dịu giọng:
- Tiểu muội muội, bộ cô đã đau lòng rồi à?

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Tue Nov 09, 2010 8:31 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi tám (tt)
Dở khóc dở cười



Câu nói của cô ta chưa dứt lời thì từ trong tay áo của Lam Yết Tử một vật sáng xanh đã bay ra, ánh sáng nhắm cánh tay Lý Tầm Hoan xẹt tới. Một tiếng rú kéo dài thê thiết. Từ trên tay của Chí Tôn Bửu, Lý Tầm Hoan cúi xuống nằm dài. Thật không ngờ tiếng rú đó lại phát ra từ miệng của Chí Tôn Bửu. Tiếng rú chưa kịp dứt thì cô ta đã buông tha Lý Tầm Hoan, cô ta phóng tới sát bên Lam Yết Tử một cách lồng lộn như điên. Chiếc lưng ong của Lam Yết Tử khẽ uốn qua, nàng dễ dàng tránh khỏi đà lao của Chí Tôn Bửu. Nhưng một chuyện thật không ai ngờ, cchiếc thân phục phịch của Chí Tôn Bửu như thế mà thân pháp lại nhanh nhẹn vô cùng, cái tránh của Lam Yết Tử thật nhanh nhưng Chí Tôn Bửu còn nhanh hơn nữa, cô ta quay mình lại thật lẹ và chúp đúng vào cổ tay của Lam Yết Tử. Lam Yết Tử da mặt xạm xanh. Cô ta đứng chết trân như thể trời trồng. Có thể giết được Chí Tôn Bửu hay không là trong lúc bất ngờ chứ đối diện thì Lam Yết Tử thua xa hắn một trời một vực.
Da mặt của Chí Tôn Bửu còn xanh hơn nữa nhưng cái xanh của Lam Yết Tử là xanh sợ còn cái xanh của Chí Tôn Bửu là cái xanh giận dữ, cái xanh của căm hờn. Hai mắt của Chí Tôn Bửu lồi ra một cách kinh khủng, cô ta nghiến răng nói đứt quãng:
- Lam Yết Tử… con bò cạp cái… ngươi cả gan dám ám toán ta… ta sẽ giết ngươi.
Hai tiếng “rắc, rắc” khô khan nổi lên, cả cánh ta, luôn cả ống tay áo của Lam Yết Tử gẫy lìa. Chí Tôn Bửu quăng cánh tay của Lam Yết Tử lên mặt đất và Lam Yết Tử nhảy ra xa, vẻ mặt nàng không có một chút gì đau đớn. Cánh tay bị gãy của Lam Yết Tử cũng là cánh tay phải. Lam Yết Tử bật cười hăng hắc:
- Ngươi hãy xem lại coi ngươi đã bẻ gãy cái gì?
Chí Tôn Bửu chụp lấy cánh tay vừa bẻ quăng và giật nảy mình. Nó chỉ cái “đuôi bò cạp,” một món binh khí thường dùng của Lam Yết Tử. Vì sau khi Lý Tầm Hoan đánh gãy cánh tay, Lam Yết Tử lấy món binh khí khác thế vào và vì nàng mặc áo dài tay rộng thùng thình nên Lý Tầm Hoan không trông thấy. Lam Yết Tử cười cười nói tiếp:
- Trúng bởi chất độc trong chiếc đuôi “bò cạp” của ta, không ai có thể bước qua bảy bước, cho dầu ngươi cõ nội lực kháng độc đến đâu nhưng bây giờ cũng đã chậm hết rồi, ta ước lượng ngươi cũng ráng
chừng ba bước.
Vừa nói Lam Yết Tử vừa chầm chậm bớc về phía Lý Tầm Hoan, không thèm để ý đến Chí Tôn Bửu nữa. Chí Tôn Bửu rống lên một tiếng và chạy thẳng ra ngoài. Nhưng đúng theo lời của Lam Yết Tử nói, cô ta chỉ chạy được quá hai bước là ngã chúi xuống. Một đống thịt rung rung mấy cái rồi lịm luôn. Lam Yết Tử không thèm ngó lại, nàng khom mình nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan và nói thật chậm:
- Thanh Ma Y Khốc vì đi tìm Lâm Tiên Nhi mà chết bởi con quỷ cái đó, ta đến đây tìm nó để thanh toán chứ đối với các hạ vô can.
Linh Linh chen vô:
- Cô muốn hắn nói chuyện thì sao không giả huyệt cho hắn chứ?
Không nghe đến lời lẽ của Linh Linh, Lam Yết Tử nói tiếp với Lý Tầm Hoan:
- Tuy các hạ đã phế mất ta một cánh tay nhưng lại không hại đến sinh mạng của ta, như vậy là ân oán phân minh, các hạ đối với ta có một cái ân thì hôm nay ta trả lại cái ân đó cho sòng phẳng và đó là lý do ta không bằng lòng để cho con heo cái ấy khuấy động đến các hạ. Lý Tầm Hoan khẽ thở ra. Thật tình hắn chưa từng nghĩ Lam Yết Tử lại là một con người như thế. Lam Yết Tử lạnh lùng nói tiếp:
- Bây giờ ta đã trả xong món nợ cho các hạ rồi, còn lại món nợ mà các hạ đã thiếu ta tự nhiên không thể không nói tới. Bây giờ ta cũng chỉ cần một cánh tay phải của các hạ thôi vì mới đúng là ân oán phân
minh.
Lý Tầm Hoan vụt cười và hắn chầm chậm đưa cánh tay phải về phía Lam Yết Tử. Lam Yết Tử sững sờ.
Linh Linh cũng sững sờ. Cánh tay của Lý Tầm Hoan có thể hoạt động thì tự nhiên ngọn phi đao cũng có thể bay ra. Lam Yết Tử cứ đứng nhìn cánh tay của Lý Tầm Hoan, cô ta không làm sao nói ra thành tiếng. Linh Linh không dằn được, nàng vội hỏi ngay:
- Làm sao cánh tay của Thám hoa lại có thể cử động được?
Lý Tầm Hoan cười:
- Tôi vốn có thể vận khí giải huyệt, chỉ tiếc vì công phu chưa thuần thục, vì thế nên cuối cùng vẫn chịu chứ không làm sao hoàn toàn giải được, cũng may là vừa rồi nhờ cái ném khá mạnh của cái cô nương mập kia nên gân cốt tự giải tỏa, chính cái ném đó đã giúp tôi.
Không ai tin lời của Lý Tầm Hoan. Họ nghi hắn có thể giải huyệt chứ không phải nhờ cái ném đó nhưng bây giờ không phải thời gian cãi lý về một vấn đề vô bổ, vì thế Linh Linh cự nự ngay:
- Tại sao Thám hoa dễ nghe lời cô ta như thế? Tại sao người ta bảo đưa tay cho người ta chặt rồi cũng cứ đưa tay? Tại làm sao lại không chịu đưa ngọn phi đao chứ?
Như không để ý đến lời nàng, Lý Tầm Hoan nói với Lam Yết Tử:
- Lam cô nương, cái cần của cô không có gì đáng mà chính tôi cũng thấy hài lòng, xin mời.
Trầm ngâm một lúc thật lâu, Lam Yết Tử vụt thở dài và nói lầm thầm:
- Trên đời lại có người như thế hay sao? Quả thật còn có người như thế này hay sao?
Nàng lập di lập lại câu nói mà chỉ có một mình nàng thấu đáo và nàng vụt quay mình đi thẳng ra ngoài. Nhưng không biết từ bao giờ, vì không ai kịp nhìn Lý Tầm Hoan đã tung mình đứng chắn trước mặt nàng.
- Lam cô nương xin hãy nán lại một chút.
Lam Yết Tử cười buồn bã:
- Còn đợi cái gì nữa? Kể từ lúc các hạ đưa cánh tay ra thì tôi nghĩ rằng món nợ đối với tôi các hạ đã trả xong. Tôi tuy là đàn bà nhưng tôi vẫn biết như thế nào là đạo nghĩa chứ?
Linh Linh chớp mắt và vụt chen vô:
- Nữ nhân thiên vốn không phải nói vấn đề đạo nghĩa, đó là quyền lợi tự nhiên của nữ nhân nhưng nam nhân thì tương đối mạnh hơn nên lý đúng phải nhường nhịn ít nhiều.
Lam Yết Tử hỏi:
- Câu nói đó cô học được của ai?
Linh Linh nói:
- Tự nhiên là của tiểu thư nhà tôi chứ còn ai vào dây nữa?
Lam Yết Tử hỏi luôn:
- Cô rất ngoan ngoãn nghe theo lời dạy dỗ của cô ả lắm à?
Linh Linh nói:
- Nàng đã vì nữ nhân của chúng ta mà nói thì bất cứ ai là nữ nhân cũng đều nghe chứ đâu riêng vì một mình tôi?
Lam Yết Tử nhìn sững vào mặt của Linh Linh và thình lình bước tới tát vào mặt cô ta mấy cái. Linh Linh trố mắt nhìn ngơ ngác. Lam Yết Tử hất mặt:
- Ta cũng như các ngươi, ta vốn là con người tốt nhưng ta vẫn phải đánh ngươi. Ngươi có biết tại sao không?
Linh Linh nghiến răng:
- Ngươi… ngươi là…
Nàng nói không hết câu rồi vụt ôm mặt khóc rấm ra rấm rức.
Lam Yết Tử nói:
- Chính vì trên đời này có hạng đàn bà như các ngươi nên đàn bà mới bị đàn ông khinh rẻ và cũng chính vì thế mà ta phải bạo phục, ta làm như thế ấy.
Giọng nói của Lam Yết Tử lần lần cũng có vẻ nghẹn ngào:
- Khi ta làm những chuyện như thế, trong lòng ta chẳng biết rằng nó sẽ hủy hoại con người mà lại còn hủy hoại chính bản thân mình, cuộc đời ta chính do ta hủy hoại.
Lý Tầm Hoan nhìn nàng dịu giọng:
- Chuyện quá khứ phải thuộc về quá khứ, tuổi cô hãy còn nhỏ, cô nên nghĩ chuyện làm lại từ đầu.
Lam Yết Tử buồn bã thở dài:
- Cũng có thể ý nghĩ thật tình xuất phát từ trong lòng các hạ nhưng với người khác với người khác thì.
Lý Tầm Hoan chận nói:
- Một con người sống là vì mình chứ sao lại vì người khác?
Lam Yết Tử nhìn Lý Tầm Hoan, nàng hỏi như gằn từng tiếng:
- Thế các hạ có phải hoàn toàn vì mình mà sống hay không?
Lý Tầm Hoan ấp úng:
- Tôi.
Lam Yết Tử nhìn hắn trân trân, môi nàng điểm nhẹ nụ cười ảo não:
- Ai có thể quen được các hạ thì người nào lại không có chuyện ăn năn. Chỉ tiếc một điều là mười năm trước đây tôi lại không được dịp để quen cùng các hạ.
Câu nói đó chưa dứt thì nàng đã văng thẳng ra ngoài. Từ ngoài xa, giọng nàng vang lại:
- Để thây Chí Tôn Bửu lại đó, ta sẽ quay lại an táng. Ta làm việc không bao giờ cho người khác phải vì mình mà lo lắng. Câu nói sau cùng chấm dứt thì bóng nàng cũng mất luôn. Linh Linh cũng khóc rấm rức nhưng bây giờ nàng nín bặt và nụ cười lanh lảnh:
- Rõ ràng tự mình làm bậy rồi đổ thừa cho người khác, rõ ràng chính mình là người bất hảo mà lại muốn tỏ ra là bậc anh hùng, hạng người sao thấy bắt buồn nôn.
Lý Tầm Hoan khẽ thở dài:
- Thật ra thì cô ta cũng không phải như người mà cô tưởng tượng.
Linh Linh nhếch môi:
- Những hành động của cô ả, Thám hoa đừng tưởng tôi không biết mà lầm.
Lý Tầm Hoan nói chầm chậm:
- Bât luận nàng làm những công chuyện gì nhưng bản tính nàng vốn là lương thiện. Mà một con người cứ có bản tính lương thiện thì dù trong hoàn cảnh nào cũng còn có thuốc cứu đươc.
Đôi mắt Linh Linh vụt đỏ hoe:
- Thám hoa nhất định cho rằng con người tôi đê tiện xấu xa lắm phải không?
Lý Tầm Hoan dịu giọng cười:
- Cô hãy còn là một cô bé chưa biết như thế nào là thiện là ác đâu. Cô làm sao biết thế nào là phải, thế nào là trái? Làm sao cô được như thế nào là đúng như thế nào là sai? Chỉ cần có người dậy dỗ thì còn thừa thời giờ để mà phục thiện.
Linh Linh chớp mắt:
- Thám hoa có bằng lòng dạy tôi không?
Lý Tầm Hoan lơ đãng:
- Chỉ cần có cơ hội thì sau này.
Linh Linh nhớng mắt:
- Tại sao phải sau này? Chứ bây giờ.
Lý Tầm Hoan cười:
- Cô thừa biết bây giờ tôi nhất định phải đi tìm Quách Tung Dương nhưng chỉ cần tôi có thể trở về.
Linh Linh chận ngang:
- Tôi biết Thám hoa đi là vĩnh viễn sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa. Tôi chỉ là một đứa con nít thì một người lớn như Thám hoa làm sao lại có thể bận tâm vì tôi mà trở về đây!
Nàng dịu mắt và nói tiếp:
- Huống chi tôi đâu phải là người gì của Thám hoa, hơn nữa tôi lại là con người xấu xa đê tiện làm sao được sự quan tâm của ai chứ? Sau này cho dầu tôi có biến thành kẻ ác độc hơn Lam Yết Tử cũng chẳng quan hệ gì đến Thám hoa cả, cho dầu tôi bị người ta giết bỏ thây ngoài đường cái, Thám hoa cũng không cần phải chôn dùm làm gì nữa.
Càng nói nàng càng như động mối thương tâm, nước mắt thi nhau chảy dài trên má mà nàng cũng không buồn chận, làm như sau này nếu không được học hỏi để biến thành một người tốt thì lỗi đó hoàn
toàn do.. Trước một cô gái ngây thơ như thế thử hỏi mấy ai mà không mềm lòng chứ? Lý Tầm Hoan chỉ còn nước gượng cười:
- Không, tôi nhất định sẽ trở lại đây mà.
Linh Linh ấy tay bụm mặt:
- Một người mà công việc lu bù như Thám hoa, nói chyện trở lại để tìm tôi đã thành bà già khọm xấu xí mà không chừng lúc đó tôi chết rục cùng nên.
Lý Tầm Hoan nói:
- Không, tôi sẽ về mà.
Hắn nói chưa hết câu thì Linh Linh đã khóc ồ lên:
- Có mau thật không… nói để tôi chờ… bao giờ?
Lý Tầm Hoan cười dịu dàng:
- Chỉ mong rằng tôi còn sống và sau này khi gặp được Quách Tung Dương thì tôi sẽ trở về ngay.
Linh Linh nhảy tưng lên:
- Thám hoa thật là một con người tốt. Vì Thám hoa, tôi nhất định cũng sẽ là một con người tốt. Nhưng… nhưng Thám hoa đừng gạt tôi nghe? Nếu không thì tôi làm sao học thành con người tốt được.
Trên vai Lý Tầm Hoan vốn đã gánh nặng quá rồi, bây giờ hình như lại cảm thấy nặng thêm lớp nữa. Trong đời sống của Linh Linh có tốt hay là xấu đã biến thành trách nhiệm của hắn mất rồi. Bây giờ hắn muốn đẩy ra cũng không được nữa mà chính hắn cũng không biết phải “đón nhận” nó bằng cách nào.
Hắn chỉ còn biết cười trừ.
Trong đời hắn, hắn đã đón nhận vào tay quá nhiều cô gái ngây thơ. Bây giờ thì hắn không làm sao an bày cho cô gái Linh Linh này cho phải lẽ. Nhưng hắn không dư suy nghĩ để cân nhắc nhiều hơn. Trong lòng hắn bây giờ chỉ có mỗi một vấn đề trọng đại. Hắn hy vọng Quách Tung Dương đừng gặp Kinh Vô Mạng và Thượng Quan Kim Hồng.
Hắn hy vọng rằng hắn sẽ đến đó không trễ lắm.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Tue Nov 09, 2010 8:40 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi chín
Vòng khổ chiến



Nhưng hắn có thật sẽ đến không trễ lắm hay không? Ánh mắt của ngày thu đã khuất lần sau đỉnh núi ráng chiều còn sót lại làm rạng rỡ cho dòng nước trong veo. Nước suối trong chói hắt ánh nắng vàng, những chiếc lá cuối mùa lả tả rơi nhè nhẹ. Những chiếc lá không vàng, nó có màu đỏ tươi như máu đã làm cho dòng suối trong biến thành một đám mây hồng. Thu hãy còn chưa sâu lắm thế mà sao lá rụng tả tơi. Chẳng lẽ những chiếc lá rụng chưa đúng mức này là kết quả trận đấu của Kinh Vô Mạng và Quách Tung Dương? Phải chăng những đường kiếm sinh tử của họ làm cho những chiếc lá phải rơi khi cuống hãy còn xanh? Lòng của Lý Tầm Hoan cảm nghe nặng như treo đá.
Từ trong cái rơi rụng của những chiếc lá, hắn đã nhận ra hai chuyện. Thứ nhất, chuyện Thượng Quan Kim Hồng, Kinh Vô Mạng và Quách Tung Dương đã giao đấu với nhau đã không còn là chuyện nghi ngờ. Chuyện tất đã xảy ra. Trong trận đấu này còn chứng tỏ nó diễn ra cực kỳ ác liệt. Thứ hai, Quách Tung Dương nhất định đã bị hãm nhập vào vòng khổ chiến và những chiếc lá rơi hình thái tả tơi như thế chứng tỏ họ Quách đã duy trò cuộc sống khá lâu. Nhưng hắn có thể duy trì được lâu hơn nữa hay không? Lý Tầm Hoan tức vì không chắp được đôi cánh để bay nhanh đến nơi quan sát?
Lá cây phong rơi đỏ đầy mặt đất. Cả một vùng núi như nhuộm màu hồng. Mười phần lá đỏ trên cành đã bị kiếm khí làm rơi đổ gần bảy tám. Cả vùng nhuộm tràn sát khí, từng làn gió cuốn qua tung những bựng lá rơi làm cho không gian như xối một trận mưa bằng máu. Nhưng trừ những trận gió bốc tung cành lá, bốn bên lẳng lặng như tờ. Trận ác chiến đã kết thúc rồi chăng? Và ai là người thảm bại? Cả rừng phong xơ xác lưa thưa không một bóng người. Cho dù gió có thể nói cũng không làm sao giải đáp được những ẩn ức trong lòng của Lý Tầm Hoan.
Tiếng rít của gió không làm sao mang lại tin tức cấp thiết mà Lý Tầm Hoan muốn biết. Phải chăng Quách Tung Dương đã thảm bại? Nếu bất hạnh mà như thế thì thi hài của hắn ở đâu? Tiếng gió, tiếng nước reo trong khung cảnh im lìm vắng lặng hình như tiếc thương cho anh hùng chiến bại? Lý Tầm Hoan cúi nhìn dòng nước, hắn vụt khom mình ho sặc sụa. Ngày thu cuối cùng đã lần vào sau núi, bóng chiều của vùng rừng núi đã xạm màu. Dòng nước vốn trong xanh bị những chiếc lá rơi đầy đã trở thành ửng đỏ và bây giờ bóng hoàng hôn lại thêm một lần nữa biến trở xậm màu.
Máu của dòng máu vì thế mà đã xậm lại luôn? Tại lá rừng nhuộm đỏ hay là dòng máu của kẻ chiến bại đã làm cho dòng nước đượm hồng? Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên, hắn bước nhanh tới đầu ngọn suối. Nơi đây, từ trên đỉnh nước đổ thành thác nhỏ, nước xối xuống tung lên trắng xoá.
Linh Linh hỏi:
- Đã chết rồi còn đợi làm gì?
Lý Tầm Hoan ngửa mặt nhìn trời, giọng hắn thật xa xôi:
- Bởi vì hắn có nhiều điều muốn nói lại với tôi.
Linh Linh gần như điếng chết những nàng vụt nhìn thẳng vào mặt Lý Tầm Hoan và nàng chợt yên lòng, nàng thấy hắn vẫn còn bình tĩnh chứ không phải là mê sảng. Nàng hỏi gặn lại:
- Thám hoa bảo ông ta còn muốn nói điều gì?
Lý Tầm Hoan nói:
- Đúng, ông ta nói.
Linh Linh nhướng mắt:
- Ông ta nói với Thám hoa những gì? Chắc Thám hoa đã biết rồi à?
Lý Tầm Hoan nói:
- Tôi đã biết.
Linh Linh hỏi tiếp:
- Ông ta nói những gì?
Lý Tầm Hoan nói:
- Nói rất nhiều điều bổ ích.
Linh Linh cau mặt:
- Nhưng… nhưng khi Thám hoa đến đây thì hắn đã chết rồi mà?
Lý Tầm Hoan thở dài:
- Đúng, đúng là tôi đến quá trễ.
Linh Linh hỏi:
- Như thế những gì ông ta muốn nói, Thám hoa chưa kịp nghe?
Lý Tầm Hoan nói:
- Không, chính những lời nói ấy có sau khi chết.
Linh Linh mở tròn đôi mắt:
- Đã chết rồi mà còn nói? Người chết có thể nói chuyện được ư?
Lý Tầm Hoan nói:
- Có những điều không cần phải nói bằng lời mà tôi cũng vẫn có thể nghe.
Linh Linh hỏi:
- Nhưng… nhưng tại sao tôi lại chẳng nghe?
Càng lúc Linh Linh càng ngơ ngác và hình như đến lúc bây giờ cô ta đã sợ thật rồi.
Trầm ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan ngẩng mặt:
- Chắc cô muốn biết Quách Tung Dương nói những gì sau khi chết chứ?
Linh Linh cắn răng khẽ gật đầu:
- Thật ra thì hắn cũng đã nói với cô, chỉ có điều là tại vì cô không chú ý nghe. Nghe được lời người chết là một chuyện quí mà trên đời này không có gì quí bằng bởi vì người ấy đã đem sinh mạng của mình để đổi lấy một bài học cho người sống, nếu cô học được cách nghe lời người đã chết thì cô sẽ học hỏi được nhiều và sẽ biết được nhiều điều.
Môi của Linh Linh trắng nhạt và nàng bắt đầu run:
-Những lời lẽ của… người chết thì… làm sao có được và tôi làm sao nghe được?
Lý Tầm Hoan vẫn bằng một giọng đều đều:
- Muốn học cách nghe lời lẽ của người đã chết, tự nhiên không phải là một chuyện dễ nhưng nếu cố muốn sống lâu, sống một cách an toàn thì cần nên phải học.
Linh Linh nhìn sững Lý Tầm Hoan, nàng nhận thấy tuy hắn không cố lập nghiêm nhưng dáng sắc của hắn không có chút chi đùa bỡn. Nàng run run hỏi:
- Tôi… tôi không biết phải học bằng cách nào. Thám hoa có thể dạy tôi không?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Cô phải hết sức chú ý mới được.
Linh Linh nhắm đôi mắt lại.
Nàng thành khẩn để nghe, nàng cố gắng nghe trong gió nhưng vẫn không hề nghe thấy những gì.
Lý Tầm Hoan nói:
- Không phải nghe bằng tai mà phải dùng bằng đôi mắt.
Linh Linh mở choàng đôi mắt.
Nàng thấy thi thể của Quách Tung Dương bị nước đạp làm cho quần áo rách nát, bây giờ gần như là lõa thể. Da mặt hắn đã tái xanh, những dòng máu trong người hắn cũng bị nước làm trôi sạch, những vết thương trên người hắn bị nước xoi như rộng thêm ra và cũng không còn một chút máu nào. Thật lâu, Lý Tầm Hoan mới hỏi:
- Cô đã nghe thấy rồi chăng? Cô đã nghe thấy những gì?
Linh Linh đáp:
- Tôi thấy trên mình bị nhiều vết thương, cộng tất cả là mười chín chỗ.
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Đúng.
Linh Linh nói:
- Những vết thương đó hình như toàn là kiếm và hình như đó là một thanh kiếm thật bén.
Lý Tầm Hoan nói:
- Tại sao đoán được chắc chắn đó là mũi kiếm?
Linh Linh nói:
- Bởi vì mũi dao hay mũi thương không thể bén như thế được?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Tốt lắm, cô đã học được nhiều rồi đó.
Linh Linh tiếp:
- Bởi vì vết thương thật ngắn và cũng tkhông sâu lắm chứng tỏ bị người dùng mũi kiếm chứ không phải dùng lưỡi kiếm.
Nàng bắt đầu có hứng vì thấy Lý Tầm Hoan chú ý đến lời giải thích của mình. Lý Tầm Hoan hỏi:
- Rồi sao nữa?
Linh Linh cười:
- Từ đó mà đoán ra thì người làm cho ông ta mang thương nhất định là Kinh Vô Mạng vì Thượng Quan Kim Hồng nghe nói dùng song hoàn chứ không dùng kiếm và như thế thì Thượng Quan Kim Hồng cũng có thể không có đến đây. Lý Tầm Hoan nói:
- Cũng có thể có nhưng chưa có ra tay.
Linh Linh gật gật đầu rồi nàng vụt nói:
- Những vết thương này hơi xéo, bên dưới sâu, bên trên cạn.
Lý Tầm Hoan nhìn nàng như khuyến khích:
- Đúng lắm, nói thêm di.
Linh Linh nói:
- Do đó có thể thấy đường kiếm của đối phương bắt đầu từ dưới xốc lên, kiếm pháp lạ lùng, người ta nói kiếm pháp của Kinh Vô Mạng là kỳ bí chắc là như thế ấy. Lý Tầm Hoan thở dài:
- Đúng, kiếm pháp của Kinh Vô Mạng vô cùng bí hiểm, mỗi đường kiếm của hắn đi xéo, đi theo đường mà đối phương không bao giờ nghĩ đến.
Hắn chỉ một vết thương nơi đầu gối của Quách Tung Dương và nói tiếp:
- Cô hãy xem đường kiếm này. Nếu bắt đầu từ trên xà xuống thì chẳng có gì là lạ nhưng vết thương dưới sâu trên cạn chứng tỏ cũng từ dưới xốc lên.
Linh Linh gật đầu:
- Đúng rồi.
Lý Tầm Hoan nói:
- Do đó thấy rằng Kinh Vô Mạng xuất thủ chỉ trừ đầu gối trở xuống mà lại chuyển động thanh kiếm bằng cổ tay chứ không phải bằng cánh tay, nếu không nhìn thấy vết thương này thì nhất định tôi không làm sao tưởng tượng được bộ vị công kích của thanh kiếm.
Linh Linh ảo não gật đầu. Lý Tầm Hoan nói tiếp:
- Cao thủ quyết đấu với nhau sự thất bại chỉ trong non kém nửa chiêu, ở sau lưng của Quách Tung Dương còn có bảy vết thương nữa mà bằng vào võ công của họ Quách nhất định không bao giờ có thể đưa lưng cho kẻ địch nhanh như thế cho dầu kẻ địch đó có hơn gấp mười lần.
Linh Linh gật đầu lia lịa:
- Đúng! Đúng! Nếu tôi mà giao đấu với ai cũng không đến nỗi đưa lưng cho họ đâm như thế.
Lý Tầm Hoan nói:
- Căn cứ vào đó, ta thấy rằng những vết thương của Quách Tung Dương đều do khi người lướt sát qua nhau và chứng tỏ đường kiếm của Kinh Vô Mạng chỉ bắt đầu thấp ngay dưới nách hắn mà thôi.
Hắn thở dài sườn sượt và nói tiếp:
- Từ dưới nách của mình mà xốc kiếm, đúng là một kiếm pháp chưa từng nghe thấy. Những vết thương này cũng từ dưới xốc lên, nhân dó lại thấy rõ ràng khi hai người lướt ngang, Kinh Vô Mạng đã thay đổi cách cầm đốc kiếm nhờ đó thừa cơ đâm ngược trở lên và xuất thủ cũng như biến thế chỉ trong một động tác nghĩa là chuyện thay đổi phương hướng của mũi kiếm trong tốc độ nhanh.
Linh Linh đứng há hốc mồm nghe giải thích. Qua một lúc lâu, nàng thở dài:
- Thì ra cái chết của Quách tiên sinh để nói cho Thám hoa biết những điều như thế.
Lý Tầm Hoan buồn bã:
- Nếu không như thế thì bằng vào võ công của họ Quách không thể nào lại để bị nhiều vết thương như thế.
Linh Linh cau mặt:
- Tại sao?
Lý Tầm Hoan nói:
- Cao thủ quyết đấu như tôi đã nói lúc nãy, sự thắng bại chỉ trong nửa chiêu thôi bởi vì bất cứ một khe hở nào trong kiếm pháp của đối phương, không một ai chịu bỏ qua để kéo dài.
Linh Linh gật đầu:
- Hiểu… tôi đã hiểu.
Lý Tầm Hoa nói luôn:
- Cô cứ tưởng tượng xem, Tung Dương Thiết Kiếm đã nên danh hơn hai mươi năm nay, lấy kiếm pháp mà luận thì hắn là một trong những cao thủ nhất nhì chốn võ lâm, thế thì tại sao trong một cuộc chiến lại để lộ luôn đến hai mươi sáu chỗ sơ hở? Làm sao lại để đối phương liên tiếp đâm hai mươi sáu nhát trúng mình?
Linh Linh nói:
- Đó chính là việc lạ lùng hết sức.
Lý Tầm Hoan nói:
- Chưa hết, kiếm pháp của Kinh Vô Mạng đã độc hiểm như thế ấy thì tại sao luôn hai mươi sáu vết thương vết nào cũng cạn chứ không sâu và tại sao trong hai mươi sáu lần bắt gặp sơ hở, Kinh Vô Mạng không chịu đưa một đường kiếm kết liễu sinh mạng của đối phương mà lại kéo dài như thế?
Linh Linh trố mắt:
- Đúng rồi, thế thì tại làm sao?
Lý Tầm Hoan khẽ thở dài ra và nói thật thấp:
- Đó là Quách Tung Dương đã có ý phơi bày sơ hở luôn hai mươi sáu bận.
Đôi mắt bồ câu đen láy của Linh Linh tròn xoe:
- Cố ý bày sơ hở? Chẳng lẽ ông ta cố ý cho Kinh Vô Mạng đâm trúng vào mình?
Lý Tầm Hoan gật đầu ủ rũ:
- Đúng thế bởi vì sự sơ hở là do cố ý tạo ra cho nên hắn mới kịp thời lách tránh, do đó mũi kiếm mới không sao phạm sâu vào thân thể, quá nhiều vết thương mà cũng nhiều như nhau đã nói rõ lên điều ấy.
Linh Linh càng không hiểu:
- Nhưng ông ta làm như thế để làm chi? Chuyện chết sống chứ đâu phải chuyện đùa?
Lý Tầm Hoan lắc đầu:
- Chính vì ông ta muốn đem tất cả cái lạ về kiếm pháp của Kinh Vô Mạng nói cho tôi được biết.
Linh Linh cúi mặt ngậm ngùi. Hồi lâu, nàng ngẩng mặt lên với hai dòng nước mắt:
- Tôi tưởng rằng trên đời này nửa người tốt cũng không thể có, người ta giao hữu với nhau chỉ vì quyền lợi, chỉ vì lợi dụng lẫn nhau mà thôi, bởi thế nên tôi cho rằng một con người muốn sống là phải cố học cho kỳ được cái bí quyết trong vấn đề lợi dụng, làm thế nào để lừa gạt để lợi dụng kẻ khác, tuyệt đối không nên nói vấn đề đạo nghĩa vì như thế chỉ chịu thua thiệt mà thôi.
Lý Tầm Hoan thở ra:
- Những lời của cô nhất định cũng từ cửa miệng của Lâm Tiên Nhi?
Linh Linh gật đầu:
- Nhưng đến bây giờ thì tôi đã thấy khác hẳn rồi, tôi thấy trên đời quả có người tốt, trong giang hồ quả có người xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, có những người bạn dám đem cái chết để làm lợi cho bằng hữu.
Nàng vụt phụt xuống bên xác của Quách Tung Dương, giọng nàng nức nở:
- Quách tiên sinh, Tiên sinh chẳng may phải chết đi nhưng chẳng những cái chết của Tiên sinh đã giúp cho bạn của Tiên sinh mà trong cái chết ấy ít nhất Tiên sinh cũng đã cứu được một kẻ lầm đường lạc lối, dưới tuyền đài chắc Tiên sinh cũng rất vui lòng nở nụ cười độ lượng.
Bóng chiều đã xậm màu. Trên con đường vắng của triền núi có hai bóng người bước đi thật chậm. Ánh ráng chiều còn rớt lại trên áo họ, làm cho những đường kim tuyến ngời ngời. Họ cùng đội một thứ nón rộng vành, thứ nón che khuất mặt. Một người đi trước, một người đi sau, họ không cùng đi song song như hai người bạn thường thấy trên đường. Họ đi không lẹ những cũng không đi chậm, họ đi bằng những bước rất thong thả. Nhưng trừ những tiếng động khẽ của bước chân, họ không nói với nhau một tiếng nào. Họ không nói mà cũng không có một động tác nào khác ngoài động tác bước đều. Dáng đi của họ rất an nhàn nhưng toàn thân họ bốc dày sát khí, họ đi thẳng vào bìa rừng, những con quạ ăn chiều bị sát khí từ trong người họ bốc ra, chúng hoảng hốt bay tán loạn. Có những con quạ bay sượt qua đầu họ, người đi sau vùng hất tay lên. Một con quạ ré lên, xuôi cánh rơi xuống đất. Người ấy không hề liếc nhìn nửa cái, bước chân của hắn vẫn cứ đều đều.
Hắn với người đi trước thật là ăn khớp, ăn khớp như hình với bóng. Hắn như không biết gì ngoài việc bước đi, luôn cả sinh mạng của hắn hay bất cứ của ai, hắn hình như hoàn toàn không bao giờ lưu ý. Hình như hắn không hề biết có sinh vật nào đang có trên mặt trên giải đất này, hắn chỉ là cái bóng của người đi trước. Bóng tối đã ngập rừng cây. Đi đến ven rừng, người đi trước đột nhiên dừng lại. Người đi sau cũng ngưng đúng lúc, nếu có ai từ xa đứng nhìn, chỉ thấy đó là hình bóng chứ không phải hai người vì bước đi và dừng lại của họ thật ăn nhịp.
Ngọn gió từ phương Tây phất mạnh, ngàn gió làm tàn thu thật đìu hiu. Người đi trước là Thượng Quan Kim Hồng, người đi sau như cái bóng là Kinh Vô Mạng. Thượng Quan Kim Hồng vụt hỏi:
- Kiếm pháp của Quách Tung Dương như thế nào?
Kinh Vô Mạng đáp:
- Hay.
Thượng Quan Kim Hồng lập lại:
- Hay, rất hay chứ?
Kinh Vô Mạng nói:
- Rất hay, trên bực các chưởng môn của Thất Phái hiện tại.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Nhưng lúc hắn cùng ngươi giao đấu lại để lộ sơ hở luôn hai mươi sáu bận.
Kinh Vô Mạng nói:
- Hai mươi chín bận, có ba bận tôi không xuất thủ.
Thượng Quan Kim Hồng gật gật đầu:
- Đúng, hai mươi chín bận nhưng tại sao ba bận còn lại ngươi không xuất thủ?
Kinh Vô Mạng đáp:
- Nếu xuất thủ thì luôn bận đó thì hắn phải chết ngay.
Thượng Quan Kim Hồng hỏi:
- Ngươi đã thấy những sơ hở ấy là do hắn cố ý phơi ra?
Kinh Vô Mạng đáp:
- Đúng và tôi không muốn hắn chết sớm, tôi muốn dùng hắn luyện kiếm cho thật chắc.
Thượng Quan Kim Hồng hỏi:
- Ngươi có biết tại sao hắn cố ý phơi bày ra sơ hở như thế không?
Kinh Vô Mạng đáp:
- Tôi không biết mà cũng không nghĩ về chuyện đó.
Đúng, ngoài chuyện giết người, bất cứ chuyện nào khác hắn không buồn suy nghĩ. Thượng Quan Kim Hồng đáp:
- Hắn cố ý phơi bày những sơ hở đó là vì hắn cố ý để làm cho hắn mang thương.
Kinh Vô Mạng lơ đãng:
- Ạ à.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Hắn tự biết tuyệt đối không phải là đối thủ của chúng ta nên hắn mới làm như thế, hắn muốn Lý Tầm Hoan nhìn vào những vết thương đó để biết rõ bộ vị xuất thủ của ngươi.
Thượng Quan Kim Hồng ngẩng mặt lên nhìn xa xa và thản nhiên nói tiếp:
- Như vậy có thể thấy rằng hắn biết Lý Tầm Hoan sẽ tìm đến, nếu bây giờ ta và ngươi trở lại thì chắc chắn sẽ gặp Lý Tầm Hoan.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Tue Nov 09, 2010 8:40 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ ba mươi chín (tt)
Vòng khổ chiến



Tại gian nhà của Tiểu Phi, Lý Tầm Hoan tìm ra một cái cuốc và hắn hì hục đào huyệt mộ. Chết ở đâu chôn ở đó, chính là vấn đề yên nghỉ của khách giang hồ. Linh Linh đứng một bên nhìn Lý Tầm Hoan đào huyệt bởi vì hắn không chịu cho Linh Linh giúp sức, đó là thói quen của hắn. Bất cứ làm một công việc gì, chỉ biết đó là chuyện của hắn phải làm thì tuyệt đối hắn không bằng lòng cho ai giúp sức. Linh Linh nhìn một hồi rồi cô ta vụt hỏi:
- Thám hoa định chôn Quách tiên sinh ở tại đây à?
Lý Tầm Hoan buồn bã gật đầu.
Linh Linh chầm chậm hỏi tiếp:
- Một con người chỉ cần chết một cách vinh quang thì vô luận chôn nơi nào cũng thế thôi, có phải vậy không?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Đúng thế.
Linh Linh thốt:
- Thế tại sao, à đáng Lý thám hoa không nên chôn ở đây phải.
Lý Tầm Hoan vẫn cắm cúi đào:
- Không chôn ở đây thì chôn ở nơi nào?
Linh Linh nói:
- Đáng Lý thám hoa nên để y thây của Quách tiên sinh vào chỗ cũ nghĩa là cứ treo y giữa dòng nước như lúc ban đầu mới gặp.
Lý Tầm Hoan làm thinh. Hắn không tỏ vẻ bằng lòng hay phản đối, tay hắn vẫn cuốc đều đều. Linh Linh nói tiếp:
- Những tay có hạng như Thượng Quan Kim Hồng và Kinh Vô Mạng nhất định không khó nhận ra dụng ý của Quách tiên sinh có phải thế không?
Lý Tầm Hoan nhè nhẹ gật đầu. Linh Linh nói luôn:
- Tự nhiên Kinh Vô Mạng sẽ không để cho Thám hoa thấy biết được bộ vị kiếm pháp của hắn vì thế khi mà họ nghĩ ra dụng ý của Quách tiên sinh thì họ nghĩ ra dụng ý của Quách tiên sinh thì họ sẽ lập tức quay đầu trở lại. Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Đúng thế.
Linh Linh nói:
- Lúc họ trở lại nếu phát hiện thi thể Quách tiên sinh không có ở đây, tự nhiên họ biết Thám hoa đã đến đây rồi.
Lý Tầm Hoan gật đầu nhưng hắn không nói một tiếng nào. Linh Linh nói luôn:
- Thế thì họ sẽ chờ đến khi cùng Thám hoa giao đấu, họ sẽ cải biến kiếm pháp chứ không y như khi giao đấu với Quách tiên sinh nghĩa là họ không lập lại cái mà Thám hoa đã biết, có phải thế không?
Lý Tầm Hoan đáp:
- Đúng như thế.
Linh Linh vặn lại:
- Nếu thế thì cái chết của Quách tiên sinh sẽ trở thành vô ích hay sao?
Lý Tầm Hoan cứ vung chiếc cuốc đào huyệt, hắn nghe tiếng của Linh Linh hay không thì không biết. Linh Linh nói:
- Thám hoa đã là bạn tốt của Quách tiên sinh tự phải làm cho cái chết của ông ta có nhiều giá trị và vì thế mà Thám hoa không nên chôn cất.
Lý Tầm Hoan nói thật chậm và thật nhẹ:
- Những điều cô nghĩ chính tôi cũng đã nghĩ rồi.
Linh Linh hỏi:
- Thế thì tại sao Thám hoa không để thi thể của Quách tiên sinh vào chỗ cũ?
Lý Tầm Hoan nói:
- Tôi không làm như thế, bạn tôi đã vì tôi mà chết, tôi.
Linh Linh lớn giọng ngắt lời:
- Chính bởi ông ta đã vì Thám hoa mà chết cho nên Thám hoa càng phải làm như thé, nếu không cái chết của ông ta trở thành vô ích sao? Làm sao cho ông ta yên lòng nhắm mắt?
Trầm ngâm một lúc, Lý Tầm Hoan ngẩng mặt lên nói thật chậm:
- Tôi đoán rằng Thượng Quan Kim Hồng và Kinh Vô Mạng không khi nào quay trở lại.
Kinh Vô Mạng quay đầu lại. Thượng Quan Kim Hồng hỏi:
- Ngươi muốn trở lại gặp Lý Tầm Hoan?
Kinh Vô Mạng đáp:
- Đúng.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ta biết ngươi đã lâu rồi muốn cùng Lý Tầm Hoan gia o đấu nhưng bây giờ thì ngươi không đi được.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Tại sao?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Nếu bây giờ ngươi đi thì nhất định sẽ bị hại ngay.
Kinh Vô Mạng nắm chặt chuối kiếm, giọng hắn hơi khàn:
- Tại sao nhất định là sẽ bại?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ngươi đã giết Quách Tung Dương, sát khí đã bị giảm rồi, Lý Tầm Hoan hiện đang nung nấu chí căm hờn, nếu ngươi cùng với hắn giao đấu thì trên khí thế ngươi bị kém hắn ba phần.
Kinh Vô Mạng ngậm miệng nhưng trong cổ hắn có tiếng hừ hừ. Thượng Quan Kim Hồng nói tiếp:
- Ngươi đã qua một trận mới đây, thêm vào đó lại đi thêm một khoảng đường xa, thể lực do đó nhất định có bị giảm sút, Lý Tầm Hoan đang dùng cái thế “dĩ dật đãi lao” như vậy hắn đã chiếm trước ngươi ba phần nữa.
Kinh Vô Mạng nói:
- Nhưng chúng ta.
Thượng Quan Kim Hồng chận hỏi:
- Nếu ta và ngươi hợp lực, nhất định Lý Tầm Hoan sẽ lâm vào cái chết chắc chắn nhưng làm sao biết được là hiện tại hắn đi có một mình? Giả như hắn và lãoTôn Bạch Phát cùng đi thì giải quyết làm sao?
Kinh Vô Mạng nói:
- Bằng hai người của chúng cùng chưa chắc đã.
Thượng Quan Kim Hồng lại chận ngang, lần này thì giọng hắn không còn dịu nữa:
- Ta nói cho ngươi biết rồi, tái xuất giang hồ lần này, ta chỉ thắng chứ không biết bại, cho nên không phải mười phần mà là hai phần chắc thắng, ta mới chịu ra tay.
Kinh Vô Mạng làm thinh.
Thượng Quan Kim Hồng nói tiếp:
- Huống chi, con người của ngươi bây giờ đâu phải là con ngươi của ngươi ngày trước nữa.
Kinh Vô Mạng nói:
- Tôi vẫn là tôi.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ngươi vẫn là ngườibằng xác thịt nhưng trong óc của ngươi khác là ở chỗ là bây giờ ngươi đã có tình.
Kinh Vô Mạng cau mặt:
- Có tình?
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ngươi có thể thắng người là phần lớn nhờ ở chỗ ngươi vô tình, nay ngươi đã có tình người của ngươi và kiếm của ngươi thế tất phải suy giảm.
Tay cầm kiếm của Kinh Vô Mạng dần lần buông lỏng, hình hắn bị nói trúng tim đen. Thượng Quan Kim Hồng nhìn thẳng vào mặt hắn:
- Lòng ngươi từ trước vốn không cách nào động được, thế tại sao bây giờ lại có tình? Ai là người đã làm động lòng của ngươi thế?
Kinh Vô Mạng vụt quay mình lại:
- Không có ai cả.
Thượng Quan Kim Hồng nói:
- Ta vốn cũng không muốn hỏi ngươi người ấy là ai nhưng nếu ngươi muốn phục hồi bản lãnh, muốn thắng được người khác, muốn thắng được Lý Tầm Hoan, muốn phục hồi y như người ngày xưa của ngươi thì ngươi trước hết phải giết người đã làm cho lòng ngươi bị động.
Nói đến đây, Thượng Quan Kim Hồng vụt xoay mình đi thẳng vào rừng, bước đi cũng y như trước, không mau không chậm. Kinh Vô Mạng ủ rũ bước theo. Tay của hắn lại nắm chặt vào đốc kiếm.
Đêm.
Đêm thu.
Đêm đã về khuya.
Tâm tình của Lý Tầm Hoan cũng như bước chân của hắn nặng như treo đá. Quách Tung Dương đã an táng xong rồi. Một kiếm khác vang danh thiên hạ ngày ngủ yên cũng như muôn ngà người khác cũng chỉ một nấm đất nhỏ nhoi. Cái chết của hắn phải chăng hoàn toàn có nhiều giá trị? Lý Tầm Hoan ảm đạm, chính hắn, chính hắn cũng không thể trả lời. Hắn chỉ nghĩ rằng Quách Tung Dương đáng lý không cần phải chết. Nhưng người không cần phải chết vẫn đã chết rồi, như thế có phải là đã dại không? Có những bậc anh hùng từ ngàn xưa và đến bây giờ vốn vẫn là đôi điểm dại. Chính Lý Tầm Hoan lại chẳng có lúc cũng đã dại hay sao?
Linh Linh theo sát bên hắn và nàng vụt hỏi:
- Tại sao Thám hoa biết chắc là Thượng Quan Kim Hồng và Kinh Vô Mạng sẽ không tới đây?
Lý Tầm Hoan nói:
- Khi đã tung ra một trận, trúng hay không trúng nhất định họ cũng sẽ rút lui, chờ cho đến khi nào có đủ cơ hội thuận lợi, họ mới đánh trận kế tiếp, họ không bao giờ đánh mà không nắm chắc phần thắng lợi, đó là chỗ không giống người thường của những bậc tiểu hùng.
Hắn thở dài rồi gượng mỉm cười:
- Nhưng “Tiểu Hùng “ nhất định không bao giờ dại, nó lại khác “Anh Hùng” ở chỗ đó.
Linh Linh hỏi:
- Anh hùng đều dại cả hay sao?
Lý Tầm Hoan cười:
- Nói dại thì quá đáng, phải nói có những điểm “si mê” thì mới đúng.
Nhưng dại cũng không phải là việc đáng chết vì chỉ có những kẻ chí tình mới học được cái si mê ấy mà thôi. Linh Linh cười:
- “Si” mà cũng phải học nữa sao?
Lý Tầm Hoan nói:
- Tự nhiên, bất cứ người nào muốn học được cái si mê ấy cũng không phải là chuyện dễ dàng bởi vì “si” và “ngu” là hai cái khác nhau, chỉ có những kẻ si mê kiếm pháp có thể luyện được kiếm pháp tinh vi chỉ những kẻ si tình mơí có thể được chân tình của kẻ khác, những chuyện đó nếu không phải là kẻ si thì không làm sao hiểu được.
Linh Linh cúi đầu, môi nàng hơi động đậy, hình như nàng đang “nhai” lại những lời của Lý Tầm Hoan.
Nàng muốn tự hiểu cái ý vị của những lời lẽ đó. Thật lâu nàng mới thở ra:
- Cùng với Thám hoa ở chung, tôi đã học được quá nhiều, hiểu được khá nhiều, chỉ có điều… có điều Thám hoa rồi lại phải đi và nhất định là tuyệt đối không bao giờ cho tôi đi theo cả.
Lý Tầm Hoan buồn bã:
- Ít nhất tôi cũng còn đưa cô trở về hết khoảng đường này.
Linh Linh hỏi:
-Thế thì tại làm sao chúng ta không đi bằng ngả địa đạo? Tôi thấy con đường ấy gần hơn đó.
Lý Tầm Hoan cười:
- Tôi không phải là chuột nhắt thì tại làm sao tôi đi bằng cách chui xuống đất chứ?
Hắn nhìn nàng cười trong ánh mắt và tiếp luôn:
- Chỉ có những kẻ không thể gặp người khác trong lúc ban ngày mới thích đi địa đạo, một con người khi không phải là trường hợp vạn bất đắc dĩ thì không nên dùng địa đạo.
Hắn nói chuyện thật vui, lời lẽ vô cùng cởi mở. Tâm tình của hắn đang hồi trâm trọng nhưng hắn cốt làm cho người khác vui lòng. Linh Linh quả nhiên bật cười:
- Được rồi tôi sẽ nghe theo lời của Thám hoa, từ đây về sau tôi sẽ không bao giờ làm chuột.
Lý Tầm Hoan ngửa mặt nhìn trời, hắn hít vào một hơi dài và nói:
- Cô hãy xem, ở đây có gió mát, có trăng sáng, còn có suối trong nước mát, những chuyện như thế này những người chuyên ở dưới địa đạo làm sao mà sống được?
Linh Linh cười:
- Tôi thì tôi chỉ muốn mặt trăng trên trời là chiếc bánh, còn dòng nước suối kia là dòng mật ngọt mà thôi.
Nàng nuốt nước miếng và thở ra:
- Nói thật bây giờ bụng tôi đói quá rồi, đói gần chết luôn. Về đến nhà chuyện trước nhất là tôi phải xuống nhà bếp làm mấy món ăn.
Nhưng nàng vùng ngưng lại vì mũi nàng vừa bắt gặp một mùi thơm phức. Mùi của rượu và mùi của thức ăn. Có thể mùi ấy từ xa nhưng ở giữa rừng núi này, thứ mùi như thế nó bay đi xa lắm. Lý Tầm Hoan nói:
- À ạ… thịt gà nướng, có thịt rừng nữa nhưng cũng là thịt nướng, thứ thịt nướng có ướp tiêu hành nước mắn, lại có cả thứ lão tửu lâu năm.
Linh Linh cười:
- Thám hoa cũng nghe thấy những mùi ấy nữa à?
Lý Tầm Hoan cùng cười:
- Ngươi hơi lớn tuổi rồi lỗ tai có thể hơi điếc, mắt cũng có thể hơi mờ nhưng lỗ mũi thì vẫn còn thính lắm.
Linh Linh hỏi:
- Thám hoa có biết cái mùi “ác hại” ấy từ đâu bay đến không?
Lý Tầm Hoan lắc đầu:
- Tôi biết thị trấn vùng rừng núi này có một cái quán nhưng ở đó tuyệt đối không thể có được thức ăn ngon và nhất là rượu ngon như thế này.
Linh Linh nói tiếp theo luôn:
- Huống chi cái quán rượu ấy cũng đã dẹp rồi.
Lý Tầm Hoan cười:
- Cũng có thể có nhà nào đó đang làm tiệc cũng nên.
Linh Linh lắc đầu:
- Không, nhất định là không, mấy mươi nóc nhà trong cái sơn trấn đèo heo hút gió này tôi đã biết không còn sót một nhà nào họ làm việc kiếm được rất ít tiền, họ ăn uống kham khổ dè xén lắm mới đủ, có cũng yến tiệc tùng cũng chỉ là mấy chén mì là cùng chứ không làm sao có được những thức ăn ngon và rượu ngon như thế đâu.
Lý Tầm Hoan trầm ngâm:
- Cũng có thể họ có khách xa nào mới tới và là khách quí nên họ nỗ lực để đãi đằng.
Linh Linh vẫn lắc đầu:
- Cũng không bao giờ có được, cho dù họ mới vừa kiếm ra một món tiền lớn hoặc do những người bạn ở xa mang tới, họ cần làm tiệc đãi thì cũng không thể có được mùi vị như thế ấy vì tôi biết họ từng người một, không một nhà nào có được một người đàn bà làm được những thức ăn có mùi vị như thế đâu, những ngày lễ tết cúng kiếm họ gần như chỉ độc có hai món nấu canh và kho mà thôi.
Nàng cười thật tươi và nói tiếp:
- Nơi này mà làm được món ăn ngon như thế chỉ có độc một người.
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Ai?
Linh Linh chỉ vào ngay mũi của mình và cười nói:
- Tôi chứ còn ai vào đây nữa?
Nàng hình như mũi hít hít trong gió và nói tiếp:
- Chính vì thế nên tôi lấy làm lạ vô cùng, tôi hãy còn chưa đến nhà bếp thế thì mùi rượu thịt này làm sao lại có?
Lúc bây giờ hai người đã ra khỏi một khúc quanh nơi hóc núi, Lý Tầm Hoan vụt nói:
- Hình như… đúng rồi, mùi rượu và mùi thức ăn này xuất phát từ ngôi lầu nhỏ của cô.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Tue Nov 09, 2010 8:41 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ bốn mươi
Dị nữ



Con đường thật dài và tịch mịch.
Người trong sơn thôn có thói quen là ngủ rất sớm, nhà nhà đèn đuốc tối thui. Nhưng khi ra khỏi ngõ quanh thì thấy rõ ngôi lầu nhỏ. Đêm tối đem mà thấy rõ là vì trên ngôi lầu nhỏ ấy đèn đuốc sáng
choang. Chẳng những mùi rượu thịt phưng phức từ trên ngôi lầu nhỏ ấy tỏa xuống mà còn nghe thấy trên ấy có tiếng cười của đàn bà con gái, lẫn tiếng cười của đàn ông. Linh Linh khựng lại.
Lý Tầm Hoan thản nhiên:
- Chắc là tiểu thư của cô về rồi đó.
Linh Linh lắc đầu:
- Nhất định không phải, cô ta nói ít nhất cũng năm ba tháng sau cô ta mới về.
Lý Tầm Hoan nói:
- Khách ở nhà cô không phải là ít, cũng có thể có những người khách ở xa, trường hợp không có chủ ở nhà thì họ tự tiện liệu lo thức ăn chứ sao.
Linh Linh ngần ngừ một giây rồi nói:
- Để tôi lên đó xem sao.
Lý Tầm Hoan đưa tay chận lại:
- Cô hãy để tôi lên trước.
Linh Linh trố mắt:
- Tại sao vậy? Những người ấy đã có mặt trên ngôi lầu này họ làm thức ăn, nhậu nhẹt, họ làm như nhà của họ vậy thì tự nhiên họ không thể ác ý gì, chẳng lẽ Thám hoa sợ tôi lên rồi nguy hiểm à?
Lý Tầm Hoan cười:
- Không phải thế mà là vì tôi đang đói tới nơi rồi.
Hắn không đợi cho Linh Linh nói thêm gì nữa, hắn mau bước nhanh về phía ngôi lầu và đi thẳng lên lầu.
Hắn đi nhanh như thế không phải vì hắn đói như đã nói với Linh Linh mà hình như hắn linh cảm rằng trên đó thiên hạ đang giăng cái bẫy để chờ hắn đặt chân. Cửa lầu vẫn mở hoát. Lý Tầm Hoan vừa tới ngay cửa thì hắn chợt như khựng lại. Trong đời hắn chưa từng thấy con gái nhiều như thế, những người con gái mập thù lù. Trên ngôi lầu nhỏ không rộng lắm nhưng cũng không phải là hẹp, cho dù có khoảng hơn hai mươi người cũng không làm chật được. Nhưng bây giờ thì chỉ độ hơn hai mươi người thế mà ngôi lầu chật cứng. Lý Tầm Hoan đi vào nhưng hắn ngại vì không còn chỗ để lách mình.
Ngôi lầu này vốn dùng những xà ngang và ván dày liệt thành nhiều gian, mỗi gian đều có chiếc bàn rộng, có ghế ngồi nhưng bây giờ thì những bàn ghế ấy đều được dồn vào một góc, chỉ chừa lại một số bàn và trên những bàn đó đầy rẫy những thức ăn, thức ăn từng đống từng đống như hòn non bộ. Họ ngồi la liệt chừng mười mấy người con gái. Họ ngồi dưới sàn vì ghế họ đã dẹp hết rồi mà dù có còn để đó thì họ ngồi vão cũng không lọt vì thân hình của họ thù lù. Người nào cũng thế, mông đít của họ mà đặt vào ghế nài là chiếc ghế đó sẽ banh ra ngay. Mà cho dù có ngồi lọt thì chân ghế nhất định cũng sụm luôn. Nhưng cũng không ai có thể nói họ là heo được bởi vì bằng vào thân hình của họ thì trên đời này cũng không có con heo nào như thế cả, cho dù là heo nái.
Lúc Lý Tầm Hoan vào tới cửa phòng thì cũng là lúc mà cái mâm gà nướng vừa mới bưng lên, họ nhóm nhau lại mỗi người một con nhai nguồm ngoàm. Tiếng nhai thịt nhai xương của họ thật là kinh khiếp, trên đời chắc khồng có một tiếng động nào kinh khiếp hơn. Chỉ cần nghe thấy một lần, dù người dạn gan cách mấy nhất định đêm ngủ cũng phải nằm mơ. Xích vào trong một chút, bên sau chiếc bàn bày rượu thịt có một tấm nệm, trên tấm nệm có một cô gái đang ngồi, có năm sáu người đàn ông xây quanh.
Những người đàn ông ấy ăn mặt thật đẹp, diện mạo họ cũng khá khôi ngô, thêm vào đó mặt họ còn tô son phấn. Thân hình họ cũng vào hạng trung bình chứ không nhỏ lắm nhưng bây giờ trước cái sắc vóc của cô gái, họ chợt y như những con khỉ nhỏ. Họ đang xúm lại đấm bóp cho cô gái phì nộm ấy, có người bóp chân, có người dần tay, có người đấm lưng xoa nắn, có người cầm quạt phè phạch liền tay và có người đang bưng chén đút cho người con gái. Lại có hai người đàn ông khác, mặt cũng bôi son trát phấn phì phục dưới chân cô ta, khi ăn thịt gà, lúc nào cao hứng cô ta lại xé một miếng quăng xuống cho hai người ấy, họ không dùng tay cầm mà lại cúi mặt ngoạm như chó. Cũng may là Lý Tầm Hoan đang đói, đã lâu lắm hắn chưa ăn một món gì chứ giá vào lúc no chắc hắn phải ói ra ngay. Bình sanh hắn chưa bao giờ thấy những chuyện đáng ói như thế ấy. Nhưng hắn lại không chịu quay mình nơi khác, hắn cứ thong thả bước vào.
Tất cả những tiếng nhai, tiếng cười, tiếng nói lập tức ngưng lại ngay, tất cả những cặp mắt đổ dồn vào mặt hắn. Bị mười mấy cặp mắt của con gái nhìn vào xói mình, đó là một chuyện khó chịu vô cùng, hình như họ xem Lý Tầm Hoan y như con gà nướng mà họ đang nhai trong miệng. Hình như họ đang tức vì bận nhai chứ nếu không thì có lẽ họ sẽ ngoạm hắn mà ngấu nghiến. Bất cứ một người nào trước một hoàn cảnh như thế, nhất định cũng sẽ cảm thấy bất an nhưng Lý Tầm Hoan thì không. Cho dù trong lòng có như thế, hắn cũng không bao giờ bộc lộ ra ngoài.
Hắn vẫn đi vào bằng những bước thong dong.
Hắn là con người trước sau như thế, bất cứ hoàn cảnh nào hắn cũng bằng một dáng điệu nhàn nhã, không ai, không một việc gì làm cho hắn đổi thay. Cặp mắt của cô gái mập nhất trong bọn bỗng nhiên khép lại, không, đúng hơn là đôi mắt vì nhiều thịt và trong một phút đam mê. Đôi mắt của nàng thật thì cũng không phải là thường, mắt hí nhưng vì mập quá cho nên mới ngó qua cảm thấy như một đường chỉ nhỏ. Cổ nàng cũng không phải ngắn nhưng nó nhiều khanh thịt nên nhìn như cổ con rùa. Nàng ngồi y như một hòn giả sơn, tròn quay một đống. Lý Tầm Hoan im lặng đứng ngay trước mặt người con gái đó, hắn điềm đạm mỉm cười:
- Đại Hoan Hỉ Nữ Nữ Huệ Vương.
Ánh mắt của cô gái vụt sáng lên:
- Các hạ biết tôi à?
Lý Tầm Hoan vẫn cười:
- Cửu ngưỡng thanh danh.
Đại Hoan Hỉ Nữ Huệ Vương nói:
- Nhưng ngươi lại không chịu trốn?
Lý Tầm Hoan cười:
- Tại làm sao tôi lại phải trốn?
Đại Hoan Hỉ Nữ Huệ Vương cũng cười. Lúc nàng bắt đầu cười thì không có gì đặc biệt nhưng giữa tiếng cười chợt thấy có điều khác lạ. Toàn thân như trái núi của nàng rung rinh và y như một trái cầu, không thấy nàng chõi chân nhưng thân hình vụt bắn lên. Người nào chứng kiến cũng đều cảm thấy y như dưới đít nàng có một cái đòn bật, thứ đòn bật thật dịu và thật mạnh. Cái tên đàn ông phục dưới chân nàng từ nãy giờ để “chực” những miếng ăn bố thí, bị cái bắn mình đó và lộn nhào theo. Cái chén rượu trên bàn rơi nghe loảng xoảng. Nàng đứng sững trước mặt Lý Tầm Hoan và tiếng cười ngưng bặt:
- Ta tuy chưa biết các hạ là ai nhưng mục đích của các hạ đến đây thì ta đã biết.
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Sao cô nương bảo sao? Đúng rồi, tại hạ cũng nghĩ cô nương rất biết.
Đại Hoan Hỉ Nữ Huệ Vương hỏi:
- Các hạ đi đường xa đến đây chắc đã đói. Ta muốn đãi các hạ một bữa cơm có được không?
- Tại hạ cũng đang đói đây.
Nói xong Lý Tầm Hoan bình thản bước lại bàn tiệc.
Nữ Huệ Vương nhìn hắn, mắt híp lại:
- Vậy thì nào dùng bữa với ta.
Lý Tầm Hoan chợt thấy bầu rượu trên bàn, thế là cục yết hầu trên cần cổ đã tuột lên tuột xuống. Cục yết hầu nhấp nhô không lọt qua được cặp mắt ti hí của Nữ Huệ Vương.
- Chắc các hạ đang thèm rượu.
Lý Tầm Hoan nói ngay:
- Cô nương có con ngươi quá tinh tường.
Nữ Huệ Vương cười hềnh hệch. Bàn tay no tròn, ú ị ra dấu. Một tên mặc áo hoa vội nhấc lấy vò rượu rót ra một cái chén đẩy đến trước mặt Lý Tầm Hoan.
Lý Tầm Hoan cầm lấy chén rượu. Chén rượu khá lớn, chén rượu có thể chứa đựng hơn nửa cân. Lý Tầm Hoan ngửa cổ đi một hơi cạn sạch. Nữ Huệ Vương cười:
- Hay, như thế mới đáng gọi là nam nhi chứ? Những người đàn ông có mặt nơi đây không một ai bằng một góc của các hạ.
Tên đàn ông mặc áo hoa lại rót đầy chén rượu nữa, hắn cười toe toét:
- Lý thám hoa ngàn chén chưa say, xin cạn thêm chén nữa.
Lý Tầm Hoan sửng sốt.
Gã đàn ông này lại cũng biết tên hắn nữa sao?
Nữ Huệ Vương nhìn tên đàn ông, đôi mày nàng cau lại:
- Ai? Lý thám hoa? Lý thám hoa nào?
Người đàn ông cười:
- Lý thám hoa chỉ có một người, tức là kẻ đã vang danh từ trước đến nay: Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan.
Nữ Huệ Vương làm ra vẻ sững sờ. Tất cả những cặp mắt trong gian lầu đều quay về phía Lý Tầm Hoan. Tiểu Lý Phi Đao. Trong suốt mười năm nay, trên toàn cõi giang hồ hình như không còn có ai có danh hiệu nào lừng danh như vậy. Đại Hoan Hỉ Nữ Huệ Vương vùng cười khanh khách:
- Tốt, đã từ lâu nghe nói Tiểu Lý Phi Đao là con người chẳng những mình đầy gan mật mà cũng là con người rượu thấm đến ngoài da, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền. Trừ Tiểu Lý thám hoa ra, trên đời không tìm ra đâu một con người như thế ấy.
Người đàn ông mặc áo hoa cười hì hì:
- Phi đao họ Lý không khi nào sai chệch mục tiêu, cái đó cũng cần phải nhắc đến.
Lý Tầm Hoan nhìn sững vào mặt hắn rồi vụt hỏi:
- Các hạ có phải là.
Người đàn ông mặc áo hoa cười rớt nói:
- Lý thám hoa quả là bậc quý nhân nên rất dễ quên nhiều chuyện nhỏ, luôn cả lão bằng hữu mà cũng không nhận ra.
Ánh mắt của Nữ Huệ Vương chớp ngời và vụt nói:
- Con người của ngươi tuy Thám hoa không nhận ra nhưng kiếm pháp của người thì chắc Lý thám hoa không quên được đâu.
Người đàn ông cười khanh khách:
- Kiếm pháp của tôi à? Kiếm pháp của tôi thì chính tôi cũng đã quên mất rồi.
Nữ Huệ Vương nói chậm rãi:
- Ngươi chưa có quên, ngươi hãy cầm thanh kiếm lên đi.
Đúng là một con người dễ nghe, nếu không muốn nói là dễ sai bảo, người đàn ông bước lại bên vách với lấy thanh trường kiếm. Không, hắn không lấy ngay thanh kiếm trên vách mà lại đi thẳng ra phía sau, từ bên sau mùi thịt nướng xông ra hừng hực, tiếng binh khí lại khua vang. Thân pháp của con người ấy thật không đáng dùng tiếng “thân pháp” một chút nào vì dáng đi của hắn gần như lóm thóm. Tuy nhiên, bộ pháp của hắn cũng không thể nói là chậm chạp, chỉ một giây sau, hắn cầm thanh trường kiếm bước ra. Tay bên kia hắn cầm một con gà nướng vàng ươm. Con gà trên tay hắn được hất lên và ánh thép xanh rờn nhoáng lên nhanh hơn một tia sét. Hơn phân nửa con gà nướng đã bị chặt ra tành bốn miếng và được xỏ luồn vào thanh kiếm y như người ta cầm từng miếng thịt xỏ vào que để hơ vào than lửa. Lý Tầm Hoan nhướng mắt khen. Đúng là hắn không ngờ thật, không ngờ một người đàn ông xem dáng vóc còm rom như thế mà thủ pháp lại nhanh nhẹn vô cùng, chỉ một đường kiếm thôi, con gà được xả ra thành bốn mảnh và từng miếng được xâu vào thanh kiếm một cách tài tình. Lý Tầm Hoan khen thật là quen mắt. Nhưng nhất thời hắn không biết đã gặp ở đâu. Người đàn ông mặc áo hoa cười hì hì và bước tới trước mặt Lý Tầm Hoan:
- Thịt gà nướng là ngon tuyệt, xin mời Lý thám hoa dùng một miếng đưa cay.
Thịt gà nướng thật vàng, mỡ tươm có bột, cả bốn miếng chưa ăn mà đã nghe béo ngậy, thật là thứ mà bất cứ ai nhìn qua cũng chảy nước dãi rồi. Màu thép của thanh kiếm xanh rờn như sắc nước. Lý Tầm Hoan khẽ nhún vai, suýt chút nữa hắn bật kêu lên thành tiếng:
- Đoạt tình kiếm!
Người đàn ông cười hì hì:
- Lão bằng hữu cho dến bao giờ cũng vẫn là lão bằng hữu. Lý thám hoa vẫn thật không quên tại hạ.
Hình như hắn bật cười thật dữ, tuy không ra tiếng nhưng mặt hắn rung rinh đến mức bao nhiêu phấn tô trên mặt hắn đều nức ra và rơi lả tả. Hắn hiện nguyên khuôn mặt thật, khuôn mặt khôi ngô cương nghị của người thiếu niên hào phóng Du Long Sinh. Lý Tầm Hoan nghe da mình nổi ốc, hắn thật không ngờ một thiếu niên tràn đầy sức sống tràn đầy hào khí của hai năm về trước bây gì lại có thể biến ra như thế.
Hai năm trước, khi giao đấu với Du Long Sinh, Lý Tầm Hoan đã từng biết qua kiếm pháp của hắn, tuy không nhanh bằng tay kiếm của Tiểu Phi nhưng thật đáng gọi là một đóa hoa trong chốn võ lâm. Du Long Sinh lúc đó tuy đã bại dưới tay của Lý Tầm Hoan nhưng bằng con mắt tinh đời và bằng vào kinh nghiệm, Lý Tầm Hoan biết ngay con người thiếu niên đó ngay sau nhất định sẽ làm rạng rỡ trong sự nghiệp trong đời người. Bằng vào hào khí ngất trời, bằng vào thái độ ngang tàng một cõi của người thiếu niên họ Du, mà chỉ mới có hai năm xa cách bây giờ lại có thể trờ thành tay sai, trở thành con vật ngoan ngoãn của người đàn bà ghê tởm như thế hay sao? Lý Tầm Hoan đứng đó mà nghi ngờ nhãn quang của mình, hắn sợ mình hoa mắt.
Nhưng một giây thoáng qua, hắn biết mình không thể nào lẫm lẫn, hắn chợt mím miệng thở dài, hắn chợt bùi ngùi hối tiếc như vừa đánh rơi một vật gì quý giá xuống đáy biển sâu. Du Long Sinh bây giờ thì như hình cây tượng đá, nhiệt tình hừng hực của người thiếu niên năm cũ cũng tiêu mất rồi, hắn trở mũi kiếm cho một miếng thịt gà nướng vào miệng nhai nguồm ngoảm, hắn chép miệng lầm thầm:
- Ngon, mùi vị thật là đặc biệt, có thể ăn một miếng thịt gà nướng như thế này đúng là khẩu phúc không phải nhỏ.
Nữ Huệ Vương cười hì hì:
- Bọn đầu bếp của Tàng Kiếm sơn trang không làm nổi một con gà nướng tương tự như thế hay sao?
Du Long Sinh thở ra:
- Họ cũng có làm nhưng những thứ họ làm ra ăn cảm nghe như củi mục.
Nữ Huệ Vương hỏi:
- Nếu không gặp được ta thì ngươi có thể ăn được những miếng thịt ngon như thế hay không?
Du Long Sinh lắc đầu:
- Nhất định đáng chết cũng không khi nào ăn được.
Nữ Huệ Vương lại hỏi:
- Ngươi theo ra, ngày ngày sống ở bên ta, ngươi có thấy vui thích hay không?
Du Long Sinh cười:
- Vui thích lắm, rất ư là vui thích.
Nữ Huệ Vương hỏi:
- Giữa Lam Yết Tử và ta, nếu cần phải chọn thì ngươi bằng lòng chọn người nào?
Dáng cách của Du Long Sinh gần như muốn bòn phục xuống chân Nữ Huệ Vương, hắn nói trong vẻ vô cùng thành khẩn:
- Nhất định là phải chọn Nữ Huệ Vương của tôi rồi.
Cái bụng quá lớn mà Nữ Huệ Vương lại này tới trước hơn nữa vừa vỗ phành phạch vào cái bụng vừa cười:
- Tốt, tốt lắm, tiểu tử này kể là có nhãn quang, thật không uổng ta thương yêu ngươi một chút nào.
Và Nữ Huệ Vương vụt ngửa cổ lên chỉ ngay yết hầu bảo Du Long Sinh:
- Đâm, đâm ngay nơi đây một kiếm thử xem.
Đôi mắt của Du Long Sinh rực sáng nhưng lại tắt ngấm ngay, hắn lắc đầu nguầy nguậy:
- Không được, nhất định không được, vì nếu có bề nào, nếu Nữ Bồ Tát có mệnh hệ nào thì đau lòng tôi lắm.
Nữ Huệ Vương cười khe khẽ:
- Con chó con, thật là ngu, làm sao Nữ Huệ Vương lại có thể mệnh hệ nào? Đâm, đâm một kiếm cho Lý thám hoa chơi cho vui.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Trang 8 trong tổng số 14 trang Previous  1 ... 5 ... 7, 8, 9 ... 14  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết