Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Trang 13 trong tổng số 14 trang Previous  1 ... 8 ... 12, 13, 14  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Thu Jun 02, 2011 10:27 am

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi
Cuộc đấu giữa giai nhân



Lý Tầm Hoan ngồi thật ngay ngắn.
Hắn chầm chậm uống từng ngụm nhỏ. Lâm Tiên Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, nàng nhích sát lại và cười thật
dịu:
- Anh thật đúng là hay, lời lẽ đã hay hành sự lại hay mà uống rượu cũng hay. Mỗi lần nhìn thấy anh uống rượu, tôi tức vì không thể biến thành cái chén trong tay anh, tôi cứ muốn biết xem anh đối với đàn bà có dịu dàng được như anh đối với chén rượu không?
Lý Tầm Hoan lẳng lặng ngồi nghe. Lâm Tiên Nhi lại cười:
- Đến việc đối phó đàn bà, anh lại càng hay hơn nữa, hình như anh cứ dùng đủ mọi phương pháp để nhìn suốt tâm tư của người đàn bà đối diện, để làm tất cả những gì cho họ vui lòng, có lúc anh chẳng làm một việc gì cả mà tự nhiên những cô gái lại vẫn phải đưa cổ vào tròng của anh ngay.
Nàng thở dài và nói tiếp:
- Vì thế, bất luận người đàn bà lợi hại đến mức nào, khi gặp anh rồi thì cũng vô phương đào thoát.
Lý Tầm Hoan im lặng ngồi nghe. Lâm Tiên Nhi cười:
- Mỗi bận tôi gặp anh đều nhận thấy rằng ngồi nói chuyện với anh vô cùng thích thú nhưng sau đó, suy nghĩ kỹ lại thì phác giác là đã mắc bẫy của anh trong khi anh vẫn không nói một tiếng nào.
Con người nói hay lại là con người ít hay nói, chỉ có điều rất tiếc là ít ai nhận cho thật rõ được như thế ấy. Lâm Tiên Nhi lại cười:
- Nhưng lần này thì tôi không thể mắc bẫy của anh đâu, tôi bắt anh phải nói.
Lý Tầm Hoan điềm đạm:
- Chờ cô xem cho đủ rồi tôi sẽ nói.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Đủ rồi, tôi xem anh đủ rồi đó.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Té ra cô còn cần gì nữa?
Lâm Tiên Nhi nhìn hắn châm bẩm, hình như nếu con mắt của nàng có răng, nàng sẽ nuốt chửng hắn vào lòng. Được một người gái đẹp nhìn như thế, tự nhiên là một chuyện khoan khoái nhưng cũng là việc khốn đốn vô cùng. Lâm Tiên Nhi luôn luôn muốn cho người khốn khổ. Nàng muốn cho người chịu không nổi đến mức phát điên luôn, nàng rất thích có người bị nàng làm hại cho đến phát điên như thế. Nhưng Lý Tầm Hoan thì chịu rồi.
Lâm Tiên Nhi nhìn hắn như thế thật lâu và cuối cùng nàng cắn môi cười lên ánh mắt:
- Tôi không cần gì cả, tôi chỉ cần anh thôi.
Lý Tầm Hoan gặn lại:
- Cần tôi?
Lâm Tiên Nhi chớp mắt:
- Đem anh đổi lấy Tiểu Phi, chẳng lẽ như thế là không công bình?
Lý Tầm Hoan nói:
- Không công bình.
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Có chỗ nào không công bình? Anh cho rằng bây giờ hắn không còn về tôi à?
Lý Tầm Hoan nói:
- Đúng, vì cô đã hủy diệt hắn rồi.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Chính vì tôi hủy diệt hắn cho nên vĩnh viễn hắn thuộc về tôi, nếu tôi đi cứu hắn, hắn sẽ không còn thuộc về của tôi nữa, chân lý đó đáng lý anh phải hiểu hơn ai hết chứ?
Tự nhiên là Lý Tầm Hoan biết, đúng như Lâm Tiên Nhi đã nói và cũng chính vì biết rõ như thế cho nên hắn mới phải chịu thống khổ không bao giờ chấm dứt. Lâm Tiên Nhi cười:
- Vì thế nếu anh muốn cứu hắn, tất phải dùng anh để thay thế vào chỗ của hắn trong lòng tôi, nếu không hắn sẽ ở lại trong lòng tôi mãi mãi và anh cũng sẽ không bao giờ gặp mặt.
Lý Tầm Hoan chầm chậm uống hết chén rượu và chầm chậm bước tới trước mặt nàng:
- Xem như thế này thì chắc chắn là tôi phải chịu theo cô, phải không?
Nụ cười của Lâm Tiên Nhi càng đậm đà hơn nữa, nàng nói qua hơi thở dập dồn:
- Tôi cả quyết cam đoan rằng sẽ không bao giờ để cho anh thất vọng về tôi, tôi sẽ làm cho anh sung sướng hơn tất..
Giọng nói của nàng bị cắt ngang.
Một cái tát nảy lửa cắt ngang câu nói mà Lý Tầm Hoan rất biết rõ những tiếng cuối cùng của nó. Luôn luôn những tiếng cuối cùng của nàng trong trường hợp tương tự là những tiếng khêu gợi dục tình làm cho hầu hết đàn ông phải gục đầu vào trũng ngực của nàng và không bao giờ ngóc lên được nữa. Lâm Tiên Nhi không trách mà cũng không giận, nàng cười hăng hắc và sà vào lòng hắn vừa thở vừa nói:
- Đánh đi, anh cứ đánh tôi đi. Chỉ cần anh bằng lòng rồi anh có đánh tôi suốt sáng tôi cũng dư sức để mà chịu đựng.
Lý Tầm Hoan chưa nói gì thì chợt nghe có tiếng reo lên:
- Hay, chịu đánh như thế là hay, nàng đã thích như thế, tại sao anh lại ngưng đi?
Trước quán có treo chiếc đèn lồng, chung quanh chiếc đèn đã bị khói ám trở thàn hơi tối, dưới lồng đèn ấy có một người đang đứng mà nếu sơ ý thì không ai nhìn thấy. Nhưng bây giờ nhờ lên tiếng nên ai cũng nhìn ra, người ta thấy trước hết là cặp mắt tròn tròn, đen láy có ngời và hai bím tóc chảy dài trước ngực.
Lý Tầm Hoan buộc miệng kêu lên:
- Tôn cô nương!
Tôn Tiểu Bạch nhoẻn miệng cười:
- Tôi vốn rất sợ thấy đàn ông đánh đàn bà nhưng lần này tôi rất thích.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tôi cũng thích, tôi rất thích được có người đánh.
Nàng lại đeo dính cánh tay của Lý Tầm Hoan cười khúc khích:
- Nếu cô nương có ghen thì hãy bước vào đây uống chén rượu đi, ghen có thể làm cho người ta tỉnh rượu nhưng rượu cũng có thể làm cho nhẹ bớt cơn ghen.
Tôn Tiểu Bạch đi vào thật, nàng lấy cái chén của Lý Tầm Hoan rót đầy một chén ngửa cổ uống cạn rồi chép môi:
- Rượu này so với rượu ngon thì cũng không kém là bao nhưng mới uống ngụm đầu nghe khó nuốt quá.
Lâm Tiên Nhi cười:
- Chờ đến khi Tôn cô nương đến nhà chúng tôi, tôi sẽ đãi Tôn cô nương một thứ rượu ngon đặc biệt.
Nàng ngửa mặt lên cười nói với Lý Tầm Hoan:
- Anh thấy thế có tiện không?
Lý Tầm Hoan chưa kịp trả lời thì Tôn Tiểu Bạch đã nói trước:
- Cô cười thật đẹp, tôi tuy cũng là đàn bà nhưng khi thấy cũng phải nhìn.
Lâm Tiên Nhi cười hăng hắc:
- Tiểu muội muội, cô em chưa phải là đàn bà đâu, cô chỉ là một cô bé thôi mà.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Cô nương hãy cười nữa đi vì chẳng lâu hơn nữa đâu, chỉ chốc nữa đây thôi rồi cô sẽ không còn cười được nữa.
Lâm Tiên Nhi trố mắt:
- Sao?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Lý thám hoa không khi nào chịu nghe theo yêu cầu của cô đâu.
Lâm Tiên Nhi nghiêng mặt:
- Sao?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Bởi vì chuyện gì mà cô làm được thì tôi đã làm rồi.
Lâm Tiên Nhi lại cười:
- Cô có thể làm được ư? Một cô bé vẫn là một cô bé thì không thể biết những gì cả và một cô bé thì thường hay tỏ ra rằng cái gì mình cũng biết.
Nàng cười hăng hắc và nói tiếp:
- Có những chuyện chỉ cần là đàn bà là làm được nhưng khi hay hay không lại là chuyện khác, khác rất xa, cái chân lý ấy chắc cô cũng có nghe rồi chứ?
Tôn Tiểu Bạch hơi đỏ mặt, nàng cắn môi nhưng rồi nàng lấy lại tự nhiên:
- Ít nhất tôi cũng có thể đưa Lý thám hoa đi tới nơi Tiểu Phi.
Lâm Tiên Nhi gặn lại:
- Cô có thể tìm được?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Đương nhiên, hơn nữa, tôi có thể biết cách nào để cứu thoát hắn.
Lâm Tiên Nhi nhướng mắt:
- Sao?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Muốn cứu hắn thì chỉ có một cách tốt nhất.
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Cách gì?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Giết cô để cứu hắn. Chỉ cần giết cô làm cho cô đừng có mặt trên này nữa thì hắn sẽ không còn đau khổ.
Lý Tầm Hoan nâng chén rượu lên uống cạn và cười lớn:
- Hay, nói thật hay.
Lâm Tiên Nhi thở ra:
- Xem chừng anh cũng giống y như Tiểu Phi. Anh không biết đại đa số đàn bà nói không thể tin được hay sao? Anh tin rằng nàng có thể đưa anh đi tìm Tiểu Phi thật à?
Lý Tầm Hoan cười:
- Trên đời này có những người đàn ông nói dối thì cũng phải có đàn bà nói thật chứ?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tốt, vậy tôi hỏi cô, Tiểu Phi hiện đang ở đâu?
Tôn Tiểu Bạch cười:
- Cùng ở chung với ông nội tôi, ông nội tôi đã rước hắn từ chỗ của Thượng Quan Kim Hồng, đã cứu hắn khỏi tay Thượng Quan Kim Hồng.
Lâm Tiên Nhi ngó Lý Tầm Hoan và cười:
- Anh có tin như thế không? Trong thiên hạ mấy ai có thể cứu người thoát khỏi tay Thượng Quan Kim Hồng?
Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Đúng, không có mấy ai nhưng có thể có một người, đó là Tôn lão tiên sinh.
Nụ cười của Lâm Tiên Nhi có hơi miễn cưỡng:
- Tốt, đã thế thì tôi cũng chờ xem.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- E rằng không có cơ hội vì hắn đâu có cần gặp lại cô.
Nàng lanh lảnh nói luôn:
- Ngay bây giờ tôi thấy cô sống đã hơi thừa rồi đấy.
Lâm Tiên Nhi gặn lại:
- Cô muốn cho tôi chết?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Đáng lý thì cô nên chết sớm hơn.
Lâm Tiên Nhi cười:
- Nhưng cô có nghĩ tới chuyện này không? Cô có nghĩ là ai có thể giết tôi nhỉ?
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Cô tưởng rằng không có ai có thể hạ thủ được à?
Lâm Tiên Nhi chớp mắt:
- Tất cả đàn ông trên thế gian này có thể chỉ có một người không xuống tay nhưng hắn lại không làm.
Nàng khẽ liếc Lý Tầm Hoan và nói tiếp:
- Bởi vì hắn biết rằng nếu hắn giết tôi thì Tiểu Phi hận hắn muôn đời.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Cô cũng đừng quên rằng tôi không phải đàn ông, tôi cũng không hề sợ Tiểu Phi hận tôi.
Lâm Tiên Nhi vụt cười thật lớn:
- Tiểu muội muội, chẳng lẽ đây là nơi khiêu chiến đấy ư? Chẳng lẽ tiểu muội muội muốn cùng tôi quyết đấu?
Tôn Tiểu Bạch hất mặt lên:
- Đúng như thế.
Không đợi Lâm Tiên Nhi nói, nàng tiếp theo luôn:
- Địa điểm có thể do cô còn thời gian thì tôi quyết định.
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Cô định đến bao giờ?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Ngay bây giờ.
Như vậy thì “quyết đấu” không phải chuyện dành riêng cho bọn đàn ông, đàn bà có lúc cần. Nhưng “phương thức quyết đấu” của đàn bà thì có đôi khi có nhiều cách. Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi đã chọn thì giờ, cô hãy chọn nơi chốn.
Lâm Tiên Nhi chớp chớp mắt:
- Địa điểm thì hình như không cần phải chọn, nơi đây hình như cũng không xấu lắm, chỉ có điều.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Sao?
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Chúng ta định quyết đấu bằng cách nào?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Quyết đấu là quyết đấu, chẳng lẽ cũng phải có nhiều cách thức nữa sao?
Lâm Tiên Nhi cười:
- Tự nhiên là có nhiều chứ, có cách gọi là “văn đấu,” có cách gọi là “võ đấu,” có cách gọi là “khinh công đấu,” cũng có cách đấu bằng độc dược nữa. Huống chi chúng ta là đàn bà, bất luận làm chuyện gì cũng phải có văn nhã hơn bọn đàn ông chứ.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Vậy bây giờ cô tính chọn cách nào?
Lâm Tiên Nhi gặn lại:
- Phương thức cũng do tôi chọn phải không?
Lý Tầm Hoan vụt chen vào:
- Nhưng không nên chọn phương thức độc dược.
Tôn Tiểu Bạch nhìn hắn cười thật dịu:
- Dùng độc dược cũng không sao, anh nên nhớ rằng Thất Thúc của tôi là chuyên gia về độc dược đấy nhé, ông ấy nhất định không chịu dưới bọn Ngũ Độc Đồng Tử đâu, chỉ có điều chú tôi dùng độc để cứu người chứ không phải để giết người.
Lâm Tiên Nhi cười khảy:
- Có thể dùng độc dược để cứu người thì kẻ sử dụng quả là sẽ siêu phàm nhập thánh bởi vì dùng độc dược để cứu người so với giết người còn khó hơn gấp bội.
Nàng thở ra và nói tiếp:
- Nếu như thế thì quả thật tôi không nên đấu độc dược với cô.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tuỳ tiện, cô muốn dùng phương thức nào cũng được.
Xem thái độ thì hình như Tôn Tiểu Bạch nắm chắc phần thắng mà Lý Tầm Hoan cũng không nói tiếng nào. Người cháu gái đích truyền của Tôn lão tiên sinh nhất định không dễ dàng bị bại.
Lâm Tiên Nhi cười với Lý Tầm Hoan:
- Trước mặt một tuyệt đỉnh cao thủ như Tiểu Lý Phi Đao, nếu chúng ta dùng chân tay cấu xé lẫn nhau thì có vẻ phàm phu tục tử quá, không khéo Lý thám hoa lại cười cho.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Vậy cô định dùng cách nào?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Chúng ta là đàn bà thì tưởng nên dùng phương thức của đàn bà là phải.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Đàn bà cũng có phương thức quyết đấu đặc biệt nữa à?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Có chứ.
Tôn Tiểu Bạch giục:
- Nói đi.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Đàn ông cứ nghĩ rằng cái gì cũng mạnh hơn đàn bà nhưng có chuyện mà chỉ có đàn bà làm được, còn bọn đàn ông coi như bất lực.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Chẳng hạn như?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Chẳng hạn như sinh con.
Tôn Tiểu Bạch trố mắt:
- Sinh con?
Lâm Tiên Nhi cười:
- Chứ sao, sinh con chính là bản lãnh to nhất của đàn bà, một người đàn bà mà không biết sinh con thì không ai xem ra gì cả, cô nói có phải thế không?
Tôn Tiểu Bạch đỏ mặt:
- Cô… chẳng lẽ… cô…
Lâm Tiên Nhi nói một cách tự nhiên:
- Đáng lý chúng ta nên dùng phương thức quyết đấu xem ai có thể sinh con nhiều hơn, sinh con mau nhất.
Tôn Tiểu Bạch thiếu đềiu nhảy dựng:
- Cô… cô điên rồi à? Cái… chuyện dó làm sao mà… quyết đấu?
Lâm Tiên Nhi cười:
- Ai bảo không được? Chẳng lẽ cô không biết sinh con?
Mặt Tôn Tiểu Bạch đỏ như gấc chín, cô ta không dám cử động sợ chạm phải đôi mắt của Lý Tầm Hoan.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Nhưng nếu cô hiềm vì phương thức ấy hơi chậm, hơi lộ liễu quá thì chúng ta có thể chọn phương thức khác.
Tôn Tiểu Bạch thở phào:
- Chọn khác đi.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Có những việc đàn ông làm được nhưng đàn bà thì lại sợ không dám làm, không có gan làm.
Nàng cười cười nói tiếp:
- Nếu cô không thích làm cái việc mà bất cứ đàn bà nào cũng làm được như sinh con chẳng hẹn thì chúng ta quyết đấu bằng những việc mà đàn bà yếu bóng vía không dám làm được không?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Đâu nói thử xem.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Chẳng hạn như thoát y, bây giờ, tại nơi đây, chúng ta cởi hết y phục, thử xem ai cởi nhanh, nếu tôi thua tôi sẽ dâng đầu tôi cho cô.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Thu Jun 02, 2011 10:27 am

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi (tt)
Cuộc đấu giữa giai nhân



Đúng là một vấn đề nan giản. Đây là một chuyện có thể làm một mình trong phòng tắm hay nếu hơn một chút là trong phòng tối giữa hai người khác phái chứ không thể ở đây. Đây là quán rượu, thiên hạ vầy vầy, cho dầu đập bể óc họ ra nhưng nếu có chuyện phụ nữ thoát y thì nhất định họ cũng sẽ đạp lên nhau để coi cho kỳ được. Hai má của Tôn Tiểu Bạch đỏ rần:
- Thật không trách gì đàn ông họ không thích đánh bạc với đàn bà vì hạng đàn bà như cô cứ ló ra là tính chuyện ăn gian.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Ăn gian đàn ông vốn là đặc quyền của đàn bà, không biết làm như thế là dại vì đàn ông đúng là một bọn ngốc.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Nhưng tôi đâu phải là đàn ông?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Nhưng mà tôi đâu đã ăn gian? Chính cô đã bảo tôi “tùy tiện muốn dùng cách nào cũng được kia” mà?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Nhưng cách đó là một cách kỳ cục.
Lâm Tiên Nhi nhún vai:
- Cái đó là cô hãy tự trách mình, nếu cô muốn giết tôi thì cô cứ việc ra tay chứ chuyện gì phải nhiều chuyện bày ra cách chọn địa điểm ngày giờ làm cái quái gì?
Cô ta cười cười nói tiếp:
- Nhưng thật ra thì cũng không đáng trách lắm vì những cô gái mà không nhiều chuyện thì tôi chưa gặp được mấy người.
Như vậy rõ ràng việc quyết đấu là chuyện dành riêng cho bọn đàn ông rồi vì là đàn ông nhanh tay chứ không nhanh miệng. Bởi vì có một khi đã nói quá nhiều thì đũng khí cũng theo đó mà giảm bớt đi cũng như một quả bóng, một khi đã xì bớt hơi thì tự nhiên nó không còn cứng nữa. Bất luận ở một chỗ nào, khi có người đánh nhau mà miệng cứ la gấu ó, nhất định việc đánh đó sẽ không xảy ra kinh khiếp. Nhưng đàn bà đa số thường là “quân tử,” họ thích văn đấu hơn võ đấu. Họ thích “nói” hơn là “đánh.”
Dưới ngọn gió thu tiêu xác, dưới ánh trăng lờ mờ, hai người đàn bà gờm nhau không nói một lời, họ chờ “quyết đấu” cảnh tượng đó chỉ có thể có trong tiểu thuyết. Đàn bà vẫn cứ là đàn bà, dù đàn bà ấy võ giỏi đến đâu. Nam nữ tuy bình đẳng nhưng người đàn bà vẫn có những cái mà không ai có nhận là đàn ông vì “đàn bà muôn thuở vẫn là đàn bà.” Chân lý đó không biết có phải là bất di bất dịch hay không nhưng thực tế là như thế.
Lâm Tiên Nhi càng cười thật ngọt ngào và càng đắc ý. Nhìn cái cười của Lâm Tiên Nhi, Lý Tầm Hoan chợt nghĩ đến Lam Yết Tử. Tuy là một cô gái đanh ác trong chốn giang hồ nhưng Lam Yết Tử vẫn có tư cách hơn nhiều. Lam Yết Tử có một tính chất “phi phàm” của người con gái. Lâm Tiên Nhi tuy có làm những chuyện động trời nhưng tính chất vẫn không thể trội hơn.
Tôn Tiểu Bạch đứng nhìn Lâm Tiên Nhi, mặt cô ta tái xanh. Lâm Tiên Nhi cười:
- Bây giờ địa điểm, thời gian, phương thức, tất cả đều đã được quyết định, vậy quyết đấu hay không là tuỳ ở cô.
Tôn Tiểu Bạch lắc đầu.
Không biết nàng lắc đầu vì không chịu đấu hay lắc đầu vì chịu không nổi con người của Lâm Tiên Nhi.
Có lẽ Lâm Tiên Nhi cũng mập mờ nhưng nàng cần nói:
- Tôi không ép mà đã không đấu thì tôi đi đây.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Đi đi.
Nàng thở ra và nói luôn:
- Thật ra thì tại vận khí của cô đã đến hồi không còn may mắn.
Lâm Tiên Nhi cười:
- Tôi không may mắn hay là cô không may mắn?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Cô.
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Tôi không may mắn ở chỗ nào?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tuy ngoài miệng tôi có nghe hơi dữ thế nhưng nếu thật tình giao đấu thì tôi cũng không làm hại đến sinh mạng của cô đâu, nếu có chắc cũng chỉ làm cho cô mang thương nhè nhẹ để sau này cô không làm hại người khác nữa thôi.
Lâm Tiên Nhi cười:
- Quả như vậy thì có lẽ vận khí của tôi to thật đấy.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi chỉ làm cô mang thương thôi và nếu có ai định đến giết cô thì tôi nhất định không cho họ làm như thế.
Nàng nhún vai và bói tiếp:
- Nhưng bây giờ thì khác, bây giờ nếu có ai đến định giết cô, cái đó tôi không hề để ý.
Câu nói của Tôn Tiểu Bạch chưa dứt thì Lâm Tiên Nhi đã quay mặt bỏ đi.
Tôn Tiểu Bạch kéo tay Lý Tầm Hoan:
- Chúng ta đi, tôi không thôi giết người.
Lâm Tiên Nhi vùng quay lại:
- Cô bảo có người định đến giết tôi phải không?
Tôn Tiểu Bạch nháy mắt:
- Tôi đã nói như thế à?
Lâm Tiên Nhi đảo mắt nhìn quanh:
- Họ ở đâu, cô có thấy chưa?
Tôn Tiểu Bạch nhún vai không nói. Nàng không muốn nhận là có mà cũng không muốn bảo là không. Nàng nghĩ cho dầu nàng có thừa nhận hay không có lẽ Lâm Tiên Nhi cũng không sợ sệt. Nhưng thực tế thì Lâm Tiên Nhi đã sợ.
Nàng hơi ấp úng:
- Tại sao… tại sao tôi không thấy nhỉ?
Tôn Tiểu Bạch mỉm cười:
- Tự nhiên là cô không thể thấy, cho đến khi cô thấy thì chắc có lẽ đã muộn lắm rồi.
Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Nhưng nếu tôi không thấy thì làm sao cô thấy?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Bởi vì họ định giết không phải là tôi.
Nàng cười cười nói tiếp:
- Bây giờ thì tôi mới biết, nếu muốn giết cô thì tốt nhất là đừng cho cô thấy bởi vì nếu cho cô thấy thì có lẽ không giết đưọc.
Lâm Tiên Nhi vẫn còn hơi ngán:
- Nhưng… nhưng họ là ai?
Tôn Tiểu Bạch noí:
- Tôi làm sao biết ai muốn giết cô? Đáng lý cô tự phải biết chứ?
Lâm Tiên Nhi nhìn quanh, ánh mắt của nàng đã có nhiều sợ sệt. Nàng là con người từ trước đến nay rất ít hay sợ sệt. Bởi vì nàng tự tin rằng nàng có thể làm cho người muốn giết mình không thể xuống tay. Nhưng bây giờ, nàng chưa biết là ai, nếu chưa biết là ai thì không thể nghĩ ra phương thức đối phó. Tôn Tiểu Bạch nói:
- Chẳng lẽ chính cô cũng không nghĩ ra những kẻ muốn giết cô là ai sao? Phải chăng cô đã biết kẻ muốn giết cô nhiều lắm?
Lâm Tiên Nhi bất giác đưa tay lau mồ hôi trán. Từ trước tới nay, bất cứ nàng làm một việc gì, cho dầu nó là chuyện tàn nhẫn nhất, phong thái của nàng cũng luôn luôn thật đẹp, thật quyến rũ. Nhưng bây giờ phong thái ấy bỗng mất rồi, bất luận người thông minh đến đâu khi trong lòng hơi loạn thì cũng dễ trở thành ngu xuẩn.
Vì thế cho nên đối với những kẻ có trình độ võ học cao, họ thường đánh ngã đối phương bằng tâm lý, họ làm cho đối phương chưa đánh mà đã sợ sệt rồi, nhiên hậu, họ mới dùng sức lực.
Lý Tầm Hoan ngó Tôn Tiểu Bạch và hắn cười thầm. Hắn chợt cảm thấy cô gái này không phải là “cô bé” như Lâm Tiên Nhi đã chế giễu, cô ta hoàn toàn đã thành nhân. Chỉ khi nào một cô gái thành nhân mới hiểu rõ lòng dạ của cô gái thành nhân.
Cuộc quyết đấu giữa Lâm Tiên Nhi và Tôn Tiểu Bạch chưa thật sự ra tay nhưng thật sự thì có “đụng” nhau rồi. Và họ đã “đụng” đến hai lần. Họ không “đụng” nhau bằng tay chân mà là hơn thua nhau bằng tâm lý.
Lần thứ nhất, Lâm Tiên Nhi thắng.
Bởi vì nàng đã nắm được nhược điểm của đàn bà, nhất là những cô gái chưa chồng, chưa biết chuyện vợ chồng. Nàng đã biết những cô gái ấy không khi nào dám làm những chuyện trơ trẽn như thế ấy, nàng biết lợi dụng và nàng đã thành công.
Lần thứ hai, Tôn Tiểu Bạch thắng.
Vì nàng cũng biết lợi dụng nhược điểm của đàn bà. Đàn bà thường thường rất là hoài nghi, nhất là đối với những kẻ đã làm quá nhiều chuyện thất nhân tâm. Vì hoài nghi nên dễ dâm ra sợ sệt. Nếu kể vể hình thức thì cuộc đấu kể như huề vì mỗi bên thắng một. Nhưng kể về tâm lý thì sự thất bại nặng nề về phần Lâm Tiên Nhi.
Lòng tự tin của nàng hoàn toàn dao động. Tôn Tiểu Bạch kéo tay Lý Tầm Hoan đi về phía trước. Lâm Tiên Nhi lẽo đẽo theo sau. Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Ai có đường nấy, tại sao cô lại theo chúng tôi?
Lâm Tiên Nhi ngập ngừng:
- Tôi ấy à? Tôi… tôi cũng muốn gặp Tiểu Phi.
Tôn Tiểu Bạch nhăn mặt:
- Cô còn định gặp hắn làm gì? Chẳng lẽ cô hại hắn như thế còn chưa đủ hay sao?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tôi… tôi chỉ muốn.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Chúng tôi không để hắn gặp cô, cô đi cũng vô ích mà thôi.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tôi chỉ muốn gặp hắn cho biết thế thôi, còn chuyện hắn muốn nhìn tôi hay không là tùy hắn.
Tôn Tiểu Bạch lạnh lùng:
- Chân của cô, cô muốn đi đâu tuỳ ý nhưng tôi nói trước là nếu cô muốn vậy thì đừng hối hận về sau đấy nhé.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tôi hành động từ trước đến nay không biết hối hận bao giờ.
Tôn Tiểu Bạch chợt bật cười nói với Lý Tầm Hoan:
-Anh xem, tôi đã nói rằng cô ta sẽ theo thì đúng là theo ngay mà.
Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Nhưng cô cũng muốn cho cô ta theo kia mà?
Tôn Tiểu Bạch gật đầu:
- Có, tôi có muốn cô ta theo thật.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Để làm gì?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Vừa rồi, tôi không có cách nào hạ cô ta, có lẽ cơ hội ấy sau này sẽ có và nếu cô ta theo, nhất định là cô ta tự tạo cơ hội cho tôi.
Lý Tầm Hoan nói:
- Thật ra thì đáng lý cô cũng không cần chờ cơ hội vì ngay lúc này nếu cô muốn ra tay cũng được chứ sao đâu.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Đàn ông các anh thường thường rất xem trọng lời hứa, chẳng lẽ đàn bà chúng tôi lại không biết trọng như thế hay sao?
Lý Tầm Hoan cười:
- Nhưng làm sao cô biết rằng cô ấy sẽ nhất định đi theo?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Bởi vì cô ta đang sợ, cô ta muốn có mình bảo hộ bởi vì cùng đi với Tiểu Lý Phi Đao thì bất luận ai muốn giết cô ta cũng sẽ không đủ cam đảm xuống tay.
Nàng rụt vai cười và nói tiếp:
- Nói thẳng mà nghe thì đó là “Hổ Giả Hổ Uy” đấy mà, còn nói thật chẳng hơn chút nào thì đó là “Chó Nương Oai Chủ.”
Lý Tầm Hoan cười:
- Hai cái lối thí dụ ấy nghe chẳng êm tai một chút nào cả.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Nhưng nếu anh đã làm ra những chuyện như thế thì cho dầu ai nói khó nghe hơn nữa, anh cũng vẫn phải nghe.
Tất cả sự đối đáp của hai người, tự nhiên Lâm Tiên Nhi đều nghe thấy. Tôn Tiểu Bạch cũng có ý muốn nói cho cô ta nghe thấy. Thế nhưng Lâm Tiên Nhi lại cứ làm bộ không nghe và nàng cũng không hề lên tiếng.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Thu Jun 02, 2011 10:38 am

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi mốt
Về ngôi nhà cũ



Gió cũng thổi nhưng không mạnh lắm, cây lá vẫn đưa nhưng khung cảnh cũng vẫn vắng hoe. Không có những tiếng gì lấn át thế nhưng Lâm Tiên Nhi vẫn làm như vì gió, vì lá khua nên nàng không nghe những lời qua lại của Lý Tầm Hoan và Tôn Tiểu Bạch. Hình như nàng bỗng biến thành một người vừa câm vừa điếc.
Tôn Tiểu Bạch vụt chuyển qua chuyện khác:
- Anh có biết chuyện Long Tiêu Vân và Thượng Quan Kim Hồng kết bái với nhau không?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Có nghe nói qua và cô và ông cô cũng vì chuyện đó mà đến đây?
Tôn Tiểu Bạch gật đầu:
- Đúng thế vì biết rằng nơi đó sẽ gặp nhiều người.
Nàng khẽ liếc Lý Tầm Hoan và nhếch môi cười:
- Nhưng chủ yếu vẫn là… vẫn biết chắc chắc nơi đó có anh.
Bây giờ Lý Tầm Hoan mới chợt nhận ra sự xưng hô thay đổi của Tôn Tiểu Bạch. Từ khi bắt đầu gặp gỡ đến này, Tôn Tiểu Bạch nhất luận gọi Lý Tầm Hoan là Lý thám hoa nhưng mới đây, khi gặp lại lần này, nàng đã mấy lần gọi hắn bằng anh.
Có rất nhiều lý do đẻ giải thích lối cải biến sửa danh như thế nhưng riêng Lý Tầm Hoan, hắn thấy đây lại là một lần biến cố manh nha trong đời hắn.
Hắn len lén thở dài.
Hăn khẽ liếc vào mặt nàng, không hiểu tại sao bỗng dưng hắn thấy lòng mình hơi bàng hoàng như vừa thấm rượu. Tôn Tiểu Bạch nhìn hắn, mặt nàng phơn phớt như một mùa xuân. Qua thật lâu, Lý Tầm Hoan lại thở dài:
- Nếu không có cô và Tôn lão tiên sinh thì lần gặp Thượng Quan Kim Hồng này có lẽ.
Hắn biết chuyện gián đoạn trận đấu giữa hắn và Thượng Quan Kim Hồng có bàn tay ông cháu Tôn Tiểu Bạch nhúng vào nhưng hắn không nói thẳng.
Tôn Tiểu Bạch mỉm cười:
- Có lẽ sao? Có lẽ Thượng Quan Kim Hồng bây giờ đã nằm kỹ trong cỗ quan tài phải không?
Lý Tầm Hoan mỉm cười không nói. Hắn biết không sớm thì muộn giữa hắn và Thượng Quan Kim Hồng
cũng sẽ có một cuộc quyết đấu nhưng hắn không muốn để cập chuyện ấy thêm nhiều. Hắn biết một khi trong lo lắng nhiều về một việc gì thì tâm tất nhiên dao động.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Thật ra đối với Thượng Quan Kim Hồng cũng không cần phải có thái độ đạo nghĩa, giá như ngay khi hắn nhận được cái chết con hắn mà ra tay cũng chẳng sao.
Lý Tầm Hoan cười:
- Dầu có thừa lúc ấy mà ra tay thì cũng chưa chắc đã thắng hắn.
Tôn Tiểu Bạch gặn lại:
- Chưa chắc? Anh cho rằng trước cái chết của con hắn, lòng hắn không chút gì bấn loạn cả sao?
Lý Tầm Hoan nói:
- Không hẳn như thế vì máu vẫn trong ruột chảy ra, dầu sao, con người của hắn vẫn có nhân tính.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Thế thì tại sao anh lại không chịu ra tay? Anh cần biết rằng anh có lưu lại hắn một chút tình chưa chắc hắn cũng sẽ đối với anh như thế.
Lý Tầm Hoan cười:
- Tôi với hắn bây giờ đã lâm vào thế bất tương dung, căn bản là không có tình gì cả.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Thế thì.
Lý Tầm Hoan cười:
- Cô nhận rằng một khi mình làm một chuyện gì nương tay với người khác là mình đã vì họ mà lưu tình hay sao? Không, quan niệm của tôi không phải thế đâu, tôi nghĩ rằng một khi mình có một hành động phải, việc đó không vì ai cả mà mình làm cho chính bản thân mình.
Mắt hắn đăm đăm nhìn về phía xa xôi như đang đưa tâm hồn mình đến một nơi xa nào đó và hắn ung dung nói tiếp:
- Chẳng hạn như khi gặp một người hành khất, mình trao họ một món quà hoặc một ít tiền, lúc đó mình đâu có nghĩ là mình muốn lưu ân nghĩa? Mà cũng chưa chắc mình đã có lòng nhân, chẳng qua, vấn đề nằm trong cảnh “ta có người” không nên mình hành động cho lương tâm mình không ray rứt. Như thế, tất cả những hành động mà người đời có thể gọi là “nhân nghĩa” ấy, trước hết là làm cho chính bản thân mình. Sự báo dáp trên đời cũng có nhưng đó là việc riêng của họ, không thể nhập vào người đã thi ân.
Tôn Tiểu Bạch nhìn sững Lý Tầm Hoan, không hiểu nàng cảm thông câu nói ấy hay là nàng kinh ngạc.
Thật lâu, nàng hỏi lại:
- Như vậy, trên đời này không có chuyện người này thi ân cho người khác?
Lý Tầm Hoan cười:
- Tuỳ theo từng quan niệm nhưng theo tôi thì không.
Ngần ngừ một phút, Tôn Tiểu Bạch lại hỏi:
- Như vậy trong đời, anh không hề ghi ân với bất cứ một ai?
Lý Tầm Hoan hỏi lại:
- Cô muốn tôi có mang ân ai không chứ gì?
Tôn Tiểu Bạch gật đầu.
Lý Tầm Hoan cũng làm thinh.
Hình như hắn hơi lựng khựng nhưng rồi hắn nói:
- Phải nói thật tình rằng tôi cũng chưa ý thức vấn đề cho chắc chắn nhưng tôi nghĩ rằng bất cứ ai hành động theo lẽ phải, nếu mình cần ghi nhớ lẽ phải, nếu mình có một sự trả ân nào đó thì hành động ấy cũng theo lẽ phải.
Tôn Tiểu Bạch bật cười:
- Anh mâu thuẫn lắm, ông tôi bảo: họ Lý khi ban ân cho người khác thì rất dễ quên nhưng khi người khác ban ân cho hắn thì hắn ngàn đời cứ nhớ.
Lý Tầm Hoan cười. Hắn cũng cảm thấy vấn đề vô cùng phức tạp khó mà giải thích.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Nhưng anh có nhận anh là người tốt hay không?
Lý Tầm Hoan cười:
- Nếu tôi quả là người tốt như người ta tưởng tượng thì có lẽ tôi đã chết hơn tám mươi lần.
Lần này thì chính Lý Tầm Hoan chuyển sang chuyện khác, hắn hỏi:
- Lúc Thượng Quan Kim Hồng kính tôi một chén rượu, cô có còn ở bên ngoài hay không?
Tôn Tiểu Bạch lắc đầu:
- Đã đi rồi, chuyện đó sau đó mới nghe.
Nàng cười cười nói tiếp:
- Hiện tại anh và Thượng Quan Kim Hồng đều là nhân vật được coi là tuyệt đỉnh, nhất cử nhất động của anh và hắn đều là tin tức chấn động võ lâm, chính tối hôm nay trong thành này có cả vạn người nghị luận về anh và hắn.
Lý Tầm Hoan gượng cười:
- Chính vì thế mà tôi tất phục ông cô, chính ông cố đã biến từ cuộc diện này sang cuộc diện khác mà chính người trong cuộc cũng không hề hay biết.
Tôn Tiểu Bạch trầm ngâm:
- Thật thì ông tôi biết rõ nhiều chuyện lắm.
Không hiểu nghĩ sao, nàng lảng sang chuyện khác:
- Anh có biết khẩu quan tài ấy ai đưa tới đó hay không?
Lý Tầm Hoan cười:
- Đáng lý tôi phải hỏi, không hỏi thì thôi chứ sao cô lại hỏi tôi?
Tôn Tiểu Bạch cười:
- Thật thì cái gì tôi cũng có thể hiểu qua nhưng chỉ riêng anh là tôi không làm sao hiểu được.
Nàng nói mà mắt cứ dán vào mặt Lý Tầm Hoan, tia mắt nàng nói lên một sự thán phục,chẳng những thế, tia mắt của nàng đang ỷ lại, nàng cảm thấy trước mặt hắn thật rất khó người nào làm gì nàng được. Lý Tầm Hoan cũng thấy ánh mắt của nàng, hắn đã thấy lòng nàng. Hắn muốn đưa tay quàng vào vai nàng cho cả hai người được chút hơi ấm cúng thế nhưng hắn lại không làm. Hắn quay mặt sang hướng khác và cúi mình ho nhè nhẹ.
Hình như Tôn Tiểu Bạch cũng đợi chờ. Thật lâu, nàng thở dài:
- Hình như anh rất sợ có người hiểu rõ lòng mình, vì thế cho nên anh luôn luôn phòng bị.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Sợ? Nhưng sợ cái gì đâu?
Tôn Tiểu Bạch nhìn hắn vụt nói:
- Anh sợ có người yêu anh.
Nàng nói tiếp bằng một giọng trầm trâm:
- Vì anh rất sợ có người đọc được lòng mình bởi vì bất cứ người nào, bất cứ cô gái nào nếu đã hiểu rõ lòng anh rồi thì không làm sao mà không yêu anh được. Anh bằng lòng cho người ta hận thù chứ không dám để người ta yêu, có phải thế không?
Lý Tầm Hoan cười:
- Bây giờ thì quả là xã hội cải biến, rất nhiều khoản, mười năm về trước, không một cô gái nào dám nói tiếng yêu.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Bây giờ về sau cũng chưa chắc có cô gái nào khi không mà dám nói như thế đâu, bất luận tôi sinh vào thời kỳ nào, cho dù tôi sinh ra hồi một trăm trước thì một khi lòng tôi đã nghĩ là tôi cứ nói thẳng ra, một trăm tiếng yêu tôi cũng dám nói như thường.
Đúng, bất luận thời nào cũng có thể có những cô gái như nàng. Nàng là con người dám nghĩ, dám nói, dám làm, dám yêu, dám hận. Nhưng cũng có thể nếu nàng sinh nhằm thời đại xưa nhất định người ta sẽ bảo thái độ của nàng như thế là điên hoặc chính nàng là một người điên.
Đêm này sương vẫn còn xuống thật nhiều.
Tôn Tiểu Bạch đi chầm chậm trong màn sương, hình như nàng cố kéo dài và rất mong đoạn đường đừng bao giờ tới chỗ cuối cùng. Lý Tầm Hoan vốn rất nóng lòng gặp lại Tiểu Phi nhưng bây giờ hắn cũng không hối thúc nàng.
Trong những năm gần đây, tâm tình của hắn rất nặng nề gần như chìm lỉm, hắn có cảm giác như một cái gọng tròng qua cổ đè nặng xuống, nặng mãi, nặng mãi cơ hồ không còn thở được. Chỉ gần đây, khi nào cùng ở chung một chõ, cùng gần gũi với Tôn Tiểu Bạch, hắn mới cảm thấy vơi nhẹ một phần nào. Hắn chợt phát giác Tôn Tiểu Bạch mới là con người thông cảm hắn hơn ai hết.
Nàng hiểu hắn đến mức độ mà những tư tưởng của hắn chưa thành hình là nàng có thể biết ngay. Có thể được cùng người hiểu mình sâu như thế ngồi nói chuyện thật không còn thú vị nào bằng.
Thế nhưng Lý Tầm Hoan lại bắt đầu có ý nghĩ cần nên “Bằng lòng để cho người hận chứ không dám để cho người yêu.”
Có phải thế không?
Lý Tầm Hoan chợt nghe lòng mình quặn thắt.
Hắn vừa cảm thấy vui vui là nỗi buồn mênh mong vô cớ tràn vào. Hắn không phải không bằng lòng để cho người yêu mà đúng như Tôn Tiểu Bạch vừa nói, hắn không thể hay đúng hơn nữa là “không dám.” Hắn cảm thấy mình không còn gì để “cho ai” mà cũng không còn chỗ để mà tiếp nhận. Mỗi một con người đều có một cái “gông” riêng, trừ khi chính bản thân người ấy giải tỏa, còn thì không một ai, dù có muốn cũng không thể cởi dùm.
Lý Tầm Hoan như thế, Tiểu Phi cũng như thế.
Nhưng “gông xiềng” trong cổ họ có phải vĩnh viễn không thể nào giải thoát được? Chẳng nhẽ họ phải mang nó xuống mò?
Đang đi, đang vui vẻ với Tôn Tiểu Bạch, Lý Tầm Hoan chợt nghe lòng nặng trĩu. Và ngay khi đó, Tôn Tiểu Bạch bỗng dừng chân:
- Tới rồi.
Con đường rất vắng.
Bên đường có một gian nhà nhỏ, trong nhà ánh đèn sáng rực. Tôn Tiểu Bạch quay lại hỏi Lâm Tiên Nhi:
Chỗ này cô biết chứ, phải không?
Tự nhiên là Lâm Tiên Nhi rất biết, nàng biết hơn ai hết vì đó là “nhà” của nàng và Tiểu Phi. Nàng cắn môi gật đầu. Nhưng rồi nàng vẫn không dằn được, nàng hỏi giọng ngập ngừng:
- Có phải. Tiểu Phi đã về rồi?
Tôn Tiểu Bạch gặn lại:
- Cô có muốn vào gặp hắn không?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tôi… tôi có thể vào được chứ?
Tôn Tiểu Bạch cười gằn:
- Đây vốn là nhà của cô, nếu cô muốn vào thì chuyện rất tự nhiên chứ có gì phải hỏi người khác.
Lâm Tiên Nhi cúi mặt:
- Nhưng… nhưng bây giờ.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Bây giờ tự nhiên là có khác chứ không còn như trước nữa, về chuyện đó chắc cô cũng đã biết hậu quả do ai gây ra rồi chứ?
Nàng cười nhạt và nói tiếp:
- Đáng lý cô có thể ở đây bình yên vui sướng, sống suốt đời với một hạnh phúc trọn vẹn, thế mà cô lại không muốn bởi vì cô đã xem thường cái nhà của cô, xem thường người đã yêu cô và chính cô cũng tự xem thường mình.
Lâm Tiên Nhi cúi đầu thấp giọng:
- Bây giờ tôi đã biết tôi đã sai lầm, tôi còn sống đến ngày này là nhờ có hắn bảo vệ, giá như không có hắn tôi đã chết lâu rồi.
Giọng nói của nàng càng lúc càng thấp xuống, nước mắt nàng từng giọt, từng giọt lăn dài trên má:
- Lúc tôi và hắn yêu nhau, không một ai dám đụng tới chân lông tôi nhưng bây giờ… bây giờ thì bất cứ ai cũng có thể kết liễu sinh mạng của tôi.
Tôn Tiểu Bạch nhìn nàng lanh lảnh:
- Cô tưởng rằng hắn vẫn còn như trước à? Cô cho rằng hắn sẽ bảo hộ cô như trước à?
Lâm Tiên Nhi tức tởi:
- Tôi… tôi đâu có biết.tôi bây giờ chẳng biết gì.
Nàng vụt ngửa mặt lên nói lớn:
- Tôi chỉ muốn thấy anh ấy một lần nữa thôi, tôi muốn nói với anh ấy đôi lời rồi sẽ đi ngay, sự yêu cầu đó tôi nghĩ rằng cũng không quá đáng, tôi nghĩ các người không nên quá bức.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Thật thì tôi cũng đâu có bức cô, chỉ có điều những lời nói của cô bây giờ rất khó làm cho ai tin được.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Cho dầu nếu sau đó mà tôi không chịu đi thì các người vẫn có thể đuổi tôi đi có sao đâu.
Tôn Tiểu Bạch trầm ngâm và khẽ liếc Lý Tầm Hoan. Lý Tầm Hoan đứng trơ trơ, hắn không lộ một vẻ gì. Tuy bên ngoài thản nhiên như thế nhưng trong lòng hắn loạn vô cùng. Trong đời của hắn, nhược điểm lớn nhất là lòng hắn quá mềm, có lúc hắn biết rõ ràng chuyện đó không nên làm, thế mà hắn không thể nào cự tuyệt.
Rất nhiều người biết rõ nhược điểm của hắn và cũng rất nhiều người đã lợi dụng nhược điểm ấy, tự nhiên là họ đã thành công. Hắn cũng biết rõ như thế, hắn biết hắn bị người lợi dụng nhưng hắn cũng không làm sao cải biến

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Thu Jun 02, 2011 10:39 am

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi mốt (tt)
Về ngôi nhà cũ



Hắn cam tâm để cho người ta làm điều không phải với hắn ngàn lần nhưng hắn không bằng lòng làm chỉ một lần không phải với ai. Có nhiều lúc hắn thấy rõ là đang bị người ta gạt thế mà hắn vẫn bằng lòng để cho họ thành công. Bởi vì hắn thấy rằng chỉ cần một người trong đời này nói với hắn những lời nói thật thì sự hy sinh của hắn suốt đời cũng chẳng thấy thiệt thòi.
Hắn cảm thấy rằng hắn cứ sống cho trọn vẹn với lòng hắn, ai bảo hắn quân tử cũng được, ai bảo hắn là thằng ngu, hắn cũng không hề cãi lại, hắn cho lòng hắn mà thôi. Bất cứ ai gặp hắn cũng đều không bao giờ có chuyện hối hận về sau. Hắn chưa từng làm cho ai đổ mồ hôi, càng rất ít làm cho người đổ máu.
Mồ hôi và máu, hắn đã đổ ra cho rất nhiều người.
Có một việc hắn không làm sao tránh được là những việc của hắn làm thường khiến cho người rơi nước mắt, nước mắt cảm kích, nước mắt thương cảm.
Tôn Tiểu Bạch nhìn hắn thở dài.
Nàng biết Lý Tầm Hoan quyết không thể nhẫn tâm cự tuyệt, hắn gần như không hề cự tuyệt với ai. Lâm Tiên Nhi nói giọng buồn buồn:
- Đây cũng có thể là lần cuối cùng tôi gặp lại hắn, nếu sau này hắn biết các người đã đuổi tôi đi, không cho tôi gặp hắn thì hắn nhất định sẽ hận suốt đời.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Ngươi chỉ nói vài câu, nói xong lập tức đi ngay phải không?
Lâm Tiên Nhi nở nụ cười buồn:
- Chẳng lẽ tôi thật chẳng biết gì cả hay sao? Chẳng lẽ tôi cứ chờ cho các người đuổi sao? Tôi chỉ mong các người đáp ứng yêu cầu tối hậu này, trọn đời tôi sẽ cảm kích không quên.
Tôn Tiểu Bạch lại nhìn Lý Tầm Hoan, hắn nhè nhẹ thở ra:
- Hãy để cho cô ấy vào đi, vô luận thế nào mình cũng đành chịu vậy.
Trong nhà rất nóng.
Bởi vì trong giữa nhà có bốn lò lửa cực lớn, than hồng hừng hực. Bao nhiêu đồ vật trong nhà cũng vì thế mà trở nên hồng. Da mặt của Tiểu Phi cũng hồng, toàn thân hắn ửng hồng. Hắn được đặt nằm chính giữa bốn lò lửa, hắn chỉ ở trần chỉ mặc mỗi một cái khố nhỏ thôi.
Chiếc khố của hắn bây giờ đã ướt mèm.
Hắn nằm ngửa mặt, mồ hôi hắn tuôn ra như tắm, hơi thở hắn dập dồn. Phía trong góc nhà, Tôn lão tiên sinh đang ngồi hút thuốc. Tiểu Phi nằm ngửa, mắt hắn mở trao tráo, hình như hắn không thấy một ai. Nhưng bất cứ ai khi bước vào là thấy hắn ngay.
Tôn Tiểu Bạch buộc miệng kêu lên:
- Ông, ông làm gì thế? Sao ông… bộ ông tính hấp hắn à?
Tôn lão tiên sinh him híp mắt thở phào khỏi thuốc:
- Hấp chứ sao, hấp cho rượu trong người hắn tuôn ra, cho tinh thần hắn tỉnh táo, chứ nếu không thì hắn sẽ điên ngay.
Lý Tầm Hoan chợt nhớ Lữ Phụng Tiên. Cứ theo cách này thì Lữ Phụng Tiên sẽ điên thật đấy. Tôn lão tiên sinh nhìn Lý Tầm Hoan và nói:
- Tôi muốn hấp luôn cho huyệt khí ế của hắn chảy ra, cho hắn trở Tiểu Phi hành một con người mới.
Lý Tầm Hoan vòng tay vái dài:
- Xem chừng tại hạ có lẽ cũng phải hấp luôn nhưng sợ nếu bao nhiêu rượu trong người chảy ra hết thì tại hạ chắc chỉ còn là cái thùng trống rỗng.
Tôn lão tiên sinh chớp mắt:
- Ngoài rượu ra, chẳng lẽ trong người của Thám hoa không có gì nữa hay sao?
Lý Tầm Hoan mỉm cười:
- Có lẽ cũng còn, còn một cái bao tử.
Tôn lão tiên sinh vỗ tay cười:
- Hay lắm, có một cái bao tử mà là một bao tử học vấn vì nếu không có một cái bao tử học vấn thì làm sao là có thể nói ra điều ấy.
Ông ta trầm ngâm mộtchút rồi nói tiếp:
- Thật thì tôi cũng muốn hấp Thám hoa một bận lắm, muốn thử xem ngoài rượu ra, trong người Thám hoa còn có những thứ gì nữa không, thử xem tạo hóa đã dùng cái chất gì để tạo thành một người như Thám hoa như thế.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Rồi sau đó nữa là gì?
Tôn lão tiên sinh nói:
- Sau đó ta sẽ mô phỏng theo đó mà làm cho tất cả thiên hạ đều như thế ấy, ta sẽ mang tất cả đến đây xem những thứ mà ta đã kiếm được trong người của Thám hoa nhét vào bao tử họ y như là nhét gia vị để tiềm vịt vậy mà.
Tôn Tiểu Bạch cười::
- Nếu ông làm như thế thì tất cả thiên hạ sẽ trở thành Thám hoa hết trọi.
Tôn lão tiên sinh nói:
- Thiên hạ đều biến thành Thám hoa có sao đâu.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Nếu họ trở thành Thám hoa hết thì e có chỗ bất tiện.
Tôn lão tiên sinh hỏi:
- Bất tiện ở chỗ nào?
Tôn Tiểu Bạch cúi đầu không nói. Hai ông cháu “nhà kể chuyện” này có một thói quen, cứ hễ bắt đầu vào chuyện là họ nói luôn không ngừng, ông một câu cháu một câu, người hỏi người trả lời, không ai chen vào được cả. Nhưng bây giờ thì nàng làm thinh, chính nhờ cái làm thinh đó của nàng mà Lý Tầm Hoan mới có cơ hội xen vào:
- Nếu tiền bối biến tất cả thiên hạ trở thành tại hạ thì chắc có lẽ chỉ có một người đồng ý.
Tôn lão tiên sinh hỏi:
- Người nào đống ý?
Lý Tầm Hoan cười:
- Ông bán rượu.
Tôn lão tiên sinh cũng bật cười:
- Tôi cũng biết rằng nếu tôi làm như thế thì chắc chắn cũng chỉ có một người không tán thành.
Tôn Tiểu Bạch buộc miệng:
- Ai thế ông?
Hỏi xong nàng hối hận ngay vì nàng thừa biết ông nàng muốn nói ai rồi. Quả nhiên, Tôn lão tiên sinh cười chúm chím:
- Cô chứ còn ai nữa.
Tôn Tiểu Bạch đỏ mặt cúi đầu:
- Cháu… cháu làm sao lại không tán thành.
Tôn lão tiên sinh cười:
- Thiên hạ nếu biến thành Thám hoa tất cả thì cháu biết chọn người nào.
Tôn Tiểu Bạch nhướng mắt:
- Ông kỳ quá hè.
Nàng quay phắt mặt đi nơi khác và hai má đỏ rần. Gian nhà bỗng yên phăng phắt. Chung quanh chỉ còn nghe thấy tiếng kêu lách tách đều đều.
Lâm Tiên Nhi dã bước vào. Nàng đi thẳng đến trước mặt Tiểu Phi. Nàng đứng im lìm nhìn hắn. Hai mắt của Tiểu Phi hình như cũng đã thấy nàng nhưng hắn vẫn làm thinh. Lâm Tiên Nhi thở ra và nói giọng buồn buồn:
- Tôi đến đây là cốt để nói với anh vài lời, nghe hay không là tùy ở nơi anh.
Tiểu Phi vẫn làm thinh. Lâm Tiên Nhi chầm chậm nói tiếp:
- Ngày hôm đó, tôi biết anh rất đau khổ nhưng tôi thì không thể không làm như thế bởi vì tôi không thể để yên cho anh vào tay của Thượng Quan Kim Hồng, tôi chỉ còn phải làm như thế, chỉ làm như thế Thượng Quan Kim Hồng mới sẽ không giết anh.
Tiểu Phi vẫn làm thinh. Rồi tay hắn nắm thật chặt.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Hôm nay tôi trở về đây, tôi không hề yêu cầu anh thông cảm hiểu cho, càng không yêu cầu anh tha thứ, tôi đã tự biết duyên phận của chúng ta đã hết rồi.
Nàng thở dài một hơi rồi nói tiếp:
- Tôi nói cho anh biết những điều đó chỉ mong lòng anh bớt phần khó chịu bởi vì tôi mong anh hãy vui mà sống, còn phần tôi.
Tôn Tiểu Bạch vụt lớn tiếng:
- Cô nói hơi nhiều rồi đó nghe.
Lâm Tiên Nhi cười, giọng cười của nàng nghe đứt ruột:
- Vâng, tôi cũng đã tự thấy mình nói quá nhiều.
Quả thật nàng không nói thêm một tiếng, nàng quay mặt trở ra. Nàng đi không nhanh nhưng không hề quay lại. Lâm Tiên Nhi ra gần tới cửa, Lý Tầm Hoan thở phào. Hắn biết nếu hôm nay mà Lâm Tiên Nhi ra khỏi nhà này thì mãi mãi Tiểu Phi nhất định không bao giờ gặp lại.
Chỉ cần hắn không gặp lại nàng thì cuộc đời hắn nhất định sẽ trùng sinh. Lâm Tiên Nhi tự nhiên cũng hiểu rất rõ ràng, hôm nay nàng ra khỏi nơi đây thì cũng kể như nàng ra khỏi cuộc đời. Bước chân của nàng tuy vẫn không chậm hơn nhưng mắt nàng đã lộ đầy vẻ sợ sệt, trong nhà tuy sáng lắm nhưng chính trong nhà sáng làm
cho nên bên ngoài tối vô cùng.
Bên ngoài đã tối, lòng nàng lại càng nghe tối hơn thế nữa. Trên không tuy có rất nhiều sao nhưng sao vẫn không làm sáng được lòng người.
Trong lòng Lâm Tiên Nhi bây giờ thật tối.
Nàng sinh ra vốn ưu thích quá nhiều chuyện, nàng ưa thích cái đẹp, nàng ưa thích sự a dua, nàng ưa thích tiếng vỗ tay, nàng ưa thích xa xỉ, lãng phí, nàng ưa thích hưởng thụ, nàng ưa thích được người ta yêu nàng mà nàng cũng yêu thích bị người ta hận. Chính nàng sống là nhờ vào những thứ đó, nàng vì những thứ đó mà
sống. Giá như không có những thứ đó thì cho dầu nàng có sống, cuộc sống cũng chẳng có gì thú vị.
Bóng tối càng phút càng gần.
Vì Lâm Tiên Nhi đã gần ra khỏi cửa.
Đôi mắt nàng vụt lộ ra những tia oán độc, bằng vào đôi mắt ấy, có thể thấy nàng, nếu đủ khả năng, nàng sẽ đem tất cả nhân loại ra giết sạch. Nhưng cũng ngay lúc ấy, ngay giữa lúc nàng sắp đi vào bóng tối của cuộc đời, Tiểu Phi vụt nhổm dậy, hắn lớn tiếng:
- Khoan.
Thật không có ai có thể ngờ rằng chỉ một tiếng ấy thôi, chỉ trong một tiếng của Tiểu Phi mà không biết bao nhiêu chuyện bất hạnh sẽ xảy ra. Cũng ngay trong lúc ấy những gì dự tính trong lòng của Lâm Tiên Nhi
vùng cải biến.
Ánh mắt của nàng vụt sáng lên.
Bao nhiêu đắc ý, bao nhiêu kiêu ngạo vùng sống dậy trong lòng nàng. Trong giờ phút tối tăm nhất cuộc đời, Lâm Tiên Nhi bỗng thấy đột nhiên bừng sáng. Thứ ánh sáng huy hoàng, mỹ lệ nhất mà có lẽ từ khi lăn lộn đến giờ, nàng mới có được.
“Chỉ có lòng kiêu ngạo và tự tin mới đúng là trang sức đẹp nhất của đàn bà”
Một người đàn bà không có lòng tự tin, không có một hy vọng thì dầu cho người đàn bà ấy có đẹp đến mức nào cũng không bao giờ quyến rũ được ai. Cũng như dưới mắt của đàn bà, chỉ có những người đàn ông thành công chứ không hề có người đàn ông xấu đẹp. “Chỉ có thành công trong sự nghiệp mới đúng là “trang sức phẩm” của đàn ông.”

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Wed Oct 26, 2011 10:32 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi hai

Những phút yếu lòng



Lâm Tiên Nhi đã dừng bước nhưng nàng vẫn không quay đầu lại. Nàng đứng yên một chỗ và nhè nhẹ thở ra. Tiếng thở của nàng tuy thật nhỏ nhưng nó chứa đựng cả những gì u ám nhất trong đời. Người nào nhìn đến thần sắc của nàng không một ai có thể tin rằng trong lúc đắc ý như thế ấy mà nàng lại có thể trong lúc đó không buông ra một tiếng thở dài u uất.
Lòng của Lý Tầm Hoan nặng như treo đá.
Hắn biết trên đời này không hề có một thứ âm nhạc nào, thứ giọng hát nào có khả năng làm động lòng người như tiếng thở dài của nàng. Hắn rất mong Tiểu Phi hãy nhìn hắn một cái, nghe hắn nói một lời. Nhưng bây giờ Tiểu Phi chỉ còn thấy có mỗi một Lâm Tiên Nhi, chỉ còn nghe có mỗi một lời nàng nói.
Lâm Tiên Nhi lại thở ra:
- Những lời nói của tôi đã nói hết rồi, không cần phải đợi thêm gì nữa.
Tiểu Phi hỏi:
- Không cần phải đợi? Tại sao thế?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Bởi vì chính tôi đã hứa với người khác rằng tôi đến đây chỉ để nói một câu, nói xong tôi đi ngay.
Tiểu Phi hỏi:
- Tự cô muốn đi?
Lâm Tiên Nhi thở dài:
- Giá như tôi không đi thì cũng có người muốn đuổi tôi đi.
Tiểu Phi lớn giọng:
- Ai? Ai có ý muốn đuổi cô?
Ánh mắt Lâm Tiên Nhi càng rực rỡ hơn lên. Bao nhiêu sức lực cơ hồ tan biến bây giờ cũng kéo trở về, nàng lớn giọng:
- Tôi bị người ta đuổi đi khỏi nơi này.
Tiểu Phi lớn giọng:
- Tại sao cô lại bị người ta đuổi? Đây chính là nhà của cô.
Lâm Tiên Nhi quay phắt trở lại, nàng nhìn sâu vào mắt Tiểu Phi. Bây giờ thì nàng đã nắm vững trong tay. Mắt nàng đẫm ướt vì mắt nàng luôn ướt như giọt mưa đọng cành lê. Thật lâu, nàng mới thở dài, giọng nàng ray rức:
- Bây giờ… bây giờ nơi đây còn có phải là nhà của… mình chăng?
Tiếng “mình” của nàng tuy không nhấn mạnh nhưng lòng Tiểu Phi bõng run lên, hắn lớn tiếng:
- Tự nhiên đây là nhà của mình, chỉ cần cô bằng lòng thì nhà này vẫn là nhà của mình.
Hắn lập đi lập lại tiếng “mình,” hình như tiếng ấy đối với hắn thật là huy hoàng mỹ lệ. Bước chân của Lâm Tiên Nhi nhích tới, hình như nàng muốn chạy lại ngã vào lòng Tiểu Phi nhưng nàng lại dừng kịp, nàng cúi đầu ủ rũ:
- Tự nhiên là tôi bằng lòng nhưng có người lại không bằng lòng.
Tiểu Phi nghiến răng nói từng tiếng một:
- Ai? Ai không bằng lòng? Ai không bằng lòng thì người ấy cứ đi ra?
Hình như hắn không dám chạm vào đôi mắt của Lý Tầm Hoan và hắn cũng không dám nghĩ đến ý nghĩ của mọi người. Quả thật, Tôn lão Tiên sinh đã hấp cho bao nhiêu rượu trong người hắn tuôn ra, đã làm chỗ huyết dịch của hắn đổi thay nhưng chính vì bao nhiêu khí lực tung ra như thế lại càng làm cho hắn yếu mềm. Một con người đang trong trạng thái yếu mềm như thế thì tình cảm lại rạt rào hơn bao giờ hết. Đôi mắt của Tiểu Phi gần như không rời khỏi con người của Lâm Tiên Nhi, hắn nói từng tiếng một:
- Tại nơi này, không một ai có thể đuổi nàng, chỉ có nàng mới có thể đuổi người khác được.
Lâm Tiên Nhi cười trong nước mắt:
- Tôi, tôi rất muốn được sống với riêng anh nhưng họ lại là bằng hữu của anh.
Tiểu Phi nói:
- Những ai không muốn làm bằng hữu với cô thì những người đó cũng không là bằng hữu của tôi.
Y như một con én trên dòng sông, Lâm Tiên Nhi lao thẳng vào long Tiểu Phi. Nàng ôm hắn thật chặt:
- Chỉ cần nghe lại được của anh một lời như thế thì lòng tôi đã sống lại rồi, ngay lúc này bất luận là ai, bất luận đối xử với tôi như thế nào tôi cũng chẳng cần.
Cửa vẫn khép hờ chứ không gài chốt. Lý Tầm Hoan chầm chậm bước ra, hắn chuẩn bị đi vào bóng tối. Bóng tối mà Lâm Tiên Nhi vừa thoát ra. Hắn thừa biết rằng bây giờ mà còn lưu lại trong gian nhà ấy là đã một chuyện quá dư.
Tôn Tiểu Bạch theo sau lưng hắn, nàng nghiến răng:
- Chẳng lẽ chúng ta lại đi như thế này sao?
Lý Tầm Hoan không nói, hắn nói chắc cũng không ra lời.
Tôn Tiểu Bạch lập lại:
- Như vậy rồi chúng ta đi sao?
Như đã lấy lại được sự bình thản phần nào, Lý Tầm Hoan cười:
- Không đi như thế này thì chờ cho người ta đuổi hay sao?
Tôn Tiểu Bạch dậm chân:
- Thật tôi không ngờ hắn lại là con người như thế ấy, không ngờ hắn còn có thể đối với nàng như thế ấy. Hạng người như thế là hạng người vong ân bội nghĩa, trọng đàn bà hơn bằng hữu.
Lý Tầm Hoan thở ra:
- Cô đã xem lầm hắn rồi.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Đúng, tôi đã xem lầm hắn, tôi cứ tưởng hắn là con người khá.
Lý Tầm Hoan nói:
- Không, tôi nói xem hắn lầm là lúc này đây, hắn không phải là con người tệ như cô đã nói đâu.
Tôn Tiểu Bạch tức tối:
- Không phải hạng người như thế mà lại làm những chuyện như thế à?
Lý Tầm Hoan buồn buồn:
- Bởi vì… bởi vì…
Thật tình thì hắn cũng không biết nói làm sao. Nhưng Tôn lão Tiên sinh đã nói thay cho hắn:
- Hắn làm như thế là tại vì hắn mất tự do.
Tôn Tiểu Bạch trừng mắt:
- Sao lại mất tự do, nào có ai ép hắn đâu?
Tôn lão Tiên sinh nói:
- Không ai ép bức hắn cả, chính hắn đã tròng xiềng xích vào cổ hắn.
Ông ta thở ra và nói tiếp:
- Thật ra thì không phải một mình hắn mà trên đời này ai cũng đều có một cái gông trong mình.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Tôi không có.
Tôn lão Tiên sinh nói:
- Tại vì ngươi còn nhỏ nhưng biết chừng đâu bây giờ ngươi cũng đã mài cưa mài búa để đóng cho mình một cái gông mà ngươi chưa biết đấy.
Không nghe cái tiếng tự đóng gông vì cái tiếng “còn nhỏ” đã làm cho Tôn Tiểu Bạch nhảy dựng lên:
- Tôi mà còn nhỏ?
Như chợt thấy mình sơ suất, nàng vội tránh đi, nàng chỉ Lý Tầm Hoan:
- Cứ cho tôi là còn nhỏ đi, thế còn… còn Lý thám hoa?
Tôn lão Tiên sinh nói:
- Hắn cũng đang đeo một cái gông?
Tôn Tiểu Bạch nhìn sững Lý Tầm Hoan:
- Thám hoa thừa nhận à?
Lý Tầm Hoan cười:
- Tôi thừa nhận là cái gông ấy tôi đeo trong cổ đã hơn hai mươi năm.
Tôn Tiểu Bạch tròn xoe đôi mắt nhưng nàng không nói được. Tôn lão Tiên sinh nói:
- Cái gì hắn cũng không cần cả, cho dầu có người hối nhục hắn, có người xử tệ với hắn, hắn cũng không xem là quan trọng, nhiều người đã cho rằng hắn không còn một chút dũng khí nào.
Lý Tầm Hoan cười như mếu. Tôn lão Tiên sinh nói luôn:
- Thế nhưng bằng hữu của hắn lâm nguy thì cho dầu trên lửa bỏng dầu sôi, cho dầu đao kiếm chĩa vào hai bên hông, hắn cũng quyết tìm đến cứu cho kỳ được.
Ông ta thở ra và nói tiếp:
- Bởi vì hắn có cái “gông” bằng hữu, cái “gông” quên mình, những cái “gông” mà thiên hạ cho là ngông cuồng đó không bao giờ cởi ra cho được.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Thế còn hạng người như Long Tiêu Vân thì có đeo gông không?
Tôn lão Tiên sinh đáp:
- Có chứ, đó là cái gông kiếm tiền, cái gông quyền thế.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Thế nhưng hắn muốn giết Lý thám hoa đâu phải vì kim tiền và quyền thế vì hắn rất biết Lý thám hoa đâu có tranh quyền đoạt lợi với hắn?
Tôn lão Tiên sinh đáp:
- Hắn muốn giết Lý thám hoa cũng chính vì bị một cái gông.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Gông gì?
Tôn lão Tiên sinh nhìn Lý Tầm Hoan nhưng không nói nửa lời. Lòng của Lý Tầm Hoan lại càng nặng lên hơn nữa y như là đang thêm một cái gông. Tôn Tiểu Bạch nhìn hắn và nàng bỗng hiểu tra. Sở dĩ Long Tiêu Vân muốn giết Lý Tầm Hoan vì hắn mang trong lòng một sự hoài nghi và tật đó. Hắn hoài nghi Lý Tầm Hoan trở lại Trung Nguyên là để thu hồi sản nghiệp mà ngày xưa đã cho hắn, sản nghiệp đó là sinh mạng của hắn, hắn không muốn sự có mặt của Lý Tầm Hoan, vì sự có mặt đó làm cho hắn thấy sản nghiệp kia không phải là của hắn, cho dầu Lý Tầm Hoan không thu hồi nhưng sự có mặt đó làm cho hắn ngượng ngùng không thể vỗ ngực nói rằng sản nghiệp đồ sộ ấy do chính mình tạo dựng.
Hắn tật đó vì hắn thấy Lý Tầm Hoan vĩ đại quá, quân tử quá, tinh thẫn vĩ đại và lòng quân tử đó làm lu mờ hình bóng vị chủ nhân Hưng Vân trang hiện tại và nhất là hắn cảm thấy Lý Tầm Hoan rất xứng đáng với tình yêu của Lâm Thi Ấm và hắn cảm thấy trước mặt Lâm Thi Ấm, hắn bỗng biến thành bé nhỏ, ti tiện quá.
Ngày hắn về tá túc tại Mai Hoa trang lúc đó chưa có cái tên Hưng Vân trang của hắn, chính nội cái tên này làm cho hắn cũng đủ giết Lý Tầm Hoan vì khi có mặt Lý Tầm Hoan, hắn ngượng ngùng không dám nói lên ba tiếng Hưng Vân trang bởi vì lúc giao sản nghiệp ra đi thì Lý Tầm Hoan vẫn để y tấm khuôn biển sơn son thiếp vàng rực rỡ Mai Hoa trang tự nhiên khi hắn vừa đặt chân vào đây, hắn chỉ là người bạn, Lâm Thi Ấm tuy vẫn mang danh là nghĩa huynh nghĩa muội với Lý Tầm Hoan nhưng nàng đã yêu Lý Tầm Hoan tha thiết, thứ tình yêu chưa bộc lộ bằng lời, đối với hắn, nàng chỉ mặc nhiên xem như người bạn của chồng mà thôi.
Hắn cũng không ngỏ lời gì với nàng, hắn chỉ nói với Lý Tầm Hoan, vì sự nói thẳng của hắn như thế làm cho Lý Tầm Hoan khó xử, cuối cùng họ Lý quyết định ra đi, họ Lý quan niệm ra đi là giải thoát, giải thoát cho chính mình và giải thoát cho cả ba người, chuyện trao cho sản nghiệp, chuyện nhường lại tình yêu là chuyện thành thật của Lý Tầm Hoan.
Lý Tầm Hoan nghĩ rằng mình không có quyền để cho Long Tiêu Vân, người anh kết nghĩa mà cũng là vị ân nhân mang niềm thất vọng và tin chắc Lâm Thi Ấm cũng sẽ có hạnh phúc bên người chồng như thế. Mãi cho đến mười năm sau trở lại, Lý Tầm Hoan mới biết ban đầu vì Lâm Thi Ấm hiểu lầm, oán trách và bằng lòng làm vợ Long Tiêu Vân nhưng về sau, nàng biết ra sự hy sinh của Lý Tầm Hoan và nhất là thái độ ti tiện của Long Tiêu Vân làm cho nàng đau khổ. Chuyện đó càng làm cho Long Tiêu Vân đố kỵ, càng làm cho hắn quyết tâm giết cho được Lý Tầm Hoan.
Tôn Tiểu Bạch nhìn Lý Tầm Hoan trân trối, lòng nàng bỗng nghe dâng lên một niềm thương xót.
Nàng buộc miệng hỏi:
- Yêu? Chẳng lẽ “yêu” cũng là một cái “gông”?
Tôn lão Tiên sinh nói:
- Tự nhiên và nó lại càng nặng hơn bất cứ cái gông nào.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Nhưng Tiểu Phi có thật đã yêu Lâm Tiên Nhi hay không? Phải chăng hắn yêu gần như điên loạn như thế là tại vì hắn không đạt tới tình yêu?
Không một ai trả lời câu hỏi của nàng. Bởi vì chuyện đó không ai có thể hồi đáp được. Tôn Tiểu Bạch thở ra, nàng nhìn Lý Tầm Hoan và nói bằng một giọng bùi ngùi:
- Hắn là bằng hữu của anh, cho dầu nguy hiểm gian lao đến bực nào, anh cũng phải tìm cách cởi bỏ cái gông khốn nạn kia cho hắn.
Lý Tầm Hoan bất giác quay đầu nhìn trở lại. Gian nhà nhỏ này hãy còn tỏ rõ màn sương, ánh đèn vẫn còn rạng rỡ. Lý Tầm Hoan bỗng khom mình ho sặc sụa. Bởi vì hắn biết không một ai có thể cứu được Tiểu Phi, không một ai có thể cởi gổng cho hắn. Chỉ trừ có hắn, chỉ có chính bàn thân Tiểu Phi mới có thể tự giải thoát
mà thôi.
Là một con người không bao giờ có chuyện buông xuôi mà không lấy lại, nhất là nàng biết chỉ phút giây nữa thôi, nhất định Tiểu Phi sẽ khám phá ra nàng là một cô gái mất trinh. Lâm Tiên Nhi cố chịu đựng, hai bàn tay xoa nhẹ lên ngực Tiểu Phi, giọng nàng thật nhẹ:
- Anh… tại sao anh không hỏi? Anh… tại sao anh không hỏi xem. Thượng Quan Kim Hồng đã làm gì… em.
Tiểu Phi vụt dừng tay. Răng hắn cắn chặt, trán hắn rịn mồ hôi.
Tiểu Phi vụt la lên:
- Anh biết… anh biết em vì anh mà hy sinh. Tình yêu chúng ta trọn vẹn, anh không cần… thứ đó.
Lâm Tiên Nhi nức nở:
- Nhưng… anh, sự ô nhục này… sự thanh bạch mà em cố gìn giữ cho anh đã mất.
Tiểu Phi nắm chặt hai tay:
- Anh có cách.
Hắn nghiến răng nói lớn:
- Anh phải giết Thượng Quan Kim Hồng… chỉ có giết Thượng Quan Kim Hồng thì sự thanh bạch của em được bồi hoàn.
Hắn vụt ngưng ngang, hắn đã nghe giọng cười lanh lảnh bên ngoài. Giọng của người thứ nhất:
- Cứ như thế thì người mà ngươi định giết để rửa ráy cho nàng sạch sẽ sẽ chất lên thành núi.
Giọng của người thứ hai:
- Cái con chó cái ấy, thân thể của nó bắt đầu từ mười bảy tuổi đã dơ diết, cho tới bây giờ, bất luận hạng đàn ông nào trừ ngươi ra, chỉ cần gặp mặt một lần là nó đã ngủ ngay với người ấy.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Wed Oct 26, 2011 10:34 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi hai (tt)
Những phút yếu lòng



Giọng của người thứ ba đanh ác hơn:
- Nếu ngươi muốn giết những kẻ đã ngủ với nàng, nếu mỗi ngày ngươi có thể giết được một trăm thì cho đến khi tóc ngươi bạc phếu cũng chưa giết hết. Hừ, đúng là thứ chỉ biết gục đầu vào trũng ngực đàn bà.
Gian nhà gồm có ba cửa sổ. Mỗi cửa sổ đều có một người. Tuy giọng nói của ba người khác nhau nhưng họ cùng giống nhau một điểm “sắc bén, tục tằng và hung ác.” Tiểu Phi buông tay, hắn với lấy chiếc mềm đắp lên vóc ngọc trần truồng cho Lâm Tiên Nhi và tuột xuống giường rít giọng:
- Kẻ nào?
Hắn vốn muốn xông ra nhưng vừa nhón mình lên chợt dừng lại, hắn bước lui mấy bước, án trước Lâm Tiên Nhi. Bên ngoài cửa sổ tiếng cười bật lên sằng sặc. Họ cất tiếng cười và mỗi người nói một câu:
- Ngươi sợ bọn này nhìn thấy lồ lộ của con chó cái ấy à?
- Nó cho người ta nhìn đã quá quen rồi, có người đàn ông nào chưa thấy đâu mà sợ? Cho người ta nhìn quen rồi, bây giờ tênh hênh như thế mà nếu không có ai nhìn coi chừng nó phát điên lên ấy.
Ầm!
Ba cánh cửa cùng một lúc bung ra. Ba chiếc lồng đèn sáng rực, cắm trên ba cây trúc dài đưa thẳng vào, tập trung ánh sáng quanh mình Lâm Tiên Nhi. Lâm Tiên Nhi đưa tay che mắt chừng như để che bớt ánh sáng làm cho nàng chóa mắt nhưng vừa vô tình vừa cố ý, nàng để chiếc mền tụt xuống lần lần.
Tiểu Phi nóng mặt, hắn hốt mớ quần áo liệng lên giường:
- Mặc vào.
Lâm Tiên Nhi chớp đôi mắt long lanh, nàng nhoẻn miệng cười:
- Tại sao? Anh nghĩ tôi như thế này không xứng đang cho thiên hạ chiêm ngưỡng đấy ư?
Nàng đứng thẳng lên, dưới ánh sáng của ba chiếc lồng đèn, thân thể nàng như ngọc chuốt. Nàng nhếch môi cười thật đẹp. Cùng một lúc nàng tung ra hai vũ khí. Bên ngoài nhiều tiếng cười hô hô và “bình,” cánh cửa lớn tung ra. Ba người áo vàng, ba chiếc nón rộng vành sụp ngang mi mắt. Đó là dấu hiệu của Kim Tiền bang.
Người đi đầu, lưng hùm vai gấu, tay cầm sợi xích, hai đầu có hai trái chùy thật lớn. Người thứ hai, thứ ba cầm đao và kiếm: Quỷ Đầu đao, Táng Môn kiếm.
Cả ba người binh khí lăm le, hình như họ là hạng người không hề để cho một cơ hội giết người nào bị trôi qua. Lâm Tiên Nhi vẫn cười, giọng cười của nàng mỗi phút một quyến rũ:
- A, không ngờ lại là Phong Vũ Lưu Tinh Hướng Tòng Đại Đà chủ, xin lỗi.
Cây chùy của Hướng Tòng nhè nhẹ đong đưa trong khi hai tay hắn vững như trụ đá. Lâm Tiên Nhi hỏi:
- Nhưng Đà chủ đến đây có phải theo mệnh lệnh của Thượng Quan Kim Hồng để giết tôi không nhỉ?
Hướng Tòng đáp:
- Đúng.
Lâm Tiên Nhi thở ra:
- Thật không ngờ Thượng Quan Kim Hồng lại gấp như thế nhỉ?
Hướng Tòng nói:
- Người không còn dùng được thì phải chết.
Lâm Tiên Nhi nói:
- Hướng đà chủ đã lầm rồi, hắn không phải vì nguyên nhân ấy mà giết tôi đâu.
Hướng Tòng gặn lại:
- Sao?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Hắn muốn giết tôi là vì hắn sợ tôi có người đàn ông khác làm mất mặt hắn.
Hướng Tòng lạnh lùng:
- Mệnh lệnh của Thượng Quan bang chủ không bao giờ có chuyện giải thích, chỉ có chấp hành.
Lâm Tiên Nhi khẽ liếc Tiểu Phi:
- Các vị dám đến đây giết tôi chắc các vị cho rằng hắn không còn có thể bảo vệ cho tôi nữa sao?
Hướng Tòng nói:
- Cứ thử xem.
Người cầm đao nói:
- Không cần phải thử.
Lâm Tiên Nhi nhướng mắt:
- Sao thế?
Người cầm đao nói:
- Cô dám nói trước mặt hắn những lời nói vừa rồi, tự nhiên cô cũng đã cảm thấy hắn không còn bảo hộ cô được nữa mà một khi tất cả đều hiểu như thế thì còn thử để làm gì?
Lâm Tiên Nhi lại nhìn Tiểu Phi lần nữa, nàng nhìn khá lâu như để ước lượng và nàng vụt cười:
- Đúng, hắn bây giờ tự bảo vệ mình vẫn còn không được thì còn trông gì hắn bảo vệ cho ai nhưng.
Nàng hơi nhích tới, thân nàng đứng hơi ưỡn tới trước, một tay nàng chống xuống mông, một tay nhè nhẹ vuốt làn da mát dịu dọc theo đùi và giọng nàng giọt lịm:
- Các người giết tôi không thấy tiếc sao.
Vừa nói nàng vừa từ từ nhích tới. Chiếc lưng dịu nhiễu, gò ngực rung rinh làm cho tay đao tay kiếm cũng đong đưa theo nhịp bước của nàng. Chỉ có mỗi mình Hướng Tòng vẫn đứng như tượng gỗ. Tiểu Phi mở trừng đôi mắt, mồ hôi trên trán hắn đổ ra từng cục. Lâm Tiên Nhi bước thẳng tới trước mặt Hướng Tòng, bàn tay ngọc của nàng khẽ nhấc lên, hình như nàng muốn choàng ngang cổ hắn. Hướng Tòng vụt vung tay, trái chùy vút thẳng vào giữa ngực Lâm Tiên Nhi.
Đúng là một chuyện ngoài ý tưởng nhưng Lâm Tiên Nhi phản ứng thật nhanh, nàng nhảy vút mình lên và nhảy lùi lại phía giường. Chiếc nón rộng vành của Hướng Tòng trật xuống để lộ khuôn mặt nhăn nheo vàng bệt nhưng cằm hắn láng mướt không có lấy một sợi râu.
Qua phút hãi hùng nhưng Lâm Tiên Nhi vụt phá lên cười:
- À, ta biết rồi, người là tên… lại cái, thảo nào Thượng Quan Kim Hồng lại chẳng chọn ngươi đến để giết ta.
Hướng Tòng nhìn nàng nhưng hắn không lộ một vẻ gì. Thật lâu, hắn quay qua phía Tiểu Phi trầm giọng:
- Ngươi hãy đi ra.
Tiểu Phi quắc mắt:
- Đi ra?
Hướng Tòng nói:
- Chẳng lẽ người còn đủ cam đảm tình nguyện bảo vệ cho con chó cái?
Tiểu Phi chụp lấy chiếc ghế vung lên.
Bốp!
Trái chùy lẹ hơn tay của Tiểu Phi vì tinh thần hắn đã lung lay, sức hắn không còn mạnh nữa, cái ghế trên tay hắn nát ra từng mảnh một. Hướng Tòng cười khẩy:
- Ta phụng mạng giết con chó ấy chứ không phải giết ngươi và ta vốn là con người không hay vấy chuyện, nếu không ngươi đã chết rồi.
Tiểu Phi đứng trơ, mồ hôi của hắn chảy ròng ròng. Hắn là kẻ giết người. Hắn giết người và có thể bị người giết lại, đó là cuộc đời của hắn. Bây giờ, dưới con mắt của người, hắn không còn có một giá trị nào. Bò lên thì khó nhưng tụt xuống quá dễ dàng. Hai tay Tiểu Phi buông thõng xuống, giọng của Hướng Tòng trầm nặng:
- Cũng được, nếu ngươi không muốn đi thì hãy ở lại đây chứng kiến.
Hắn từ từ bước lại phía giường. Ánh mắt của Lâm Tiên Nhi vụt tối xầm. Nàng không sợ bất cứ một ai, cho dầu người ấy kề thanh kiếm tận cổ nàng, miệng nàng chưa chết thì nàng vẫn còn võ khí.
Nhưng nàng sợ hắn.
Vì hắn là lại cái.
Đối với một con người bán nam bán nữ như thế, vũ khí lợi hại nhất của nàng cũng trở thành vô dụng. Ngay lúc ấy, vụt có tiếng người, tiếng nói thật châm rãi:
- Bằng vào con người như ngươi mà cũng học giết người nữa à? Không, không xứng lắm đâu.
Giọng nói phát ra từ ngoài cửa và một con người xuất hiện. Tia mắt của Lâm Tiên Nhi vụt sáng lên.
Kinh Vô Mạng.
Cánh tay trái của hắn vẫn còn buộc treo lên vai bằng manh vải bố cũ, bàn tay ló ra xanh dờn, cánh tay của người chết. Hắn chầm chậm bước vô, chậm nhưng nặng chịch. Đôi mắt cá chết của hắn như nhỏ lại, thứ ánh mắt sửa soạn giết người.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Mon Oct 31, 2011 10:02 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi ba
Cánh thiếp tử thần



Hướng Tòng hơi ngạc nhiên nhưng rồi hắn bật cười:
- Tại hạ tuy không biết giết người nhưng vẫn có thể giết. Kinh tiên sinh tuy biết giết người nhưng rất tiếc là giết người không thể bằng lỗ miệng mà phải giết bằng tay, việc đó chắc Kinh tiên sinh biết hơn tại hạ.
Kinh Vô Mạng nhìn xói vào mắt hắn:
- Ngươi có nhìn thấy tay ta hay chưa?
Hướng Tòng đáp:
- Tuy rất có nhiều thứ, cái mà tại hạ nhìn thấy không phải là bàn tay để giết người.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Ngươi cho rằng tay ta không thể giết người?
Hướng Tòng cười:
- Người cũng có nhiều loại, có loại dễ giết, có loại khó giết.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Ngươi thuộc về loại nào?
Hướng Tòng trầm mặt lạnh lùng:
- Loại mà ngươi không thể giết được.
Kinh Vô Mạng bật cười. Y như Thượng Quan Kim Hồng, cái cười của Kinh Vô Mạng trông đến lạnh mình. Hướng Tòng tuy không sợ vì hắn biết cánh tay giết người của Kinh Vô Mạng bị phế rồi nhưng cái cười ghê rợn đó cũng làm cho họ Hướng bất giác thối lui.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Hình như ngươi hận ta lắm phải không?
Hướng Tòng đáp:
- Hận ngươi chắc không ít lắm.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Hình như ngươi muốn giết ta từ lâu?
Hướng Tòng đáp:
- Người muốn giết ngươi không chỉ một mình ta.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Thế tại sao ngươi không hạ thủ?
Hướng Tòng đáp:
- Muốn giết người cũng phải có cơ hội, việc đó chắc ngươi cũng biết.
Kinh Vô Mạng hỏi:
- Bây giờ ngươi cho là đã đến cơ hội?
Hướng Tòng lơ đãng đáp:
- Có thể.
Kinh Vô Mạng thở ra:
- Rất tiếc là ngươi chưa biết được cái bí mật của ta.
Hướng Tòng hỏi:
- Bí mật gì?
Đôi mắt cá chết của Kinh Vô Mạng nhìn chằm chặp vào yết hầu của Hướng Tòng và hắn nói từng tiếng một:
- Tay phải của ta có thể giết người mà lại còn nhanh hơn tay trái.
Tiếng nói sau cùng của Kinh Vô Mạng chưa kịp dứt thì mũi kiếm gã ghim đúng vào yết hầu của Hướng Tòng. Không ai thấy thanh kiếm được rút ra như thế nào cũng không ai biết Kinh Vô Mạng xuất chiêu ra sao, chỉ thấy ánh thép loáng lên và từ yết hầu của Hướng Tòng phụt ra vòi máu. Tròng mắt Hướng Tòng lồi hẳn ra bên ngoài, hắn chết mà vẫn còn kinh ngạc. Tròng mắt của hai người tuỳ tùng của hắn cũng lồi ra ngoài vì khủng
khiếp, cả hai lùi dần ra cửa.
Kinh Vô Mạng lạnh lùng:
- Những ai đã thấy bí mật của ta thì không ai đi được ra.
Ánh thép lại loáng lên, hai vòi máu phụt ra, hai thây người ngã xuống.
Chỉ trong nhoáng mát một vị Đại đà chủ danh dội giang hồ với cặp Phong Vũ Lưu Tinh đã rủ xuống như tàu chuối heo. Kinh Vô Mạng đứng nhìn trân trối. Lâm Tiên Nhi thót bụng thở phào.
Nàng nhìn Kinh Vô Mạng bằng nụ cười quyến rũ:
- Thật không ngờ anh lại đến kịp để cứu tôi.
Kinh Vô Mạng lạnh lùng:
- Cô nghĩ rằng tôi đến cứu cô?
Lâm Tiên Nhi nói:
- Tôi biết anh đến cứu tôi nhưng anh không phải vì tôi mà vì Thượng Quan Kim Hồng muốn giết tôi.
Kinh Vô Mạng nhìn nàng chầm chập. Nàng chầm chậm nói tiếp:
- Anh hận hắn lắm vì thế bất cứ chuyện gì hắn định làm là anh quyết phá cho kỳ được.
Kinh Vô Mạng vẫn nhìn nàng nhưng không nói. Lâm Tiên Nhi thở ra:
- Cho đến bây giờ, tôi mới biết con người của anh và mới biết Thượng Quan Phi cũng bị chính tay anh giết.
Kinh Vô Mạng thả lỏng đôi tay nhưng hắn vẫn còn rắn giọng:
- Cô biết hơi nhiều.
Lâm Tiên Nhi cười:
- Tôi cũng biết anh nhất định không giết tôi vì nếu anh giết tôi thì hóa ra anh đã làm thỏa nguyện của Thượng Quan Kim Hồng hay sao.
Nàng bước lại gần Kinh Vô Mạng và nhoẻn miệng cười:
- Chẳng những anh không giết tôi mà ạnh lại còn mang tôi đi phải không?
Bàn tay của Kinh Vô Mạng hơi run:
- Mang cô đi?
Vóc mình dịu nhiều của Lâm Tiên Nhi đã gần sát vào người Kinh Vô Mạng, nàng nói:
- Bởi vì anh không thể để cho tôi chết vào tay của Thượng Quan Kim
Hồng, lại không muốn tôi tiết lộ bí mật của anh và vì anh cũng thật lòng không muốn tôi trơ trọi, vì thế nhất định anh sẽ mang tôi đi. Nàng nhích sát hơn một chút nữa và giọng nàng thật ngọt:
- Chính tôi, tôi cũng hằng mong như thế, tôi cam tình nguyện theo anh, dù cho gian lao nguy hiểm, dù cho chân trời góc bể, tôi cũng có thể theo anh, kề cận bên anh.
Kinh Vô Mạng trầm ngâm và hắn khẽ nhìn Tiểu Phi. Hình như cho đến bây giờ, hắn mới chợt nhận ra sự có mặt Tiểu Phi trên cõi đời này.
Nhưng Tiểu Phi đứng trơ trơ, mắt hắn xám lại, hình như hắn không còn cảm giác chính hắn, hắn cũng không còn ý thức được rằng con người mình tồn tại. Lâm Tiên Nhi quay lại nhìn Tiểu Phi và nàng bước lại phun một bãi nước bọt vào mặt hắn.
Nàng không nói một tiếng nào.
Nàng cũng không cần phải nói.
Lâm Tiên Nhi bước theo Kinh Vô Mạng.
Nàng bước sát bên mình hắn, vì đi sau nên nàng không dùng thứ vũ khí của thân mình, của cái cười, của đôi mắt, nàng dùng vũ khí hơi hám trong mình nàng.
Thân hình nàng và thân hình hắn sát vào nhau.
Bước đi nặng chịch của Kinh Vô Mạng hình như còn vững lắm. Mặt hắn vẫn trơ trơ nhưng hơi thở hắn dập dồn. Tiểu Phi vẫn đứng như trời trồng, hơi thở hắn như ngưng hẳn lại. Bãi nước bọt trên mặt hắn đã khô, hắn vẫn đứng yên.
Khung cửa sổ dọi ánh dương quang báo hiệu rằng trời đã sáng. Tiểu Phi vẫn không nhúc nhích. Nhưng cuối cùng rồi hắn cũng phải ngã, hắn ngã trong vũng máu, hắn ngã trên người chết, hắn và người chết như không cách xa nhau lắm.
“Ngày mồng một tháng mười, cách Tây thành mười dặm, khu rừng trước Trường Đình.”
Thượng Quan Kim Hồng
Mùa đông đã đến rồi, lá trên cành bị gió lay bức rơi lả tả. Cánh thiếp y như lá cây khô, màu vàng thứ màu vàng chết chóc, thứ màu không có sinh mạng, một thứ màu dễ sợ. Cánh thiếp chỉ vỏn vẹn có mấy chứ, đó là đặc tính của Thượng Quan Kim Hồng: rõ ràng đầy đủ, giản đơn và nhất định không thừa.
Tôn Tiểu Bạch cầm cánh thiếp, nàng cảm nghe hơi lạnh thấu xương, hơi lạnh của sát khí truyền từ tay nàng vào cơ thể.
“Mồng một tháng mười”
Tôn Tiểu Bạch lẩm nhẩm:
- Cứ theo lịch thì ngày này không được tốt.
Lý Tầm Hoan cười:
- Giết người mà cũng phải chọn ngày tốt nữa sao?
Nàng nhìn hắn thật lâu vụt hỏi:
- Anh có chắc giết được hắn không?
Lý Tầm Hoan ngậm miệng, nụ cười tan biến.
Tôn Tiểu Bạch đứng dậy bước lại bàn lấy bút nghiên, nàng cẩn thận mài mực và se se ngọn bút:
- Nói đi, tôi viết.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Nói cái gì?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Anh còn những gì chưa làm hết, lòng của anh còn những gì chưa giải tỏa, anh nói tôi ghi.
Giọng nói của nàng tuy vẫn điềm tĩnh nhưng tay của nàng đã run run. Lý Tầm Hoan bật cười:
- Cô bảo tôi để “di chúc” lại à? Tôi chưa chết mà.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Để anh chết thì anh làm sao nói được.
Nàng cúi đầu nhìn tay cầm bút của mình nhưng vẫn không làm sao tránh khỏi ánh mắt của Lý Tầm Hoan.
Mắt nàng đã ướt, nàng cắn môi:
- Bất luận chuyện gì, anh cũng có thể nói, chẳng hạn như Tiểu Phi, anh có muốn nói gì với hắn, tôi cũng có thể thay anh.
Lý Tầm Hoan thở ra:
- Không có.
Tôn Tiểu Bạch nhướng mắt:
- Không có? Cái gì cũng không có cả à?
Lý Tầm Hoan buồn buồn:
- Tôi có thể bảo hắn đi giết người nhưng không cách nào không yêu người khác.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Nhưng nếu người khác định giết hắn?
Lý Tầm Hoan gượng cười:
- Bây giờ thì chưa ai định giết hắn cả.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Còn Thượng Quan Kim Hồng?
Lý Tầm Hoan nói:
- Thượng Quan Kim Hồng đã thả hắn đi thì không khi nào giết hắn, nếu không, hắn đã chết rồi.
Lặng thinh một lúc khá lâu, cắn môi cũng gần rướm máu, Tôn Tiểu Bạch bật hỏi:
- Thế còn nàng?
Chỉ một tiếng thôi.
“Nàng,” chỉ một tiếng đó mà hình như cô ta phải dùng hết sức bình sinh. Tự nhiên, Lý Tầm Hoan thừa biết “nàng” đó là ai. Và đối với Tôn Tiểu Bạch, nàng rất muốn Lý Tầm Hoan hãy quên con người ấy, người mà nàng chỉ nghe thôi nhưng nàng rất mến phục, nàng rất mến con người của Lâm Thi Ấm nhưng mến là một chuyện nhưng muốn Lý Tầm Hoan quên đi lại là một chuyện, nàng muốn hắn quên đi song lại biết lòng hắn không quên được, vì thế nàng phải nói ra.
Có thể bất cứ việc gì mặc dầu nàng không muốn nhưng nếu Lý Tầm Hoan muốn thì nàng cũng có thể hy sinh.
Lý Tầm Hoan nhìn sâu vào mắt nàng và nói:
- Trước khi đến nơi ước hẹn với Thượng Quan Kim Hồng, tôi muốn đến Hưng Vân trang một chuyến.
Tôn Tiểu Bạch lặng thinh.
Nàng biết, tin về hai cha con Long Tiêu Vân tất cả đều nghe, duy chỉ có Lâm Thi Ấm thì chẳng ai biết gì cả. Chuyện ước hội với Thượng Quan Kim Hồng thật cực kỳ trọng đại, chính ông nàng cũng chưa nắm chắc được kết quả sẽ ra sao, vì thế chuyện Lý Tầm Hoan muốn đến Hưng Vân trang một chuyến để nghe chắc chắn tin tức của người xưa, âu cũng không phải là vấn đề quá đáng.
Tiếng ho khúc khắc sau lưng, nàng biết ông nàng đã tới nên nàng vụt hỏi:
- Nếu anh muốn đến Hưng Vân trang tôi xin đi cùng anh.
Tôn lão Tiên sinh lên tiếng:
- Nếu có đến đó, trước hết nên ghé qua Nhị thúc của ngươi, ghé qua đó chắc biết tin mau chóng.
Tôn Tiểu Bạch lườm Lý Tầm Hoan:
- Nếu không muốn cho tôi theo thì tôi đến Nhị thúc của tôi vậy.
Lý Tầm Hoan nói:
- Có chi mà không cho cô đi theo? Thôi, đã thế, đêm nay chúng ta lên đường.
Và hắn vụt hỏi:
- Tôn Nhị Hiệp đã âm thầm gìn giữ Hưng Vân trang mười mấy năm nay, thật tôi không hiểu được vì lý do gì?




Được sửa bởi lu khach ngày Mon Oct 31, 2011 10:08 pm; sửa lần 2.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Mon Oct 31, 2011 10:04 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi ba (tt)
Cánh thiếp tử thần



Quả thật, Lý Tầm Hoan thắc mắc về chuyện ấy khá lâu nhưng hắn không tiện hỏi. Mười ba năm trước, khi hắn bắt đầu lìa Hưng Vân trang thì hắn đã thấy có cái quán của Lão Tôn Gù nơi đó nhưng hắn không làm sao biết được dụng ý như thế nào? Nếu nói Lão Tôn Gù hứa chịu lời gởi gắm của người khác thì người đó là ai?
Trên đời này nếu có người biết cái bí mật ấy, chắc chắn chỉ có một mình Tôn lão Tiên sinh, Lý Tầm Hoan định hỏi ông ta nhưng hắn hơi thất vọng.
“Ông già kể chuyện” đang ngồi bập rập ống điếu, chính những lúc như thế mới khó cạy miệng ông ta. Tôn Tiểu Bạch nhìn ông vụt nói:
- Có một chuyện mà tôi khó hiểu quá.
Lý Tầm Hoan nhìn nàng, đợi nàng nói tiếp. Tôn Tiểu Bạch nói:
- Cái tên tiểu quỷ Long Thiếu Vân đứng trước Thượng Quan Kim Hồng chặt đứt cánh tay, chuyện đó anh có biết không?
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Hắn là một đứa bé rất đặc biệt và hắn có những hành động cũng rất đặc biệt.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Hắn làm chuyện ấy tôi thấy thật là lạ.
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Sao?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Hắn biết lúc đó Thượng Quan Kim Hồng sửa soạn giết người, vì thế hắn áp dụng lối “tiên phát phế nhân” để cho Thượng Quan Kim Hồng không thể nói sao được, không thể làm sao được, làm như thế, thứ nhất, hắn bảo toàn được sinh mạng cho hai con hắn, thứ hai, hắn còn được thiên hạ truyền tụng là đứa con chí hiếu, là một thiếu niên cam đảm, để nhờ đó mà người ta sẽ xem trọng hắn.
Nàng thở ra và nói tiếp:
- Hắn làm như thế thật là tuyệt đỉnh thông minh và cũng có thể nói gọi là cú độc nhưng vì hắn vốn là đứa bé thông minh, một đứa bé tàn độc, thành ra chuyện đó tôi không cho là lạ.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Thế cô lạ chỗ nào?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Võ công của hắn đã bị anh phế bỏ, thể chất của hắn còn suy nhược hơn bình thường, suy nhược yếu đuối hơn một đứa bé bình thường, có phải thế không?
Lý Tầm Hoan thở ra:
- Thật ra lúc đó tôi không biết hắn là con của Long Tiêu Vân và Lâm Thi Ấm nên thấy hắn hung ác quá, tôi đành phải phế võ công của hắn để trừ họa về sau cho thiên hạ, vì thấy quá rõ bàn chất tàn độc của hắn nên tôi xuống tay hơi nặng cho nên cô nói đúng, hắn vốn yếu đuối lắm, yếu hơn một đứa bé tầm thường nhiều lắm.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Một con người như thế không làm sao tự mình chặt được tay mình như thé, cho dù có người chặt hộ thì cũng không làm sao có thể chịu đựng, nhất định phải ngã ngay chứ không thể đứng nói tỉnh táo một lúc khá lâu như thế. Hành động và sức chịu đựng đó chỉ có đối với người có trình độ võ cồng cao. Lý Tầm Hoan chớp ngời ánh mắt, hình như hắn vừa phát giác ra một việc.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Chẳng những thế, hắn còn cúi xuống nhặt cánh tay vừa chặt và đối đáp rất mạch lạc mà nếu là tôi cũng không làm như thế nổi.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Ý của cô muốn nói phải chăng võ công của hắn đã được phục hồi?
Tôn Tiểu Bạch gật đầu:
- Trừ phi truyền ngôn về chuyện Hưng Vân trang có tàng ẩn một bộ võ công bí kíp mà bộ võ công ấy tình cờ lọt vào tay của hắn.
Lý Tầm Hoan lầm bầm:
- Tôn Nhị Hiệp cố thủ tại Hưng Vân trang mười mấy năm nay để làm gì? Phải chăng vì lời ký thác của người nào đó nên ở mãi để canh chừng bộ võ công bí kíp?
Tôn Tiểu Bạch lắc đầu:
- Hỏng hết.
Tôn lão Tiên sinh cười:
- Không nói thì làm thinh, còn đã nói cho rõ, làm gì mà ấm a ấm ớ như thế?
Tôn Tiểu Bạch cúi đầu:
- Nói sợ bị mắng.
Tôn lão Tiên sinh cười:
- Nếu ai muốn giữ được bí mật thì đừng có đi chơi với đàn bà, đừng có hở ra một tiếng nào cả.
Tôn Tiểu Bạch chu miệng:
- Cháu không thèm nói đâu.
Tôn lão Tiên sinh lại cười:
- Cô không nói mà cô lại còn tìm cách gợi cho tôi nói thế phải khong?
Đừng, tôi là ông nội của cô mà.
Tôn Tiểu Bạch đỏ mặt:
- Nhưng nếu cháu có nói thì cũng nói cho hắn nghe thôi vì thật ra hắn cũng không phải… người ngoài.
“Hắn không phải người ngoài”
Câu nói đó làm cho Lý Tầm Hoan muốn nhai đi nhai lại. Nhưng rồi hắn vụt nghe lòng xốn xang, hắn đã nợ người nhiều rồi, bây giờ nếu “nợ” thêm nữa thì chắc tới già hắn không ngóc đầu lên nổi. Một người đàn bà khi đã nói một câu “Hắn cũng không phải là người ngoài,” tự nhiên nàng đã đặt hắn “vào thân tộc” nhưng nếu không phải là một họ thì nàng đã gắn cuộc đời nàng với “hắn” rồi.
Tôn lão Tiên sinh ngưng cười:
- Hưng Vân trang quả thật có tàng ẩn một bộ võ công bí cấp.
Lý Tầm Hoan giật mình:
- Võ công bí cập của ai? Tại sao tôi lại không hay biết?
Tôn lão Tiên sinh gõ gõ tàn thuốc:
- Thám hoa có nghe cái tên Vương Lân Hoa lần nào chưa?
Lý Tầm Hoan nói:
- Có, tức là Tiền Đại Võ Lâm ẩn Hiệp Vương Lân Hoa đó chứ gì?
Tôn lão Tiên sinh gật đầu:
- Chính là ông ta, nghe nói lúc chuẩn bị ra miền Đông Hải là sau cùng, hình như ông ta biết sẽ không trở lại Trung Nguyên nên sau khi chọn mãi, ông ta mang đến Mai Hoa trang tức là Hưng Vân trang hiện nay để giao nó cho một người.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Giao nó cho ai?
Tôn lão Tiên sinh đáp:
- Giao cho Thám hoa.
Lý Tầm Hoan nhướng mắt:
- Giao cho tôi?
Tôn lão Tiên sinh cười:
- Thật thì ông ta quyết trao tận tay cho Thám hoa nhưng lúc đó Thám hoa bận đi xa mà ông ta lại hẹn nên không thể đợi, vả lại vốn biết Lâm cô nương vốn là người em kết nghĩa mà cũng có thể là người hôn phối sau này của Thám hoa nên ông ta nhờ về trao lại. Cẩn thận hơn một chút, ông ta lại nhờ một người ở kế bên đó bảo hộ.
Lý Tầm Hoan “à” một tiếng thật dài, hình như đó là sự thật phát giác về Lão Tôn Gù chứ hắn vẫn còn thắc mắc:
- Nhưng tại sao nàng lại không nói lại cho tôi biết?
Và hắn lẩm bẩm như ôn lại:
- Mười ba năm trước khi tôi có việc ra vùng quan ngoại khi về bị phục kích và mang thương nặng, chính nhờ Long Tiêu Vân cứu thoát. Hình như cổ hắn nghẹn lại. Chỉ vì một chuyến đi mà cuộc đời của hắn thay đổi, cuộc đời của nàng đã thay đổi. Chuyện đó có lẽ đến chết hắn cũng không quên. Chính vì một chuyện ân ân nghĩa nghĩa đó mà hắn suốt đời bất hạnh.
Tôn Tiểu Bạch xen vô:
- Chuyện này chính Nhị thúc tôi đã nói lại rõ ràng, khi Vương lão tiền bối đến Hưng Vân trang… không, đến Mai Hoa trang thì người đã nhờ Nhị thúc tôi ở sát một bên gìn giữ.
Tôn lão Tiên sinh nói:
- Vương tiền bối là người lịch lãm nên mới nhờ lão Nhị của ta canh phòng, để khi nào vạn nhất xảy ra bất trắc có thể giúp đỡ Thám hoa một tay bảo vệ bộ võ công bí kíp, chỉ có lão Nhị tại đó, Vương lão tiền bối mới yên tâm ra đi.
Bây giờ thì Lý Tầm Hoan đã hiểu rồi.
Nhất định Lâm Thi Ấm sau này đã trao quyển bí kíp ấy cho con nàng để theo đó luyện tập phục hồi công lực. Nàng là một người mẹ, nàng có thẩm quyền bảo vệ con mình, nàng phải lo cho con nàng. Mẫu Tử Tình Thâm, chuyện đó có gì đáng trách.
Nhưng đó là việc sau, còn khi Lý Tầm Hoan từ quan ngoại trở về một lượt với Long Tiêu Vân, thuở ấy chưa có biến cố xảy ra, tại sao nàng không cho Lý Tầm Hoan biết về quyển bí kíp ấy? Nghĩ đến nàng là Lý Tầm Hoan nhớ lại ngày xưa. Ngày đó hắn mới gặp nàng. Lúc đó hắn và nàng đều còn bé. Tuy là chuyện đã quá lâu, không ai nhắc tới, cả hắn và nàng cũng không hề nhắc tới nhưng trong lòng hắn, chuyện đó như ràng ràng
trước mắt.
Đó là vào một buổi tuyết sa.
Lãnh Hương tiểu trúc hoa mai đang nở rộ. Lý Tầm Hoan rất thích móc tuyết đắp hình người y như những đứa trẻ vùng nhiệt đới ưa móc đất sét dắp hình nhân. Hắn tìm được hai cục than lỏi, thứ than có ánh ngời ngời, hắn định dùng khảm vào mặt làm hai con mắt cho “người tuyết.” Đó là thuở vui vẻ trẻ trung nhất trong đời của hắn. Hắn không phải ưa thích cái hình tuyết nhưng hắn rất ưa thích đôi mắt. Mỗi khi hắn khảm hai con mắt “than” vào, cái bộ mặt tròn tròn của “người tuyết” bỗng như sống động lung linh. Đó là lúc sung sướng nhất trong thời gian chơi hình tuyết của hắn. Mặt hình tuyết vốn tròn vành vạnh, hắn đang tính toán không biết gắn đôi mắt vào đâu, ngay lúc đó mẹ hắn, người đàn bà luôn đau yếu, hôm ấy lại phá lệ ra chốn viên đình, bên cạnh lại có dẫn theo một cô bé khoác chiếc áo choàng màu.
Hồng và Bạch luôn là hai màu mà hắn ưu thích nhất, da mặt của cô bé thật trắng, chiếc áo màu hồng. Bạch tương trưngcho trong trắng, Hồng biểu hiện của nhiệt tình. Lần thứ nhất thấy nàng, hắn chợt thương ngay. Tự nhiên đối với cái tuổi nho nhỏ ấy, đó là tình thương với nghĩa anh em.
Mẹ hắn cho hắn biết:
- Đây là đứa con gái của người bạn gái mẹ, người ấy là em nuôi của mẹ, vì bận việc đi xa nên để em lại đây, bắt đầu từ giờ phút này, Thi Ấm là em gái của con, con phải dạy dỗ chăm non cho nó.
Mẹ hắn gọi Thi Ấm nhưng sau đó hắn biết cả họ nàng Lâm Thi Ấm. Nhưng lúc đó hắn không nghe mẹ hắn nói gì đi nữa, mẹ hắn có nói nhưng hắn không nghe vì cô bé đã bước lại bên hắn cúi xuống nhìn hình tuyết và khẽ hỏi:
- Tại làm sao không có con mắt?
Hắn hỏi lại:
- Bé có thích làm hai con mắt cho hình tuyết không?
Tự nhiên là cô bé thích mê.
Hắn trao hai cục than cho bé. Đây là lần thứ nhất hắn cho người khác hưởng chung cái thú tạo đôi mắt lung linh cho hình tuyết. Cũng từ ấy trở đi, bất cứ hắn có những gì, hắn cũng cùng với nàng chung hưởng, thậm chí người ta cho hắn một bánh nho nhỏ, hắn cũng dấu trong tay áo đem về, chờ cho đến lúc gặp nàng để chia xẻ với nàng.
Chỉ cần thấy được một tia sáng trong mắt nàng là hắn cảm thấy đời hắn vui sướng hơn bao giờ hết, vĩnh viễn không có gì thay thế được. Thậm chí hắn không tiếc gì sinh mạng của mình, hắn đem nó cho nàng cùng trong một giấc mộng chung.
Nàng cũng thế. Hắn biết và hắn tin như sắt đá.
Thậm chí lúc hắn và nàng chia tay lần hắn ra quan ngoại và cho đến bây giờ thì hắn cảm thấy chắc chắn rằng chỉ có hắn, mãi mãi chỉ có hắn mới có thể chia sớt những gì đau khổ, mới có thể cùng chung vui sướng với nàng nếu không, nếu chỉ mỗi một người, đời sống sẽ như một cây khô. Hắn tin tưởng như thế cho đến bây giờ. Nơi con đường hẹp tối tăm. Tuyết xuống đã bao lần, mặt đất ẩm thấp không dấu chân người.
Bên vòng tường, tự nhiên cũng có lối khô ráo nhưng Lý Tầm Hoan tình nguyện đi dưới sình lầy, hắn thích chân đạp lên lớp băng êm ái. Trên mặt đất tuy lạnh nhưng nếu dẫm xuống bùn, bên dưới âm áp lạ lùng. Chỉ những lúc như thế mới làm cho tâm tình của hắn cảm thấy yên vui. Trước đây, hắn rất ghét bùn lầy, hắn bằng lòng đi một cái vòng thật xa chứ không bằng lòng bước ngang bùn lầy để được nhanh hơn. Nhưng bây giờ, bây giờ thì khác. Hắn cảm thấy bùn lầy giông giống như cuộc đời hắn.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Fri Nov 04, 2011 2:58 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi bốn
Những dòng máu hận



Trên đời không một ai mà không có lúc giông giống bùn lầy. Bước chân của người dẫm lên, đất cứng ngang nhiên phản kháng nhưng bùn lầy thì không.
Nó chỉ cam tâm, nhẫn nại để cho người dẫm lún, càng lúc nó càng mềm. Trên đời này nếu có vật mềm thì trước nhất phải kể đến bùn lầy. Lý Tầm Hoan tự ví mình như thế và hắn rất thích như thế. Vòng tường của Hưng Vân trang hình như mới được tô vôi lại, dầu ban đêm cũng vẫn thấy huy hoàng. Thế mà bảng hiệu của quán lão Tôn Gù đã rơi đổ không biết tự bao giờ.
Ông ta đã giải ghệ rồi chăng?
Từ con đường ẩm thấp bên ngoài, khó lòng thấy được bóng người trong trang viện. Bây giờ trời đã sáng rồi, tự nhiên không bao giờ thấy ánh đèn “cứ mỗi tối, trên ngôi lâu đài nhỏ phía sau một ánh đèn leo lét…”
Hơn hai năm qua, đêm nào cũng thế.
Lý Tầm Hoan chợt nhớ tới những chuyện mà hắn không muốn nhớ. Trong vòng hai năm nay, hắn đã thường trực bên khung cửa nơi quán lão Tôn Gù để nhìn ánh đèn, hắn cứ trông cho trời mau tối, hắn lại muốn cho trời cứ tối mãi. Hai năm dài đằng đẵng, chừng nhớ lại hắn cảm thấy như mới ngày hôm qua.
Lão Tôn Gù vẫn kề cận bầu bạn cùng với hắn, lão không hề mở miệng. Tôn Tiểu Bạch vụt thở dài:
- Bây giờ còn chưa đến giờ cơm tối, thực khách hãy còn chần chờ, không biết Nhị thúc tôi đang làm gì? Phải chăng cũng đang lau bàn ghế?
Thực khách không bao giờ đến nữa. Vì Lão Tôn Gù đã đi rồi. Không một ai để han hỏi, mà nếu có, chắc không một ai biết lão đi đâu. Mọt con người suốt mười ba năm dài ẩn nhẫn lau bàn dọn rượu mà không ai nhìn ra tông tích như thế, nếu khi cần đi thì nhất định cũng như lúc ở, nghĩa là rất khó có ai biết được.
Quả thật, Lão Tôn Gù không còn trong quán.
Trên những chiếc bàn cũ kỹ, bụi đã đóng đầy. Lý Tầm Hoan dẫn Tôn Tiểu Bạch đi thẳng ra sau. Gian phòng của hắn vẫn còn, trống rỗng, mạng nhện giăng bốn phía. Gian phòng của Lão Tôn Gù cũng không còn một vật gì. Nhưng Lý Tầm Hoan vùng dừng lại.
Hắn nhìn chăm chú vào khung cửa sổ, nơi cạnh giường ngủ của Lão Tôn Gù. Dưới khung cửa sổ nho nhỏ có một mũi tên bằng dấu mực. Khung cửa lâu ngày đã biến màu đen xạm, dấu mực cũng đen. Chỉ khi nào chú tâm thì mới nhìn thấy. Người chú tâm chỉ là người mật thiết Lão Tôn Gù. Chỉ có những người thâm lắm mới biết đó là phòng dành riêng cho lão. Những kẻ đến đây tạm chú năm ba ngày, nửa tháng, không kẻ nào chú ý.
Chính Tôn Tiểu Bạch cùng đi với Lý Tầm Hoan nhưng nàng không nhìn thấy, nàng chỉ thấy nhờ đôi mắt chầm chập nhìn vào đó của Lý Tầm Hoan.
Mũi tên chỉ thẳng phía sau.
Phía sau có một ngõ hẹp mà là ngõ cụt. Tận đầu ngõ có một khung cửa, khung cửa bằng cây roi mòi cũng đã mục rồi. Đây là một vấn đề mới mặc dầu cánh cửa mục đã lâu rồi. Vì chỉ khi vào phòng của Lão Tôn Gù, mở cửa sổ của lão thì mới nhìn thấy ngõ cụt ấy. Mũi tên dành cho người thân của lão. Người thân không có nghĩa là ruột thịt vì người ruột thịt trừ hai ông cháu của Tôn lão Tiên sinh, không một ai bén mảng vào đây. Hai ông cháu của Tôn Tiểu Bạch tuy có vào đây nhưng không có ở lại đây, vậy thì người thân ấy là Lý Tầm Hoan. Mũi tên chỉ cho Lý Tầm Hoan, nhất định phải là chuyện có liên quan tới hắn. Lý Tầm Hoan dẫn Tôn Tiểu Bạch đi ra ngõ cụt. Nàng tỏ thái độ e dè:
- Hay là Thượng Quan Kim Hồng đánh bẫy?
Lý Tầm Hoan không nói, hắn chỉ mỉm cười bước lần đi. Thượng Quan Kim Hồng không hề biết chuyện liên quan mật thiết giữa Lão Tôn Gù và hắn, mũi tên này nhất định là mũi tên của Lão Tôn Gù dành cho hắn mà thôi.
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Anh không nên đi, nếu cần là tôi đi.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Tại sao?
Tôn Tiểu Bạch đáp:
- Thượng Quan Kim Hồng muốn giết anh chứ không phải là tôi.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Vì thế nên cô nhất quyết theo vào?
Tôn Tiểu Bạch nói:
- Không đi thì không khám phá được ý nghĩ của mũi tên.
Lý Tầm Hoan nói:
- Như vậy thì cô hiểu tôi không bằng Thượng Quan Kim Hồng.
Tôn Tiểu Bạch hỏi:
- Sao vậy?
Lý Tầm Hoan nói:
- Nếu quả Thượng Quan Kim Hồng giăng cái bẫy nàng, hắn đã hiểu chắc rằng tôi nhất định sẽ vô, dầu bò đi bằng đầu gối, tôi cũng vẫn phải vô.
Tôn Tiểu Bạch nhìn hắn trân trân, nước mắt nàng tuôn chảy. Nàng vụt lao vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn, nước mắt đẫm lên ngực hắn. Nàng úp mặt nàng vào mặt hắn, nàng muốn dùng nước mắt của nàng để xóa bớt vẻ tiều tụy bởi tháng năm chồng chất khổ đau. Chiếc thân cứng như đá của Lý Tầm Hoan mềm lần, hắn quàng tay ôm chặt lấy nàng.
Hai người ôm nhau rất chặt.
Họ ôm nhau lần đầu, họ cảm tưởng đây là lần cuối. Đi vào ngõ cụt, nếu là bẫy của Thượng Quan Kim Hồng thì không một ai đoán chắc, Lý Tầm Hoan cũng không dám chắc rằng mình sẽ có ngày trở ra. Càng nghĩ như thế nhiều hơn là Tôn Tiểu Bạch. Nhưng chỉ thoáng qua, lòng tự tin của nàng động mạnh, nàng nói một câu quả quyết:
- Không, nhất định anh phải trở ra vì.
Nàng không nói hết câu nhưng Lý Tầm Hoan đã hiểu. Nàng muốn nói nhất định hắn phải trở ra vì nơi đây đã có nàng chờ đợi. Nàng muốn nói đến sức mạnh của tình yêu. Chỉ có tình yêu, tình yêu là sức mạnh vạn năng. Bằng vào nó, người ta sẽ xô ngã tường thành, bằng vào nó người ta sẽ vượt qua tất cả những gì nguy hiểm. Tình yêu đã tạo cho người một niềm tin tuyệt đối. Ánh sáng gần như không lọt được vào con đường hẹp. Bước vào lòng đường, người ta có cảm tưởng như đang đi vào địa đạo.
Con đường ẩm thấp và âm u.
Cánh cửa cũ đã mục và chỉ khép lại.
Cánh cửa được xô bật ra, người đứng ngoài nhất định sẽ buồn nôn. Máu, một mùi tanh tưởi. Tiếp liền theo là nghe hơi thở ồ ồ, thứ hơi thở của dã thú mang thương. Bên trong cánh cửa là một gian hầm rộng lớn. Có lẽ nơi đó dùng để làm hầm chứa rượu. Nhưng bây giờ không nghe mùi rượu, chỉ có một mùi tanh. Dưới hầm có cả thảy mười mấy người. Miệng họ ngậm câm.
Đó là một cuộc ác chiến, cuộc ác chiến chậm chạp, họ đã mỏi mệt, họ đang gầm gừ xả từng nhát một. Hình như sức lực đã mỏi dần nhưng họ quyết không ngưng. Họ nhất định không lên tiếng, đao xả vào da thịt, họ cũng ngậm miệng chống lại chứ không kêu rú.
Tất cả vốn có hai mươi bảy người, hiện tại đã có chín người nằm yên dưới đất. Còn lại mười tám người chi ra hai phía, một bên đông một bên ít. Một bên gồm mười ba người, họ mặc áo vàng, họ có nón rộng vành nhưng bây giờ thì nón đã tả tơi. Binh khí của họ cũng có nhiều thứ: đao, kiếm, chuỳ, có cả người dùng bàn toán sắt. Một bên đáng lý là chín người nhưng bây giờ chỉ còn năm, trong đó có một người mù.
Chỉ cần thấy người này thôi, Lý Tầm Hoan biết họ là ai. Trung Nguyên bát nghĩa.
Những người anh em của Thiết Giáp Kim Cương nhưng từ ngày người anh cả bị chết thì Thiết Giáp Kim Cương trốn đi, hắn ra vùng quan ngoại và gặp Lý Tầm Hoan. Hắn cảm ân tri ngộ, hắn bằng lòng làm nghĩa bộc cho Lý Tầm Hoan nhưng họ Lý chỉ xem hắn là người bạn. Lý Tầm Hoan không hỏi hắn và hắn cũng không nói một tiếng nào về lai lịch hắn nhưng sau này Lý Tầm Hoan biết sau khi người anh cả của Trung Nguyên bát nghĩa bị chết, những người còn lại quả quyết là do Thiết Giáp Kim Cương đã bán đứng bạn mình. Họ đã khổ công lùng kiếm Thiết Giáp Kim Cương để trả thù.
Thiết Giáp Kim Cương không chịu nói nhưng Lý Tầm Hoan trở lại Trung Nguyên, vì cảm ân tri ngộ, không muốn cho Lý Tầm Hoan phải lặn lội về mình mà cũng vì nhớ quê cha đất tổ, Thiết Giáp Kim Cương theo về. Hắn bị bọn Trung Nguyên bát nghĩa bắt đi được, đã bị bọn họ lập bàn tế để mổ bụng lấy gan Thiết Giáp Kim Cương nếu không có Tiểu Phi cứu kịp thì hắn đã chết rồi thế nhưng hắn không hề kêu oan mặc dầu hắn không hề nhìn nhận mình có tội. Hắn cam tâm chịu chết chứ hắn không chị nói một lời nào về cái chết của người anh cả trong Trung Nguyên bát nghĩa.
Bây giờ trước nhất, trong gian hầm này, Lý Tầm Hoan thấy rõ bốn người còn sống của Trung Nguyên bát nghĩa: người đàn bà chột mắt Ông Đại Nương, Âm Dương Quái Thủ Công Tôn Vũ, thêm hai người nữa mà Lý Tầm Hoan chỉ biết mặt chứ không biết tên, đó là gã thầy bói mù và tên bán rượu. Sau đó thì Lý Tầm Hoan thấy Thiết Giáp Kim Cương.
Thiết Giáp Kim Cương mình trần trùi trụi, hắn đứng giữa hai phe. Hắn chống lại áo vàng Kim Tiền bang để che chở cho phía Trung Nguyên bát nghĩa nhưng do dồng thời hắn cũng bị phe Trung Nguyên bát nghĩa tấn công.
Chỉ thoáng nhìn qua, Lý Tầm Hoan có thể đoán ra cơ sự. Tuy không chắc lắm nhưng hắn biết ngay rằng phe Trung Nguyên bát nghĩa vẫn cố theo dõi Thiết Giáp Kim Cương, có thể họ vừa bắt gặp Thiết Giáp Kim Cương thì lại đụng đầu ngay với bọn Kim Tiền bang và mặc dầu trong lúc nguy ngập, Thiết Giáp Kim Cương vẫn cố che chở cho Trung Nguyên bát nghĩa.
Nhưng tại sao họ gặp tại nơi này?
Vấn đề đó tuy khó hiểu nhưng Lý Tầm Hoan vẫn đoán được phần nào. Có thể vì không tìm ra tung tích cho nên bọn Trung Nguyên bát nghĩa lẩn quẩn Hưng Vân trang vì họ nghĩ rằng giữa Thiết Giáp Kim Cương và Lý Tầm Hoan hãy còn liên lạc nên Lý Tầm Hoan bất thần có thể trở lại Hưng Vân trang, vì thế họ cứ bám lấy nơi này nhất định có ngày gặp được Thiết Giáp Kim Cương. Riêng phần Thiết Giáp Kim Cương, có thể vì không được tin tức của Lý Tầm Hoan nên hắn về đây dò la tin tức và gặp ngay bọn Kim Tiền bang.
Lý Tầm Hoan bước vào nhưng không một ai hay.
Một phần vì hắn đứng bên trên, còn đám người đánh nhau ở tụt dưới hầm, một phần họ đang khổ chiến đến mức rã rời, họ không còn nghe thấy bên ngoài, nhất là Lý Tầm Hoan bước vào thật nhẹ. Thiết Giáp Kim Cương mình trần trùng trục, đúng với cái danh hiệu mà hắn đang mang, vóc thân cao lớn và rắn chắc y như tượng đá. Ánh thép nhoáng lên, một lưỡi câu liêm quắm mạnh vào thân cây, Thiết Giáp Kim Cương vẫn trơ trơ. Gã áo vàng vận dụng tận lực giật một cái thật mạnh, một miếng thịt từ bả vai Thiết Giáp Kim Cương văng ra, máu chảy đầm đìa. Không một cái nhăn mặt, Thiết Giáp Kim Cương vung tay đấm mạnh.
Bình!
Gã áo vàng cầm câu liêm văng bổng lên không, đụng vào trần nhà, bụi đất đổ xuống ào ào và gã nằm nín thở. Quay mặt về phía Trung Nguyên bát nghĩa, Thiết Giáp Kim Cương la lên:
- Các anh hãy rút đi, để mình tôi đoạn hậu, rút nhanh đi.
Ông Đại Nương rống lên:
- Không đi, có chết bọn ta cũng mang ngươi theo cùng chết.
Bình!
Một tên áo vàng vung mạnh cây thiết trượng, Ông Đại Nương bật ngửa ra sau nhưng mụ ta gượng dậy ngay thét lớn:
- Tên Thiết Giáp Kim Cương này là của chúng ta, ngoài chúng ta ra, không ai được động vào hắn nếu không.
Ánh thép nhoáng lên, thanh đại đao của một tên áo vàng đã phạt mạnh, Thiết Giáp Kim Cương lật đật trầm qua nhưng đã trễ rồi. Ông Đại Nương gập mình xuống như thân cây đốn gốc rồi bật ngửa ra sau, con mắt của mụ ta trừng trừng nhìn Thiết Giáp Kim Cương. Một cái chết không đau đớn và mang theo cả một nỗi oán hờn. Thiết Giáp Kim Cương nghiến răng, hắn đã bị thêm một đao nữa nhưng hắn vẫn trơ trơ, hắn quắc mắt nhìn Công Tôn Vũ:
- Các anh còn chưa chịu đi sao? Các anh đã thấy máu hay chưa? Nếu các anh chết hết thì ai là người mang tôi đi theo?
Tên thầy bói mù cười sằng sặc:
- Bọn ta dầu có chết đi nhất định oan hồn cũng lôi kéo ngươi đi.
Võ công của tên thấy bói tuy đáng sợ nhưng dầu có giỏi, có luyện được đôi tai rất thính nhưng cũng vẫn là người mù, nhất là trong một trận khổ chiến kéo dài như thế này, sự thính tai của hắn cũng lần lần giảm sút. Hắn vừa nói dứt câu thì ngọn câu liêm thứ hai đã quặt sâu vào bụng gã. Đối phương giật mạnh, Thiết Giáp Kim Cương vùng nhắm mắt. Da bụng của gã thầy bói banh ra, ruột gan theo máu đổ ào ra nền đất. Thiết Giáp Kim Cương thét lên:
- Tại sao các anh chưa chịu bỏ đi? Chỉ cần các anh còn sống thì tôi sẽ đến tận nơi nạp mạng.
Tên mặt rỗ nghiến răng:
- Không, ngươi phải đền tội ngay hôm nay.
Thiết Giáp Kim Cương nhìn hắn chăm chăm và vụt hỏi:
- Nếu tôi chết thì các anh có đi không chứ?
Công Tôn Vũ cười gằn:
- Bọn ta đến đây chỉ vì ngươi, còn thì đi hay không cũng không quan hệ.
Thiết Giáp Kim Cương nhìn sững thanh Âm Dương đao của Công Tôn Vũ thình lình lao tới thật nhanh. Cả vóc thân như hòn non bộ của Thiết Giáp Kim Cương tạo hành trớn mang không ai cản nổi, cả vóc thân như tế lao thẳng vào mũi Âm Dương đao nhọn lếu.
Bựt!
Mũi đao lún vào ngực hắn, mũi đao ló tới phía sau lưng, Công Tôn Vũ rống lên một tiếng rồi rút mạnh thanh đao, một vòi máu từ nơi ngực Thiết Giáp Kim Cương xối vào mặt hắn.
Thiết Giáp Kim Cương từ từ ngã xuống.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Re: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm - Cổ Long

Bài gửi  lu khach on Fri Nov 04, 2011 2:59 pm

Tác phẩm: Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm
Tác giả: Cổ Long
Dịch giả: Khuyết danh


Hồi thứ sáu mươi bốn (tt)
Những dòng máu hận



Công Tôn Vũ nhào xuống ôm chầm Thiết Giáp Kim Cương nhưng ngay khi ấy thì lưng hắn cũng vừa bị ba nhọn đoản thương cắm lút. Thiết Giáp Kim Cương la lên đứt quãng:
- Nợ tôi đã trả rồi… các… các anh hãy đi đi…
Công Tôn Vũ rống lên:
- Chúng ta đã lầm… chúng ta đã… hắn không phải… không phải…
Tiếng la của hắn đứt đoạn, máu từ lưng hắn bực ra chảy xối lên mặt đất.
Máu đọng thành từng vũng. Hai mươi bảy người đã hết mười sáu người ngã xuống. Cuộc chiến tuy có chậm nhưng vẫn không ngưng. Bọn Trung Nguyên bát nghĩa chỉ còn lại ba người. Họ lui vào một góc quyết tâm tử chiến. Tên tiều phu vung ngọn búa phạt ngang phạt dọc và lớn tiếng:
- Nhị ca, có rút hay không?
Gã mặt rỗ rít lên:
- Rút? Trung Nguyên bát nghĩa có chết thì hãy cùng chết với nhau, kẻ nào nói rút kẻ đó như không còn trong hàng ngũ Trung Nguyên bát nghĩa.
Tên áo vàng cười sằng sặc:
- Tốt, các ngươi nói nghĩa khí, ta sẽ cho tròn nghĩa khí.
Thanh đao của hắn lại nhấc lên. Nhưng chỉ mới nửa chừng, hắn buông xuôi tay xuống, hai mắt trợn trừng.
Một ngọn đao nhỏ ghim đúng vào yết hầu của hắn. Máu phún ra mọt vìu dài, hai tay hắn run run bịt vào cổ hắn. Không khí đột nhiên ngưng đọng, không còn ai lên tiếng, hơi thở cũng gần như không còn nghe nữa.
Tiểu Lý Phi Đao!
Tất cả những động tác giết người đều ngưng lại một lượt như cái máy. Bao nhiêu cặp mắt dồn về nhìn trân trối ngọn đao. Không biết ngọn đao từ đâu bay tới nhưng họ cũng biết rằng người đó là ai.
Chỗ tam cấp xuống hầm nằm ngay trong góc, Lý Tầm Hoan đứng im nơi đó.
Tất cả những người dưới hầm đều biết nhưng không một ai dám ngẩng mặt, họ làm như mũi đao đang nhìn dáo dác, cứ hễ bắt gặp đôi mắt của ai là bay thẳng vào yết hầu kẻ đó. Họ sợ con mắt của ngọn đao.
Vì thế, không ai bảo ai, người nào cũng nhìn ngay xuống chân mình. Họ là những kẻ ưu tú của Kim Tiền bang mà những kẻ cao hạng của Thượng Quan Kim Hồng là những kẻ không hề sợ chết nhưng bây giờ cuộc chiến dằng dai khốc liệt đã làm cho họ mệt nhừ. Dưới chân họ là những xác chết.
Có người mới đây, thanh đao trong tay gần như còn loang loáng thế mà chỉ một cái nháy mắt đã nằm im. Cái chết thật còn dễ dàng hơn cái sống. Sinh mạng bây giờ chỉ còn giá trị trong một cái vẫy tay giá trị về thời
gian. Họ mệt mỏi thể xác nhưng điều làm cho họ uể oải là cái đờ đẫn tinh thần.
Chính sự bải hoải tinh thần đó mới làm cho họ bắt đầu sợ cái chết mà trong đời họ có lẽ họ chưa từng nghĩ tới, chưa từng nói một câu nào. Tiểu Lý Phi Đao bây giờ đồng nghĩa cùng với tiếng “chết.”
Gã tiều phu vụt nói:
- Tiểu Lý Phi Đao.
Lý Tầm Hoan đáp thật nhẹ:
- Vâng, tôi đây.
Gã tiều phu thở phào từ từ ngồi xuống. Gã bán rượu và người mặt rỗ cũng ngồi theo. Sự mệt nhọc bây giờ mới chính thức đến với họ. Lý Tầm Hoan chầm chậm bước vào lại trước mặt của những tên áo vàng.
Hai tay hắn không có đao.
Nhưng dưới sự tưởng tượng của những tên áo vàng, ngọn đao của Lý Tầm Hoan đang ở trong mắt hắn. Theo họ, hắn nhìn vào đâu là ngọn đao sẽ ghim đúng vào nơi đó. Lý Tầm Hoan nhìn thẳng vào mặt tên áo vàng cầm đao quắm:
- Thượng Quan Kim Hồng đã cho các vị giăng một cái bẫy nơi đây?
Tên áo vàng gật đầu.
Lý Tầm Hoan nói:
- Các vị hãy cho tôi biết thêm những cái bẫy khác.
Tên áo vàng nói:
- Chúng tôi là người của Kim Tiền bang.
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Tôi biết.
Tên áo vàng nói:
- Người của Kim Tiền bang trong một trường hợp nào đó có thể cho đối phương biết những chuyện đã qua.
Lý Tầm Hoan nhìn hắn.
Tên áo vàng nói:
- Bây giờ các hạ muốn chúng tôi nói chuyện chưa xảy đến?
Lý Tầm Hoan không nói, tia mắt đăm đăm.
Tên áo vàng nói:
- Chúng tôi chỉ có thể trả lời bằng cách.
Cánh tay hắn hất mạnh lên, ngọn đao hắn quắm bổ vào trán hắn.
Bụp!
Y như người ta bổ một trái dừa khô, chỉ nghe một tiếng dội khô khan, óc và máu vọt ra, thây người ngã xuống. Dưới gian hầm im phăng phắc. Thật lâu, Lý Tầm Hoan nói:
- Tôi không bức các vị, tôi cũng mong các vị đừng có bức tôi.
Hắn quay lại phía những người của Trung Nguyên bát nghĩa. Ngay khi ấy, Thiết Giáp Kim Cương cựa mình kêu khe khẽ:
- Dịch Minh Hồ… Nhị ca…
Tên tiều phu lên tiếng:
- Dịch Minh Hồ có đây.
Thiết Giáp Kim Cương hỏi bằng giọng yếu ớt:
- Nợ của tôi đã trả xong rồi chứ?
Dịch Minh Hồ nói:
- Xong, ngươi có thể yên lòng.
Thiết Giáp Kim Cương nói:
- Nhưng tôi còn một chuyện cần phải nói.
Dịch Minh Hồ lạnh lùng:
- Nói đi.
Thiết Giáp Kim Cương nói:
- Tuy tôi có lỗi với Ông đại ca nhưng không hề bán đứng anh ấy.
Dịch Minh Hồ ngắt ngang:
- Ngươi không cần nói, điều đó ta biết.
Quả thật hắn biết mà bây giờ ai cũng có thể biết. Một con người nếu có dã tâm bán đứng anh em thì khi đã đến mức chết sống chỉ còn trong đường tơ kẽ tóc như trường hợp này không bao giờ có thể vì anh em mà chịu chết.
Ai cũng biết, sở dĩ hắn có cái tên Thiết Giáp Kim Cương vì không một ai có thể đánh ngã hắn, chỉ trừ vật bén nhọn, còn thì dầu cho chùy sắt cũng không làm gì hắn được. Võ công hắn không cao nhưng sức hắn thật kinh hồn, chỉ cần hắn bằng lòng chạy thì cho dù bao nhiêu người vây chặt, hắn vẫn càng chạy như không, một vài vết thương đối với hắn không ăn nhằm gì cả. Thế nhưng bây giờ hắn lại không chịu chạy, hắn chỉ chống đỡ cho anh em hắn chạy. Người như thế không khi nào là người bán đứng anh em. Lý Tầm Hoan quỳ xuống kêu nho nhỏ:
- Thiết Giáp Kim Cương… Thiết Giáp Kim Cương.
Đôi mắt trong màng máu và mồ hôi nhầy nhụa hé ra, Thiết Giáp Kim Cương lộ đầy vẻ mừng vui:
- Thiếu gia… thiếu gia đã tới rồi… tôi biết.
Hắn cố gằng ngồi lên nhưng hắn lại té nằm trở xuống. Lý Tầm Hoan quỳ xuống bên cạnh hắn, lấy vạt áo lau sạch máu và mồ hôi trên mặt hắn. Mặt hắn không hề nhăn nhó, trái lại thật tươi, mắt hắn nhìn sâu vào mắt của người bạn thân:
- Thiếu gia… tôi không tiếc vì đã hành động kịp thời.
Bây giờ thì Lý Tầm Hoan đã biết cả rồi. Hắn biết qua câu nói ấy, hắn biết qua ánh mắt ấy. Như vậy thì quá đúng, Thượng Quan Kim Hồng đã đoán đúng. Hắn tin chắc rằng trước khi hội ước, nhất định Lý Tầm Hoan sẽ trở lại Hưng Vân trang, hắn là con người không tình cảm nhưng hắn đoán tình cảm con người khác rất đúng, nhất là hắn đoán về tình cảm của Lý Tầm Hoan rất đúng.
Hắn trao thiếp mời hội ước nhưng hắn không chắc thắng, hắn muốn giết trước Lý Tầm Hoan, hắn bố trí một màng lưới bên cạnh Hưng Vân trang. Nhưng làm sao Thiết Giáp Kim Cương lại biết âm mưu đó? Lý Tầm Hoan nhìn Thiết Giáp Kim Cương, hơi thở của hắn đã yếu lần nhưng hắn vẫn cố nói:
- Lão… Tôn Gù vì chuyện gấp phải ra vùng… quan ngoại.
Thôi, như thế là đủ rồi.
Vì việc không dừng được nhưng cũng không tìm gặp Lý Tầm Hoan kịp, Lão Tôn Gù đã tìm báo cho Thiết Giáp Kim Cương, cẩn thận hơn, lão còn lưu dấu hiệu “mũi tên đen” lại nơi phòng lão cho Lý Tầm Hoan. Chính vì thế mà Thiết Giáp Kim Cương đã đến đây. Nước mắt của Lý Tầm Hoan chảy dài theo má. Hắn nói với Thiết Giáp Kim Cương:
- Anh hãy nói đi… còn những gì anh chưa nói.
Thiết Giáp Kim Cương dùng tàn lực lắc đầu:
- Không, như thế… đã… đã đủ rồi.
Lý Tầm Hoan nói:
- Nhưng còn những chyện rất mập mờ, anh không hại Ông Thiên Kiệt nhưng tại sao anh chạy trốn? Tại sao anh không chịu biện bạch? Nói đi anh.
Thiết Giáp Kim Cương nói thật nhỏ, nhỏ đến mức Lý Tầm Hoan phải kề tai xuống:
- Không… tôi không trốn một ai cả… tôi… tôi muốn trốn chính tôi.
Hắn nở nụ cười, nụ cười thỏa mãn và hắn ngoẻn đầu. Nhiều tiếng nấc nổi lên. Gã mặt rỗ vùng nói lớn:
- Hắn không chịu nói nhưng tôi biết.
Lý Tầm Hoan quay lại. Dịch Minh Hồ cũng quay lại. Gã mặt rỗ cúi mặt thở dài. Hắn biết, như vậy Trung Nguyên bát nghĩa chỉ một mình hắn biết nhưng tại sao hắn lại không chịu nói? Tia mắt của Dịch Minh Hồ như điện lạnh xoáy vào mắt hắn. Lý Tầm Hoan dịu giọng:
- Các hạ biết sao?
Tên mặt rỗ ngẩng mặt lên, nước mắt đầm đìa.

lu khach
Kiếm Bạc

Tổng số bài gửi: 540
Join date: 27/01/2010
Đến từ: Quỷ Môn Quan

Về Đầu Trang Go down

Trang 13 trong tổng số 14 trang Previous  1 ... 8 ... 12, 13, 14  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết